688. Chương 688: Vương Tử Ác Ma

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 688 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
Một vết thương hư ảo sâu hoắm xé ngang bụng Vương tử Ác ma, xé toạc lớp vảy, cơ bắp và xương cốt, khiến máu đen sôi sùng sục ăn mòn trào ra từng dòng, nhỏ giọt xuống đất. Bên trong, những nội tạng ngọ nguậy như đám tiểu ác ma lộ rõ trước mắt Lucien và những người khác.
Vương tử Ác ma gầm lên một tiếng rung chuyển cả toàn bộ bình diện. Miệng nó bỗng nhiên há rộng, dạ dày co thắt mạnh rồi nôn ra một sinh vật hình người, toàn thân bao phủ bởi chất nhầy lầy nhụa, trên đầu mọc một cặp sừng ác ma đặc trưng. Một khí thế huyền thoại đỉnh phong lan tỏa, chỉ riêng khí tức vô hình ấy thôi cũng khiến Bình nguyên Huyết sắc từng mảng vỡ vụn, lộ ra những khe nứt sâu hun hút, bên dưới là dòng dung nham nóng bỏng đang cuộn trào.
Hóa ra nó lại có hình dạng này?
Phải chịu thương tổn đến mức này mới hiện ra chân thân sao?
Nhưng dù là gì đi nữa, thì cũng đã quá muộn.
“Mặt Trời Rực Cháy Vĩnh Hằng!”
Ngay khi Lucien đưa tay trái ra, một luồng ánh sáng chói lòa, nóng bỏng bùng nổ từ chính vết thương trên bụng Vương tử Ác ma, tựa như mười ngàn mặt trời đồng loạt bùng cháy!
Dù đã được Trượng Thúy Lục bảo vệ, Malfurion ở xa vẫn không nhịn được mà nhắm chặt mắt lại. Nếu không, ông sợ rằng đôi mắt không được phù hộ bởi thần thuật tự nhiên sẽ lập tức bị mù.
Natasha giơ cao Khiên Chân Lý, mi mắt khép hờ che khuất tầm nhìn. Không có khe nứt Vực Thẳm làm lá chắn, cô cũng chẳng dám nhìn thẳng vào luồng sáng kinh khủng khi Mặt Trời Rực Cháy Vĩnh Hằng được thi triển — một quang huy chói lòa đến tột cùng!
Những gợn sóng hư vô nhẹ nhàng lan tỏa từ Khiên Chân Lý, hoàn toàn tách cô khỏi thế giới thực, như thể cô đang tồn tại trong một không gian khác, cách biệt và không thể chạm tới.
Mất đi hầu hết ma cụ và hiệu quả ma thuật, đầu dê mặt người của Huyết Tinh Quân Vương lúng túng thè lưỡi đỏ như rắn ra, kết hợp hai thanh đại kiếm chống đỡ những đòn công kích từ ánh kiếm xám bạc. Nhưng Vương tử Ác ma đã kiểm soát Bình nguyên Huyết sắc, khiến nó không còn nhận được phản hồi và phù hộ, thế nên cả lưỡi đỏ và hai thanh kiếm dần nứt vỡ, những vết nứt hư ảo lan ra khắp cơ thể.
“Đồ ngu, mau dồn sức vào!” Nó gầm lên trong tâm trí với cái đầu còn lại.
Đầu ác khuyển vốn định thi triển tà thuật thì bỗng nhiên thấy ánh sáng chói lòa bùng lên, theo bản năng nhìn về phía “chúa tể” của mình. Ngay lập tức, ánh sáng thiêu đốt khủng khiếp chọc thẳng vào mắt nó.
“Mắt ta!” Đầu ác khuyển rú lên.
Ngay sau đó, nó cảm nhận được luồng sáng thánh khiết vô tận cuồn cuộn tràn tới, mang theo sức nóng kinh hoàng quét ngang và nhấn chìm tất cả.
“Không!”
Toàn bộ bụng Vương tử Ác ma bốc hơi trong chớp mắt, luồng sáng bùng nổ cùng sức nóng đủ tan chảy mọi thứ nuốt chửng sinh vật hình người bị chất nhầy bao phủ — từ đuôi tới đầu.
Trên bầu trời, một vầng thái dương chói lọi bừng sáng, xua tan bóng tối, lấn át cả sắc đỏ sẫm vốn có của bình diện.
Ngay sau đó, một cơn bão năng lượng dữ dội, ngang bằng hàng ngàn núi lửa phun trào, tràn qua mọi nơi, càn quét và hủy diệt tất cả vật cản. “Khu rừng” tan tành, “tế đàn tự nhiên” vỡ vụn, pháp trận đá khổng lồ sụp đổ, cả Pháo đài Huyết Nhục ở xa cũng bắt đầu rạn nứt và sụp đổ như bị động đất khủng khiếp.
Cơn bão năng lượng nóng bỏng không chỉ phá hủy mọi thứ trên đồng bằng mà còn làm tan chảy tất cả xung quanh, thiêu cháy mọi vật có thể cháy trên vùng đất mênh mông.
Đám ác ma bị xé thành từng mảnh, những mảnh xác chúng bốc cháy trong ngọn lửa đủ màu.
“Ầm ầm!”
Sau ánh sáng, tiếng nổ mới vang lên như sấm rền. Toàn bộ bình diện Bình nguyên Huyết sắc rung chuyển dữ dội, tựa như tận thế đã điểm!
Giữa không trung, một đám mây hình nấm cuộn trào từ từ bốc lên, phần đầu tròn kỳ dị mang đến cảm giác choáng ngợp tột độ. Nó toát lên vẻ mỹ lệ hủy diệt, đặt dấu chấm hoàn mỹ cho vụ nổ vừa rồi, đồng thời để lại một biểu tượng khiến người ta khó thể quên.
Nhìn đám mây trắng khổng lồ hình thành từ luồng khí bị ép bật ra, Malfurion cuối cùng cũng hiểu vì sao Mặt Trời Rực Cháy Vĩnh Hằng lại được Nghị viện coi là thần chú bạo lực thuần túy nhất. Còn Natasha thì âm thầm thán phục, tự hỏi đến bao giờ sức phá hoại của mình mới đạt tới trình độ này.
“Bịch, bịch, bịch, lộp độp.” Những mảnh thịt và vảy cháy xém trộn lẫn máu đen rơi xuống như mưa. Không còn khả năng tái sinh kinh khủng của Huyết Tinh Quân Vương, chúng giờ chỉ là vật vô tri, hoàn toàn mất đi sinh khí.
Lucien đẩy kính độc nhãn lên, ánh mắt hướng về phía đám mây hình nấm. Ở đó, cậu chỉ thấy thân thể khổng lồ dài hàng nghìn mét của Vương tử Ác ma đã tả tơi, giữa cơ thể là một cái hố sâu tỏa ra cảm giác hỗn loạn và tà ác. Nhìn vào bên trong, có thể mơ hồ thấy một mặt nước không ngừng sủi bọt.
Màu đen trong “cái hố” dần tan biến, khung cảnh bên trong nhanh chóng hiện rõ. Đó là một đại dương xanh lục, những bọt khí trắng xóa sôi ùng ục. Trên mặt biển nổi lên những rạn đá và đảo nhỏ, nhưng dưới tác động kép của “đại dương” và lớp không gian đỏ nhạt không ngừng dao động, tất cả đều đang dần tan chảy.
“Dạ Dày Vực Thẳm… Biển Ăn Mòn…” Lucien khẽ lẩm bẩm hai cái tên — chính là tên gọi của tầng Vực Thẳm này, nơi sinh sống của Vương tử Ác ma. Khi chiến đấu trong đó, nó gần như trở thành Á Thần. ‘Xem ra đòn vừa rồi chưa thể diệt trừ hoàn toàn…’
Lucien không cảm thấy tiếc nuối. Dù sao cậu mới chỉ ở bậc ba, chưa chuẩn bị vật liệu, lại còn chiến đấu trong Vực Thẳm.
Trên mặt nước Dạ Dày Vực Thẳm, bọt trắng không ngừng sủi lên, thấp thoáng lộ ra một tòa lâu đài tối tăm u ám dưới đáy — chính là cung điện của Vương tử Ác ma.
Bọt nước trên biển ngày càng dữ dội. Bỗng nhiên, một khuôn mặt khỉ đầu chó hiện ra. Nó trừng mắt nhìn Lucien xuyên qua hai tầng bình diện chưa tan biến hoàn toàn, ánh mắt liên tục đổi màu, tràn đầy căm hận.
“Phàm nhân, ngươi sẽ phải trả giá!”
Giọng nói lộ rõ sự suy yếu. Không nghi ngờ gì, nó vừa bị Thiên Nhiên Chi Tiễn ám toán, lại bị Mặt Trời Rực Cháy Vĩnh Hằng tác động trực tiếp vào nội thể. Suýt chút nữa là ngã xuống hoàn toàn!
Dù cuối cùng trốn thoát, nó vẫn phải từ bỏ chủ thể, nương vào “Lõi Ác Ma” đã giấu sẵn trong cung điện để tái sinh từ đầu.
Vừa dứt lời, Lucien bỗng trợn mắt, vì cậu thấy một bóng đen trồi lên từ tòa lâu đài dưới nước, rồi bao phủ nó với tốc độ chớp nhoáng!
Tầng bóng đen không ngừng co bóp, vặn vẹo, phồng lên, xẹp xuống — y như một “bông hoa ăn thịt người” đang tiêu hóa mồi.
“Ai?”
“Gonheim, ngươi muốn làm gì?”
“Thả ta ra!”
“Ta sẽ giết ngươi!”
Giọng nói đầy tà ác và hỗn loạn vang lên từ trong bóng đen, nhưng càng lúc càng yếu ớt.
“Gonheim? Chúa Tể Hắc Ám?” Nghe tên này, Malfurion như chợt hiểu ra điều gì.
Dù không hiểu rõ điểm kỳ dị của Nữ Hoàng Elf, Lucien và Natasha cũng đoán được Gonheim đang làm gì.
Nó đang dùng phương pháp tiến hóa mạnh nhất của ác ma để tấn thăng! Nó đang nuốt chửng Vương tử Ác ma, đắm chìm trong khoái cảm nuốt chửng của Vực Thẳm!
Lucien vô thức bước lên một bước, định ngăn cản. Dù là bất kỳ ác ma nào trở thành Vương tử Ác ma — một huyền thoại đỉnh phong — đối với cậu cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng Chúa Tể Hắc Ám và Sinh Vật Bất Tử Vương lại là lựa chọn tệ nhất, bởi chúng gần giống ác quỷ: có thể kiểm soát bản tính hỗn loạn và khát máu, lập kế hoạch phức tạp và thực hiện đến cùng.
“Không!”
Vương tử Ác ma bỗng gào thét đau đớn đến thê thảm, rồi đột ngột im bặt.
Bọt khí trên mặt Biển Ăn Mòn bùng lên dữ dội, như bị đun sôi ở nhiệt độ cực cao. Không gian đỏ nhạt xung quanh bỗng đông cứng lại, rồi nối liền với một vùng bình nguyên băng giá rộng lớn, tối tăm và lạnh lẽo.
Trên bình nguyên băng giá ấy, một tòa lâu đài hắc ám sừng sững, khắp nơi phủ lớp băng giá đóng dày.
Bỗng nhiên, tòa lâu đài trở nên mờ ảo, để lộ ra một ngai vàng đen ngòm, lưng quay về phía Lucien và đồng đội, trên đó thấp thoáng một bóng dáng cao lớn đang ngồi.
Bầu trời các bình diện — Bình nguyên Huyết sắc, Biển Ăn Mòn, Hoang nguyên Hài cốt, Lâu đài Giả dối — bỗng tối sầm, mặt trời biến mất, bóng đêm tràn về, mưa hư vô trút xuống tầm tã.
Tiếng gào thét khát máu vang vọng khắp Vực Thẳm, như một bản giao hưởng được soạn từ Thánh Ngôn Hắc Ám.
Mọi ác ma dưới bậc Quân Vương đều quỳ gục, ngay cả những sinh vật bất tử muôn hình vạn trạng do Sinh Vật Bất Tử Vương Apsis tạo ra cũng không ngoại lệ.
Ý Chí Vực Thẳm đang biểu đạt niềm vui mừng — vui vì sự phản bội, máu đổ, nuốt chửng và hỗn loạn!
……
Trong hang động ẩn, pháp trận đã biến mất, hình chiếu Nữ Hoàng Elf tan biến, Lankshear cũng không còn.
Sau khi tượng hắc ám bị Thiên Nhiên Chi Tiễn xuyên thủng, Ferragond nhanh chóng chiếm ưu thế trong cuộc tranh đoạt với hình chiếu ác quỷ trong cơ thể, bài trừ nó ra ngoài và bắt đầu tự chữa trị. Bỗng nhiên, gã nhớ lại một đoạn đối thoại giữa Nữ Hoàng Bệ hạ và Lankshear trước đó.
“Sao kế hoạch của thần lại thất bại? Sao người biết được?” Dù sắp bị chuyển hóa, Lankshear vẫn không cam lòng hỏi.
Nữ Hoàng Elf Aglaea khẽ thở dài: “Vương tử Ác ma xưa nay chưa từng là cường giả giỏi lên kế hoạch tỉ mỉ và thực hiện nghiêm chỉnh. Vậy thì, âm mưu này xuất phát từ đâu?”
Lankshear như chợt hiểu: “Chúa… Chúa Tể Hắc Ám đã phản bội Vương tử Ác ma? Nó không sợ bị Vương tử tức giận, kéo các Quân Chủ Ác Ma tới tiêu diệt sao?”
Aglaea lắc đầu: “Ta đã nói, đây là thời đại của những cuộc đại tranh đấu. Huyền thoại đỉnh phong tranh đoạt con đường Á Thần, huyền thoại khác liều mạng tấn thăng lên đỉnh. Với Gonheim, đây là nguy cơ, nhưng cũng là cơ hội. Lần này, hoặc là nó chết, hoặc là nuốt chửng Vương tử Ác ma.
Có lẽ, chỉ khi một cường giả huyền thoại đỉnh phong ngã xuống, thời đại tranh đấu mới thực sự bắt đầu…”
Ferragond thu lại dòng suy nghĩ, thầm nhủ: ‘Dù Nữ Hoàng Bệ hạ đã hoàn tất chuyển hóa, nhưng để chạm tới cấp độ Á Thần, e rằng vẫn còn một chặng đường dài… Mong rằng cuối cùng người sẽ thành công…’
……
Biển Ăn Mòn trở nên lạnh lẽo, đóng thành một lớp băng mỏng. Đồng thời, vùng bình nguyên băng ngoài Pháo đài Băng Giá bắt đầu trào ra dòng sông axit.
Hai bình diện đã chồng lên nhau, dung hợp làm một!
Từ sâu thẳm dưới ngai vàng, bóng tối tràn ngập, khí tức kinh khủng bùng nổ. Huyền thoại bậc một, bậc hai, bậc ba… rồi thẳng lên tới huyền thoại đỉnh phong!
Giữa tiếng gầm rú thần phục tựa như Thánh Ngôn Hắc Ám, ngai vàng từ từ quay lại. Trên đó là một thanh niên trẻ tuổi tuấn mỹ, mặc áo đuôi tôm đen tuyền, mái tóc dài như kết từ tinh thể băng, da ngăm. Ngoài một cặp sừng ác ma nhỏ màu đen trên trán, y gần như không khác gì nhân loại.
Đôi mắt y ban đầu đen kịt, rồi không ngừng luân chuyển qua các màu: vàng kim, đỏ tươi, lục sẫm.
Chúa Tể Hắc Ám Gonheim dùng đôi mắt ấy nhìn về phía Lucien, Natasha và Malfurion, liếc qua tế đàn tự nhiên đã đổ nát, rồi đứng dậy khỏi ngai. Nụ cười khẽ nhoẻn nơi khoé môi, y đặt tay phải lên ngực, khẽ cúi người:
“Cảm ơn các ngươi đã giúp đỡ.”
Y chính là tân Vương tử Ác ma!