715. Chương 715: Đánh chó phải nể mặt chủ

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana)

Chương 715: Đánh chó phải nể mặt chủ

Ảo Thuật Thần Tọa (Throne of Magical Arcana) thuộc thể loại Linh Dị, chương 715 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Trans+Edit: Lắc
“Tử tước Andrei…” Anna thì thầm tên này, giọng run rẩy, tràn đầy nỗi sợ hãi không kiềm chế nổi.
Người đàn ông trẻ đứng trước bàn thờ chính là lãnh chúa tương lai của họ — Tử tước Andrei. Khuôn mặt anh ta thô ráp, góc cạnh, toát lên vẻ u ám. Cũng giống như các thành viên khác của gia tộc Vladimir, hắn sở hữu mái tóc vàng, đôi mắt xanh thẳm cùng khí chất kiên cường đặc trưng. Tiếc thay, lúc này, trong đôi mắt ấy lại tràn ngập nỗi kinh hoàng không thể diễn tả — không rõ là vì sợ cái chết dễ dàng của Duda và gã hiệp sĩ băng khổng lồ, hay là hoảng loạn khi bị bắt gặp ngay tại nơi thờ phụng ác ma.
Nhưng Anna không để ý đến biểu cảm của Tử tước Andrei. Trong đầu cô lúc này chỉ toàn những tin đồn, lời đồn và giai thoại về hắn: hiệp sĩ thiên tài, người kế vị tương lai của Bá tước Karkat, thành viên gia tộc Vladimir, tuổi trẻ đã đạt tới cảnh giới Đại hiệp sĩ, gần đây lại được một Hiệp sĩ huyền thoại để mắt và nhận làm đệ tử...
Chỉ cần nghe một trong những danh hiệu đó, một lính đánh thuê tầm thường như Anna cũng đã phải run sợ. Nên khi cộng dồn hết lại, dù Tử tước Andrei chưa hề ra tay, dù bên cạnh cô có pháp sư mạnh mẽ như Katrina và một ma cà rồng đẹp tựa huyền thoại, cô vẫn cảm thấy lạnh toát đến tận xương tủy.
‘Hắn chắc chắn phải có năng lực vượt trội. Dù nằm trong nhóm Đại hiệp sĩ cấp năm, hẳn cũng thuộc hàng đỉnh cao. Bằng không sao có thể lọt vào mắt một Hiệp sĩ huyền thoại…’
‘Hắn là người kế nhiệm Bá tước Karkat. Nếu trận chiến này bị phát hiện, Hào quang Hiệp sĩ chắc chắn sẽ diệt khẩu toàn bộ chúng ta…’
‘Hơn nữa… hắn còn là đệ tử của một Hiệp sĩ huyền thoại. Không biết Bão Táp Tử Vong Ninel có ban cho hắn vật phẩm cao cấp hay sức mạnh đặc biệt nào không… Nếu chị Katrina giết hắn, liệu có bị vị Hiệp sĩ huyền thoại truy sát không?’
Vô số suy nghĩ ùa tới trong tâm trí Anna. Chưa bàn đến việc Katrina và ma cà rồng kia có đủ sức đánh bại Tử tước Andrei hay không, chỉ riêng thân phận là đệ tử của một Hiệp sĩ huyền thoại cũng đã khiến tất cả phải dè chừng, chùn tay, không dám ra tay giết hắn. Andrei mới chỉ bái sư có hai, ba tháng mà đã bị hạ sát — Bão Táp Tử Vong Ninel chắc chắn sẽ coi đó như một cái tát vào mặt. Trong số họ, ai có thể thoát khỏi sự truy sát của một Hiệp sĩ huyền thoại nắm giữ sức mạnh tử vong?
Nỗi lo lắng, sợ hãi tương tự cũng tràn ngập trong lòng từng lính đánh thuê, kể cả Yakov. Nhưng gã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Tử tước Andrei đang muốn giết họ. Nếu không phản kháng, cái chết là chắc chắn. Nhưng nếu phản kháng, vẫn còn cơ hội sống sót. Dù sao thì, so với một Hiệp sĩ huyền thoại hay Bá tước Karkat, bọn họ cũng chỉ là những sinh vật bé nhỏ dưới đất. Nếu chạy xa một chút, biết đâu đối phương chẳng buồn truy đuổi.
Vì vậy, lựa chọn là điều không cần bàn cãi!
“Các ngươi không nên bước vào đây… Tất cả là do các ngươi ép ta, ép ta…” Andrei lặp đi lặp lại câu nói ấy trước bàn thờ. Màn sương máu quanh người hắn càng lúc càng dày đặc.
“Hắn đang bị làm sao vậy?” Tử tước Carendia tự nhận mình am hiểu nhiều tri thức huyền bí, vậy mà cũng không thể hiểu nổi trạng thái hiện tại của Andrei. Anh hỏi Katrina qua sợi dây kết nối tâm trí mà cô đã yểm trước đó.
Đôi mắt lạnh như đá của Katrina chăm chú nhìn gã Tử tước Andrei điên loạn kia, rồi điềm tĩnh phán đoán: “Có lẽ do chúng ta cắt ngang nghi lễ, khiến hắn bị sức mạnh ác ma xâm thực, tạm thời rơi vào trạng thái rối loạn tinh thần. Đây là cơ hội tốt để khống chế hắn.”
Nói xong, một vầng hào quang thuần khiết bùng lên quanh người cô. Sau đó, những tia sáng chói lọi như pháo hoa bắn ra liên tục, hướng về màn sương máu, bức tượng đen và bàn thờ quỷ dị.
Khi thi triển
Ánh sáng Arcana
, cô tựa như khoác lên mình một bộ lông vũ ánh sáng, rực rỡ, trang nghiêm như thiên thần. Trong mắt Anna, Yakov và những người khác, cô giống như một thiên sứ từ trên trời giáng xuống, từ từ xòe rộng đôi cánh sáng sau lưng — thần chú này vốn do Nghị viện sáng tạo theo thần thuật, dù không có dao động đặc trưng, nhưng hình thức bên ngoài lại cực kỳ giống.
Những tia sáng đâm vào màn sương máu, khiến ánh sáng bùng lên chói mắt. Nhưng màn sương bao phủ bàn thờ rõ ràng mạnh hơn nhiều so với thứ sương máu yếu ớt bên ngoài đại sảnh. Dù bị
Ánh sáng Arcana
liên tục công kích, nó chỉ loãng đi một chút.
Sau khi bị ánh sáng làm giật mình, vẻ kinh hoàng trong mắt Andrei bỗng biến mất. Hắn lạnh lùng nói: “Ta đã nói rồi, tất cả đều là các ngươi ép ta!”
Vừa dứt lời, hắn lập tức kết ấn. Trên mặt đất lập tức hiện lên những đường vân đen, từ tứ phía hội tụ về bàn thờ, tạo thành một pháp trận lập thể. Đồng thời, một màn sương đen bốc lên từ trung tâm bàn thờ, khiến bức tượng lúc ẩn lúc hiện, tỏa ra khí tức lạnh lẽo mơ hồ.
“Mau ra tay! Nghi lễ sắp hoàn thành rồi!” Katrina vừa thi triển các thần chú như
Đại Hỏa Cầu Lucien, Mặt Trời Thiêu Đốt, Mây Dông
để tấn công bàn thờ và Tử tước Andrei, vừa hối thúc Tử tước Carendia.
Ngay khoảnh khắc nghi lễ được kích hoạt, cô đã cảm nhận thấy nguy hiểm tột độ. Hóa ra nghi lễ gần như đã hoàn tất, chỉ chờ bước phát động cuối cùng!
Tử tước Carendia nhếch mép: “Tôi còn tưởng mọi chuyện sẽ thuận lợi chứ…”
Chiếc áo choàng sau lưng anh phất lên, hóa thành bóng tối đặc quánh bao phủ cả bàn thờ lẫn bản thân, rồi bắt đầu ăn mòn các hoa văn ma thuật.
Nhìn màn sương máu, sương đen và các hoa văn dần sụp đổ dưới sự công kích kết hợp của hai người, Tử tước Andrei đứng trong pháp trận bảo hộ lắc đầu đầy độc địa: “Tất cả đều là do các ngươi ép ta!”
Hắn rút từ túi lưu trữ ra một con dao găm thân màu trắng ngà, không lấp lánh chút ánh sáng nào, thô cứng, ngập tràn mùi tử khí, dường như chỉ cần nhìn vào cũng thấy cái chết đang vẫy gọi!
“Đây là vật phẩm cấp cao mà sư phụ tặng ta, gọi là Thư Mời Của Ninel. Giờ ta sẽ dùng nó làm vật tế cho nghi lễ. Khi được nghi lễ thúc đẩy, nó sẽ hóa thành một cơn bão chết chóc thuần túy. Không ai trong các ngươi thoát được đâu!” Tử tước Andrei bật cười điên cuồng, rồi ném con dao găm vào giữa bàn thờ.
“Ngài là chúa tể của bóng tối, là hiện thân của tuyệt vọng. Ngài sẽ đóng băng thế giới khi ngày tận thế giáng lâm…” Andrei giơ cao hai tay, lớn tiếng tụng niệm lời cầu nguyện. Lúc này, hắn không còn giống hiệp sĩ, mà giống một tên tư tế tôn thờ tà thần hơn.
“Chúng đang thờ phụng Vương tử Ác ma Gonheim!” Trong những tháng gần đây, chuyện về Chúa Tể Hắc Ám thường xuyên được nhắc tới ở Viện Nguyên Tử, nên Katrina không hề xa lạ, liền cảnh báo Tử tước Carendia.
Trên bàn thờ, từng mảng bóng tối hiện ra, khiến sương băng bắt đầu ngưng tụ xung quanh. Đột nhiên, cả bàn thờ, tòa nhà chính và toàn bộ trang viên rung chuyển dữ dội. Một cơn lốc xoáy tối tăm hơn cả bóng đêm, tuyệt vọng hơn cả băng giá từ từ trỗi dậy. Chỉ một ánh nhìn, Anna đã cảm nhận được sự lạnh lẽo trào dâng từ tận đáy lòng — giống hệt cảm giác khi cô suýt chết.
Mọi lính đánh thuê, kể cả Yakov, đều dán mắt vào cơn lốc xoáy ấy. Mỗi khi nó chuyển động, họ cảm thấy linh hồn và thể xác như đang giằng xé, tranh đấu, không thể kiểm soát.
“Ầm” một tiếng, dưới tác động của cơn lốc ngày càng mạnh, màn sương máu bao phủ bàn thờ bị cuốn phăng. Vô số con dơi đen đập vào tường, tan thành tro bụi.
Bão Táp Tử Vong
…” Thân ảnh Tử tước Carendia hiện ra trước mặt Katrina, sắc mặt hơi tái nhợt. Anh nghiến răng: “Ghét nhất là kiểu chiến đấu dùng nghi lễ để kích hoạt sức mạnh từ vật phẩm cấp cao…”
Vừa nói, anh vừa rút từ trong ngực ra một khung ảnh — bên trong là bức chân dung một Rhine tóc bạc, mắt bạc. So với người thật, nhân vật trong tranh trông nghiêm nghị hơn.
Anna vừa cảm nhận cái chết đang thấm sâu vào linh hồn, vừa tuyệt vọng nghĩ: ‘Đây là sức mạnh huyền thoại ư? Chỉ một vật phẩm cấp cao mang theo một chút khí tức của Hiệp sĩ huyền thoại mà đã kinh khủng đến thế này sao?’
Cô vội quay đầu nhìn về phía Katrina, muốn ra hiệu bảo cô chạy trốn, rằng với thực lực của cô hoàn toàn có thể thoát thân. Nhưng bị áp lực tử vong kia nhấn chìm, cô há miệng mà chẳng phát ra được tiếng nào!
‘Hả? Chị Katrina đang làm gì vậy…’ Trong cơn choáng váng gần như trống rỗng, Anna bỗng thấy tay trái Katrina liên tục nhấn vào một chiếc huy hiệu bạc, trên đó khắc đầy ký hiệu thần bí.
“Haha, các ngươi sẽ sớm nếm trải
Bão Táp Tử Vong
thôi.” Dù màn sương máu và pháp trận quanh bàn thờ đang rung lắc dữ dội, sắp sụp đổ, Andrei vẫn điên cuồng cười lớn.
Anna đau khổ muốn nhắm mắt lại — áp lực tử vong này quá sức chịu đựng. Nhưng đúng lúc đó, cô bỗng nghe thấy Katrina phát ra một âm thanh cao vút, xa xăm và huyền ảo, hoàn toàn khác với giọng nói thường ngày.
“Lời hiệu triệu từ tinh không, mời gọi Vũ trụ Nguyên tử giáng lâm…”
Anna choáng ngợp khi thấy phía sau lưng Katrina hiện ra một bầu trời sao vô tận, đen thẳm và sâu thẳm, với những vì sao rực rỡ đủ sắc màu.
‘Tinh không giáng lâm?’
‘Vũ trụ giáng lâm?’
Trong lòng Anna, Yakov và những người khác đều trào dâng những nghi hoặc tương tự.
Ngay sau đó, họ cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự huyền bí của những vì sao — tựa hồ mỗi vì sao đều ẩn chứa những bí mật vô tận.
Cảm giác bao la, vô hạn ấy lập tức làm dịu đi áp lực tử vong trong tâm trí họ. Nỗi tuyệt vọng, đau khổ biến mất không còn dấu vết.
‘Đây… đây là loại sức mạnh gì vậy?’
‘Lẽ nào cũng là huyền thoại?’
Trước cặp mắt trừng trừng của họ, một tinh cầu khí bỗng biến đổi, lan tỏa thành một thứ màu “xanh thẳm” có thể đóng băng vạn vật. Đồng thời, tay phải Katrina ném ra một ống nghiệm chất lỏng không màu.
Dưới sự tăng cường của Vũ trụ Nguyên tử, cô không cần niệm chú, trực tiếp khiến ống nghiệm vỡ tan. Dung dịch bên trong ngưng tụ thành một tia sáng vô sắc kỳ dị, bắn trúng pháp trận đang sắp sụp đổ.
Khí lạnh đóng băng, sương máu đóng băng, không khí xung quanh cũng đông cứng. Các sắc xanh đậm, xanh nhạt, trong suốt hòa quyện, chiếu rọi lẫn nhau. Ngay cả cơn bão tử vong màu đen đang bùng nổ cũng bị đông cứng, hóa thành những bông tuyết đen.
Bên trong đó, Tử tước Andrei cũng bị đóng băng. Vật phẩm nứt vỡ, da thịt hóa tinh thể băng, máu trong người đông lại hoàn toàn, biểu cảm cuối cùng trên khuôn mặt hắn là nỗi kinh ngạc tột độ.
Sau đó, cái lạnh biến mất. Mọi thứ bắt đầu tan chảy, nhỏ giọt thành nước.
Nhìn cảnh tượng không thể tin nổi này, Anna và những người khác chỉ cảm thấy như đang nằm mơ.
“Sớm biết cô đã chuẩn bị nghi lễ này, tôi đã chẳng cần lấy khung ảnh ra…” Tử tước Carendia cất bức họa Rhine đi. “
Tia Cực Hàn Evans
à?”
“Ừm.” Katrina mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. “Có vẻ Andrei đã thực hiện nghi lễ thờ phụng Chúa Tể Hắc Ám, nhờ vậy mà thực lực và tiềm năng đều được thăng hoa.”
“Chắc vậy rồi. Nếu không, làm sao ngay sau khi nghi lễ tấn thăng kết thúc chưa lâu, hắn đã được Bão Táp Tử Vong chọn làm đệ tử? Chúa Tể Hắc Ám vốn là kẻ giống ác quỷ nhất trong các Quân chủ Ác ma. Việc hắn phát triển tín đồ cũng chẳng có gì lạ.” Tử tước Carendia trầm ngâm gật đầu.
……
Trong một tòa lâu đài, một tấm màn sáng như gương đang chiếu lại toàn bộ cảnh tượng tại trang viên của Duda.
“Chủ nhân, ngài hoàn toàn có thể dễ dàng tiêu diệt bọn chúng mà.” Một mỹ nhân quyến rũ quỳ bên cạnh người đàn ông trẻ, dùng miệng mớm rượu đỏ cho hắn. Trên trán cô ta mọc ra một cặp sừng đen nhỏ xinh xắn.
Người đàn ông trẻ khẽ vuốt mái tóc nàng, ánh mắt rời khỏi tấm màn sáng. Khuôn mặt hắn… giống hệt Tử tước Andrei!
“Ha, giết rồi để làm gì? Một kẻ là đệ tử của Đại Pháp Sư, một tên là hậu duệ thân cận của Thân vương ma cà rồng. Ngươi nghĩ xem, mọi chuyện có yên ổn được không?” “Andrei” bật cười. “Nếu chỉ là pháp sư và ma cà rồng bình thường, giết thì giết, che đậy sơ sài, tìm một hung thủ thế thân, Ma pháp Nghị viện và tộc ma cà rồng sẽ chẳng để ý. Nhưng giờ là hai kẻ đó, nên ta chỉ có thể đưa cho họ một ‘câu trả lời’. Dù sao kế hoạch của chúng ta cũng thành công, thân phận Andrei này cũng có thể bỏ đi rồi.”
Người phụ nữ quyến rũ gật đầu: “Ừ nhỉ. Nếu Ma pháp Nghị viện và tộc ma cà rồng tiếp tục điều tra, hành động sau này của chúng ta sẽ gặp nhiều phiền toái. Nhưng chủ nhân, sao ngài biết người được Ma pháp Nghị viện cử tới chính là Katrina, đệ tử của Thao Túng Nguyên Tử? Nếu không biết, Duda đã sớm tiêu diệt nhóm Yakov trên đường rồi.”
“Andrei” cười khẽ, không trả lời trực tiếp: “Dù sao chuyện cũng đã xong. Ta không muốn họ gặp bất trắc, bằng không Lucien Evans và Rhine Carendia biết đâu sẽ tìm đến. Những chuyện kiểu ‘đánh chó phải nể mặt chủ’ này đúng là phiền phức, khó chịu nhất mà. Haizz…”
Dù thực ra, quan trọng nhất là… bản thân mình đánh không lại…
Hắn đứng dậy, gương mặt vặn vẹo, thân hình co lại, biến thành một người đàn ông trung niên tóc đen, gương mặt lạnh lùng, vô cảm.