Chu Túc – cái tên gắn liền với sự phóng túng, xa hoa và được mệnh danh là kẻ phong lưu bậc nhất giới thượng lưu. Tình trường của anh trải dài vô tận, nhưng tất cả chỉ là những cuộc vui chóng vánh, đến rồi đi chẳng để lại dấu vết. Anh thích sự mới mẻ, thích cảm giác chinh phục, và chưa bao giờ có ý định dừng lại. Cho đến khi, định mệnh sắp đặt anh gặp Diệp Thanh Nghiêu. Cô thanh khiết như sương, tĩnh lặng tựa nguyệt, là đóa sen ngàn năm không vướng bụi trần, một đạo cô tu hành ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc. Ánh mắt cô nhìn anh luôn hờ hững, lạnh nhạt như thể đang soi xét một món hàng hạ giá, chưa bao giờ dừng lại quá một khoảnh khắc. Nụ cười mỉa mai khẽ nở trên môi, cô thủng thẳng tuyên bố: "Chu tiên sinh, tâm tôi hướng đạo, không màng thế sự phù du." Chu Túc chợt hiểu, nghiệp chướng của mình đã đến lúc phải trả. Giữa đêm đông bão tuyết, khi vạn vật chìm trong màn trắng xóa, Chu Túc bị kẹt lại giữa núi. Giữa màn tuyết bay mịt mù, một bóng hình tựa tiên nữ giáng trần xuất hiện: đạo bào trắng tinh khôi, tay cầm chiếc đèn lồng hoa mai huyền ảo. Mái tóc dài buông xõa, dáng vẻ cô độc mà thoát tục giữa phong ba tuyết trắng, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn hắt lên gương mặt thanh tú, trong trẻo như ngọc. Khoảnh khắc nụ cười ấy hé nở, một tiếng "tách" vang lên trong lồng ngực Chu Túc – đó là âm thanh trái tim anh đã lỗi nhịp. *** Tin tức Chu Túc "đổ đứ đừ" một tiểu đạo sĩ lan truyền, khiến hội bạn thân của anh không khỏi cười khẩy, cho rằng anh đã "mù mắt" vì tình. "Chẳng lẽ anh ta lại đi thích một vị đạo sĩ ư?" – lời trêu chọc đầy khinh thường vang vọng. Nhưng rồi, ngày hội ngộ định mệnh ấy cũng đến. Dưới màn mưa lất phất, cô nàng xuất hiện, tay cầm ô mà đến. Áo đạo bào lam tro mềm mại, vòng eo thon gọn như liễu rủ, tóc búi cao cài trâm gỗ giản dị nhưng toát lên vẻ tao nhã vô ngần. Mỗi bước chân nhẹ nhàng, mỗi nụ cười cúi chào đều ẩn chứa khí chất thanh thoát, linh khí như tiên nữ giữa chốn trần ai. Cả bọn bỗng vỡ lẽ: Chu Túc không hề mù, mà anh đã nhìn trúng một nàng tiên thật sự! Tưởng chừng kẻ đào hoa đã "thu phục" được mỹ nhân, nào ngờ, khi đến gần, họ chỉ nghe thấy giọng Chu Túc nhỏ nhẹ, đầy khẩn khoản: "Em yên tâm, gà vịt anh đã cho ăn no đủ, đồ đạc của em anh cũng giặt sạch sẽ rồi, củi khô ngày mai anh sẽ chẻ hết... Em cho anh ở lại thêm chút nữa thôi được không? Anh xin em đó." *** Một kẻ lãng tử trót mang danh "vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân" (đi qua ngàn vạn bụi hoa mà chẳng vướng một phiến lá), cuối cùng lại sa chân, say mê một bóng hình đến mức nguyện ý làm tất cả. Màn đối đầu định mệnh giữa kẻ đào hoa giảo hoạt và nàng tiên tử bề ngoài thanh khiết nhưng ẩn chứa nội tâm sâu thẳm khó lường. #ChuTúcVàNghiệpChướngNgọtNgào #KẻPhongLưuVấpNgã #LãngTửRơiVàoLướiTình #TừLãngTửĐàoHoaĐếnKẻSiTìnhNguyệnLàmOsin "Tôi dùng sự lãng mạn làm điều kiện đánh cược với gió trăng, chỉ mong đổi lấy em một đời không lùi không bỏ." — Chu Túc