Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ
Chương 2: Bánh Quy Và Cây Chanh
Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edwin đặt mạnh iPad xuống rồi đứng dậy, tháo cúc áo sơ mi ngay trước mặt Lục Gia Lạc. Anh định rời khỏi đây, và quả thật anh đã làm vậy. Thế nhưng trước khi Edwin quay đi, Lục Gia Lạc vẫn đứng sững, theo bản năng đưa mắt nhìn đi nơi khác.
Chỉ thoáng lướt qua, nhưng Lục Gia Lạc vẫn kịp nhận ra vóc dáng săn chắc, bờ vai rộng của anh. Nghĩ bụng, anh ta phơi nắng cả buổi mà da chẳng sạm đi chút nào, chắc là do chăm tập luyện thể thao.
Edwin cởi phăng áo sơ mi, tiện tay vắt lên lưng ghế khi đi ngang qua, động tác toát lên vẻ bực dọc. Đây không phải lúc thích hợp để nói chuyện, nhưng với anh ta thì làm gì có lúc nào là “thích hợp” chứ. Vì thế, Lục Gia Lạc gọi vọng theo: “Đưa chìa khóa phòng tầng hầm cho chị.”
Edwin đang bước lên cầu thang, dứt khoát trả lời: “Mơ đi.”
Lục Gia Lạc nheo mắt nhìn theo anh chằm chằm, cho đến khi bóng dáng anh khuất hẳn mới nhét miếng bánh quy dính chút son môi vừa cắn dở vào miệng, rồi bực bội chạy xuống tầng một.
Cánh cửa ở chân cầu thang tầng một là cửa gỗ đặc được sơn phủ nhiều lớp, dẫn xuống tầng hầm. Tay nắm cửa không xoay được, bị khóa chặt. Lục Gia Lạc nhấc chân định đá, nhưng rồi lại rụt về. Không được, đây là nhà thím Amy mà. Thế là cô đành quay về phòng mình. Ánh sáng từ ngoài cửa sổ kính hắt vào làm ấm chồng sách trên bàn, chiếc ấm đun nước bằng thép không gỉ phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần buông.
Lục Gia Lạc ngồi bên cửa sổ, cằm tựa lên đầu gối, dùng chiếc điện thoại đang sạc để nhắn WeChat với bạn. Đột nhiên, tiếng động cơ xe tắt máy vang lên, cô ngẩng đầu, chăm chú lắng nghe. Cửa chính trong nhà mở ra rồi đóng lại, tiếp đó là tiếng người nói chuyện rôm rả.
Nhà chú Hai đã đến.
Lục Gia Lạc xuống lầu định chào hỏi mọi người thì thấy nửa cái đầu tròn xoe, mập mạp đang lấp ló sau ghế sô pha, kênh TV đã bị chuyển sang trò chơi cài đặt sẵn trên đầu thu kỹ thuật số.
Đó là con trai của chú Hai, cậu em họ của Lục Gia Lạc, đang học lớp 6, một cậu nhóc mũm mĩm, chẳng có gì nổi bật.
Cả cậu nhóc này và Edwin đều nằm trong “danh sách đen” của cô, mức độ bị ghét ngang nhau. Nhưng vì cậu nhóc cũng ghét Edwin nên đúng là “kẻ thù của kẻ thù chính là bạn”, cô lập tức kéo cậu nhóc về phe mình.
Và cô hoàn toàn không ý thức được rằng chính họ đang cô lập Edwin.
Lục Gia Lạc lặng lẽ lại gần định hù dọa cậu nhóc một trận, nhưng lại nhìn thấy hộp bánh quy mình bỏ quên trên ghế sô pha.
Cô nhặt chiếc hộp bị đè bẹp, bên trong chắc chắn đã vỡ nát hết.
Giọng Lục Gia Lạc nghe chẳng mấy dễ chịu, “Ai làm vậy?”
Cậu nhóc Lục Chính Quân sờ mông mình, xác nhận không còn dính vụn bánh nào làm bằng chứng rồi mới thản nhiên đổ tội: “Edwin đấy.”
Chú Hai vừa khó nhọc kéo vali lên, định mắng thằng con trai lười biếng một trận thì đã thấy Lục Gia Lạc chạy thẳng lên lầu.
Cửa phòng anh chỉ khép hờ, không biết anh đã đi đâu.
Lục Gia Lạc lật tung chiếc chăn được trải phẳng phiu trên giường, một hộp bánh quy nguyên vẹn được cô úp ngược, đổ hết ra tấm ga màu xanh navy. Cuối cùng như để xả giận, cô còn hất mấy cái thật mạnh rồi kéo chăn trải lại như cũ.
Đưa mắt nhìn quanh, căn phòng không lớn, tường sơn màu kem, khung cửa sổ xanh lam. Một bức tường treo đủ loại khung ảnh lớn nhỏ, cô không để tâm quan sát kỹ; một bức tường khác thì chất đầy sách. Đồ đạc lặt vặt khá nhiều nhưng được sắp xếp gọn gàng, chắc chắn không phải do anh tự dọn.
Lục Gia Lạc luôn dùng trực giác tệ nhất của mình để suy đoán về anh.
Có thể chìa khóa tầng hầm đang bị anh giấu đâu đó trong phòng.
Lục Gia Lạc vốn là người có thù tất báo, nhưng cũng không cần phải ăn trộm đồ của anh. Cô vén những sợi tóc rủ xuống má ra sau, rồi rời khỏi phòng.
Chú Hai và vợ đưa con trai đến nghỉ hè, tiện thể ở lại ăn bữa tối. Lục Gia Lạc men theo tay vịn cầu thang trơn bóng xuống phòng ăn. Edwin đang giúp bày bát đũa, trên tay còn cầm một miếng dưa hấu. Có vẻ anh vừa tắm xong, tóc mái trước trán còn ẩm ướt, mặc chiếc áo phông màu đen ngả xám rộng thùng thình, dường như lọt thỏm trên người anh.
Con gái khi tụ tập thường nói chuyện trang điểm, ăn mặc, thỉnh thoảng có chuyển sang đề tài con trai thì hầu hết là về mấy anh đẹp trai. Ví dụ, họ sẽ mỉm cười nhìn Lục Gia Lạc rồi nói với giọng điệu trêu chọc: Ê, cái anh Mạc Nhiên của cậu thế này thế kia…
Nhưng khi nhắc đến trai đẹp, người đầu tiên Lục Gia Lạc nghĩ đến không phải Mạc Nhiên, mà là Edwin.
Cô giả vờ vô tình liếc qua, Edwin đang cúi đầu chia đũa, thìa, chẳng thèm liếc nhìn cô một cái, đưa thẳng cho cô một bộ bát đũa.
Lục Gia Lạc không biết nên tỏ vẻ thế nào, bèn quay mặt đi nhận lấy.
Những đường nét không mấy sắc sảo trên gương mặt Amy khi di truyền sang anh lại trở thành điểm cộng. Sống mũi anh hơi lõm ở gốc lông mày, đôi mắt gần giống mắt hoa đào nhưng trong suốt đến mức có thể phản chiếu rõ bóng người. Năm nay anh gầy hơn so với năm ngoái, phần má dưới xương gò má hơi hóp vào, đường nét khuôn mặt hài hòa một cách kỳ lạ.
Anh không phải kiểu người ít nói hay khó gần. Trước mặt người khác thì anh là một đứa trẻ có giáo dục và khiêm tốn, câu nào câu nấy đều như đã học thuộc lòng câu trả lời mẫu. Từ khi còn rất nhỏ, anh đã cho cô biết cảm giác “đóng vai tròn cảnh” là như thế nào.
Anh chị em trong những gia đình khác thì càng lớn càng hiểu rõ sự quan tâm và tình thân ruột thịt. Nhưng Lục Gia Lạc và anh thì không. Càng lớn, họ càng không muốn dành cho đối phương những lời hỏi han xã giao, chứ đừng nói đến việc nở nụ cười với nhau.
Không có nguyên nhân rạn nứt rõ ràng, có lẽ là do tính cách, hoặc đơn giản là trời sinh không hợp mà thôi.
Chiều tối nổi gió, có lẽ trời sẽ mưa.
Trong phòng ăn ấm áp ánh đèn, Amy mở một chai rượu vang đỏ rồi rót vào chiếc bình gạn rượu hình cổ thiên nga. Chú Hai tỏ ra rất hứng thú, bắt đầu trò chuyện với Amy về nguồn gốc của chai rượu này.
Cô rất khâm phục thím Amy vì thím luôn để ý đến khẩu vị của từng người, khéo léo quan tâm đúng mực. Và tất nhiên người được thím quan tâm nhiều nhất chính là Lục Gia Lạc, vì dù sao cô cũng là con gái.
Một người phụ nữ bề ngoài lạnh lùng, sắc sảo nhưng bên trong dịu dàng, chu đáo thì có thể hiểu được vì sao chú Cả lại bị sức hút của Amy mê hoặc, nhưng khó hiểu là với điều kiện như thím, sao lại vừa mắt chú Cả chứ. Chú Cả không mập cũng không cao, nhìn hơi giống Mr. Bean thời trẻ, cười lên là miệng có thể kéo rộng đến tận mang tai, lại hay kể những câu chuyện cười khiến không khí trở nên im lặng. Nhưng tính tình chú thì thật sự rất tốt.
Người hay bình luận trong gia đình, bà Hứa Hiểu Huệ, đồng thời cũng là mẹ của Lục Gia Lạc từng đánh giá rất chuẩn xác về chú: Người khờ có phúc của người khờ.
Amy cũng nhớ đến mẹ cô: “Chị Hiểu Huệ không nói khi nào sẽ sang đây sao?”
Lục Gia Lạc vừa chỉnh lại vị trí các đĩa thức ăn trên bàn, vừa bỏ một quả cà chua bi vào miệng rồi lắc đầu.
Bố của Gia Lạc là phó đạo diễn của một công ty phim ảnh, ông không quản lý tiến độ quay hay khâu kiểm duyệt nghệ thuật mà chỉ lo toàn bộ sinh hoạt hàng ngày của đạo diễn và diễn viên. Mẹ cô thì sợ có cô gái trẻ đẹp nào nhất thời nông nổi, nửa đêm gõ cửa phòng nên đã đích thân đến đó trông chừng.
Vì vậy cả hai đều không thể tới được.
Tạ ơn trời.
Thím Hai là y tá kỳ cựu của bệnh viện thành phố, hơi ưa sạch sẽ, nhưng “hơi” này là theo lời thím nói mà thôi. Thím rất chú ý vệ sinh, luôn nhắc nhở mọi người rửa tay sạch sẽ trước khi ăn. Chú Hai thì hay quên, hoặc vốn chẳng mấy quan tâm đến cháu gái, nếu không đã chẳng chọn đúng lúc này để đột ngột hỏi: “Lần trước quên mất, Gia Lạc giờ học gì thế?”
Lục Gia Lạc đang bóc tôm, chẳng hề ngẩng đầu: “Công nghệ và Quản lý Tang lễ hiện đại ạ.”
Cậu nhóc mập chỉ mải gặm đùi gà, xung quanh chẳng còn ai nói chuyện. Mãi đến khi phản xạ chậm chạp của cậu nhóc bắt kịp, hiểu ra chuyên ngành này thì cậu nhóc mới bật ra tiếng cười khùng khục như tiếng heo kêu.
Thím Hai đưa mắt cảnh cáo cậu nhóc không được cười kiểu đó.
Chú Hai ấp úng hỏi, “À thì… trường đại học của các cháu có ngành này sao?”
Lục Gia Lạc bắt đầu bóc con tôm thứ hai, “Cháu không đỗ đại học, chỉ học cao đẳng thôi. Nhưng là liên kết với Đại học Nam Thành, học chung một cơ sở.”
Sở dĩ cô giải thích dài dòng như vậy, cũng vì trong lòng không đủ tự tin.
Ngồi đối diện cô là Edwin, anh đủ khả năng thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu Nhật Bản, học ngành Khoa học Sinh vật biển. Cô không rõ cụ thể học những gì, chỉ nghe nói là nghiên cứu rạn san hô.
Mỗi lần anh tỏ ra lười tranh cãi với cô, càng không thèm chấp nhặt thì cô lại càng tức. Ẩn ý trong thái độ ấy như thể đang nói rằng: Cô vẫn chưa đủ tầm đâu.
Chú Hai cố gắng vớt vát: “Học hành quan trọng nhất là môi trường học tập. Nề nếp của Đại học Nam Thành đúng là rất tốt… hơn nữa học ngành tang lễ thì… triển vọng việc làm cũng tốt mà…”
Bữa tối kết thúc, cậu nhóc mập tạm thời chẳng có nhân quyền gì nên phải ngồi lại phòng khách tán gẫu cùng mọi người, còn cô và Edwin thì mỗi người lên phòng riêng.
Edwin nghiêng người bật đèn bàn, giẫm phải thứ gì đó dưới chân. Anh nhấc chân lên, cau mày, phát hiện mảnh vụn bánh quy trên sàn. Anh giật mạnh chăn trên giường lên rồi buột miệng lầm bầm một câu chửi rủa, và chẳng cần nghĩ nhiều đã xông ra ngoài, đến trước căn phòng nằm cùng tầng, sát bên phòng vẽ.
Rầm, rầm, rầm, tiếng đập cửa dồn dập vang lên: “Lục Gia Lạc!”
Trong phòng, Lục Gia Lạc đang ngồi ở đầu giường, tức khắc căng thẳng, vội gập sách lại rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa, bịt chặt hai tai.
Một chàng trai đã phát triển hoàn toàn, giọng nói cũng thay đổi lạ lùng, nghe thật đáng sợ. Cô bỗng nhận ra mình chột dạ.
Đập cửa đến mức ấy mà bên trong vẫn im lìm, anh quay đầu lại, bắt gặp Amy đang đứng ở phía bên kia hành lang. Edwin đập mạnh lên cánh cửa, không nói lời nào, cố nén cơn giận rồi quay về phòng mình, hất tay đóng sầm cửa lại.
Nghe tiếng động thì hình như anh đã rời đi, nhưng Lục Gia Lạc vẫn không dám manh động. Mãi đến khi có vài tiếng gõ nhẹ nhàng vang lên, cô biết chắc không phải anh, thế là nhanh nhẹn xuống giường ra mở cửa.
Cô nhỏ giọng nói, “Amy… cháu xin lỗi…”
Amy bất đắc dĩ cười khẽ: “Xin lỗi thím làm gì? Hai đứa lại cãi nhau à?”
Lục Gia Lạc nhận lấy chiếc áo phông sạch sẽ, cụp mắt nói: “Là Edwin chọc cháu trước.”
Hai người cãi nhau từ bé đến lớn nhưng Amy chưa bao giờ xen vào cuộc chiến của hai người và cũng không thiên vị ai, tốt nhất là để hai người tự giải quyết. Thậm chí đôi khi thím còn có tâm trạng đứng ngoài xem trò vui.
Đóng cửa lại, Lục Gia Lạc ngồi xuống bàn học. Bầu trời ngoài cửa sổ vẫn chưa tối hẳn, tầm mắt cô hướng về khu vườn được chăm chút tỉ mỉ của nhà hàng xóm.
Giữa màu xanh thẫm tĩnh lặng ấy, có một cây chanh đã gần đến mùa chín quả.
Cô mở MacBook, tìm một bài hát trong phần mềm nghe nhạc, bật loa ngoài rồi vặn âm lượng lớn.
Phòng anh và phòng cô, chỉ cách nhau một phòng tắm.
Edwin đang thay ga giường mới thì chợt khựng lại, bởi anh đã nghe thấy bài hát đó: Lemon Tree của Fools Garden.
**
Chú thích:
Mắt hoa đào là tên gọi miêu tả đôi mắt có hình dáng mềm mại, sáng long lanh với khóe mắt tròn đầy, tạo nên vẻ đẹp dịu dàng và cuốn hút. Những người sở hữu mắt hoa đào thường có đôi mắt không quá to hay quá nhỏ mà vừa vặn, bề mặt mắt sáng bóng như hạt sương, mang lại ánh nhìn ấm áp và sống động.