At The Corner - Zoody
Chương 10: Bạn Trai
At The Corner - Zoody thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày tháng lại trở về quỹ đạo bình thường.
Kể từ khi trở thành blogger, giờ giấc sinh hoạt của Niên Tuế trở nên thất thường, cô thường xuyên thức khuya dậy muộn, đảo lộn cả ngày đêm. Đến mức có lúc Vu Miểu ghé qua thì cô chưa chắc đã tỉnh giấc, vì vậy Niên Tuế đã đưa thẳng cho Vu Miểu một chiếc chìa khóa dự phòng để cô bé tiện ra vào.
Nghe tiếng chuông cửa, Niên Tuế hơi giật mình. Món ăn đặt qua mạng vừa mới năm phút trước, dù công nghệ có phát triển đến mấy cũng không thể giao nhanh đến vậy.
Chẳng lẽ là…
“Chị ơi, em đây!”
Mọi sự cảnh giác trong lòng cô lập tức tiêu tan. Niên Tuế đi tới, nhấn tay nắm cửa.
Cô hỏi Vu Miểu: “Chìa khóa chị đưa cho em đâu rồi? Em làm rơi à?”
“Không ạ.” Vu Miểu ôm một túi đồ lớn trong tay, cười nói: “Chị đang yêu đương mà, em sợ có anh rể ở đây nên không dám tự ý vào.”
“Anh ấy à…” Niên Tuế đưa tay đón lấy một phần đồ, nói: “Thường thì anh ấy không qua đây đâu, lần sau em cứ tự mở cửa vào thẳng là được.”
“Thế ạ? Anh ấy không ở lại qua đêm chỗ chị sao?” Hôm trước thấy muộn vậy rồi mà anh còn tới, Vu Miểu còn tưởng anh thường ngủ lại nhà Niên Tuế.
Niên Tuế cầm ly nước trên bàn, nhấp một ngụm rồi nói: “Không ở lại đâu, anh ấy còn chưa đủ tư cách đó.”
Nhắc đến chuyện này, cái người dạo trước còn tỏ vẻ ân cần như thế, cô giúp anh đăng video quảng cáo xong là im bặt luôn, hừ, đàn ông đúng là...
Niên Tuế nhìn chăm chú vào một điểm cố định trong không trung, suy nghĩ miên man, không chú ý nghe Vu Miểu nói. Đến khi phản ứng lại, cô chỉ nghe thấy Vu Miểu thốt ra câu “chia tay rồi”.
“Ai chia tay?” Niên Tuế hỏi lại.
“Là Gia Gia và Tiểu Đới đó chị, hôm nay em lướt trang chủ thấy mấy bài rồi, mọi người đang bàn tán xôn xao về chuyện của hai người họ.”
Niên Tuế vẫn còn mơ hồ: “Hai người đó làm sao vậy?”
Vu Miểu đáp: “Chia tay rồi.”
Tên tài khoản đầy đủ của Gia Gia là “Nhật ký tình yêu của Gia Gia và Tiểu Đới”, cô ấy cũng là một blogger tự truyền thông thuộc công ty. Tài khoản chủ yếu đăng tải nội dung về cuộc sống thường ngày của một cặp đôi. Mới lập nửa năm mà lượng fan trên Douyin đã vượt mốc triệu người. Kiểu video ấm áp, nhẹ nhàng này rất được giới trẻ hiện nay yêu thích, giống như theo dõi một bộ phim tình cảm ngọt ngào, mang lại cảm giác nhẹ nhàng thoải mái mà không quá ngán ngẩm.
“Thật à? Sao lại thế?” Niên Tuế đã qua cái tuổi thích xem mấy kiểu video này, cô và họ chỉ lịch sự theo dõi nhau vì cùng công ty. Cô chỉ biết Gia Gia và bạn trai là bạn học cùng trường, hẹn hò từ năm nhất đại học.
“Họ cũng không nói nguyên nhân cụ thể gì, chỉ là mấy câu khuôn sáo ấy mà, như tính cách không hợp, mục tiêu khác nhau hay gì gì đó.” Vu Miểu đặt từng món đồ cô bé mang đến lên bàn. Một số là hộp quà PR gửi đến công ty, số còn lại là mẫu sản phẩm do các nhãn hàng gửi. Cô bé nói với Niên Tuế: “Em nghe Lộc Lộc nói, hình như Gia Gia cũng muốn thử chuyển hướng sang làm livestream.”
Niên Tuế nhấp một ngụm nước trong ly, gật đầu: “Cũng tốt, đổi hướng đi để bắt đầu lại.”
*
Mùa xuân ẩm ướt trễ nãi cuối cùng cũng sắp qua đi, gần đây trời nắng đẹp liên tục mấy ngày. Ánh nắng vàng ươm hong khô hơi nước còn sót lại trên lá cỏ, cả thế giới bỗng trở nên rực rỡ sáng ngời.
Món sushi đặt ngoài đã được giao tới. Niên Tuế khoanh chân ngồi trên thảm, định lát nữa ăn xong sẽ vừa trang điểm vừa livestream trò chuyện với fan, buổi chiều thì quay nốt bộ ảnh thời trang đầu hè đã trì hoãn mấy hôm nay.
Lần trước nhà đông người, Vu Miểu chưa kịp buôn chuyện thỏa thích. Hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội, cô bé ôm ly trà sữa ngồi xuống cạnh Niên Tuế, cười đầy ẩn ý huých tay cô, hỏi: “Trước còn nói với em là muốn yêu đương kia mà, giờ đã tìm được rồi hả chị? Hay thực ra lúc đó chị đã có đối tượng rồi vậy?”
Niên Tuế đặt điện thoại lên giá đỡ, phủ nhận: “Không hề có.”
Vu Miểu hỏi tiếp: “Vậy chị tìm bạn trai ở đâu vậy? Chị nói là phải đợi ông trời phái xuống kia mà?”
Với câu hỏi khó có thể trả lời, Niên Tuế dứt khoát chọn cách nói đại: “Chị lấy tiền thuê đó.”
“Thôi đi.” Vu Miểu không tin, cô bé bụm miệng lại hỏi: “Không lẽ là kiểu đó đó?”
“Kiểu nào?” Niên Tuế vừa nhìn thấy vẻ mặt cô bé là biết ngay Vu Miểu đã nghĩ sai hướng, vội vàng thanh minh: “Là quen biết bình thường thôi, quen nhau vài năm trước rồi, không có mấy kiểu giao dịch mà em nghĩ đâu.”
Mặc dù hình như đúng là có tồn tại một kiểu giao dịch, Niên Tuế nhét một miếng cuộn bắp vào miệng, vừa nghĩ đã thấy đau đầu.
“Thế sao hai người không liên lạc trong khoảng thời gian đó?” Vu Miểu hít một hơi, phấn khích nói: “Gương vỡ lại lành à?!”
“Không phải.” Ánh mặt trời xuyên qua ly thủy tinh tạo ra các vệt sáng rực rỡ trên mặt bàn. Niên Tuế nuốt miếng sushi trong miệng: “Trước đó có lẽ là có thiện cảm với nhau, nhưng…”
“Anh ấy ra nước ngoài à?” Vu Miểu đoán bừa.
“Đúng vậy.” Niên Tuế bịa đại: “Du học.”
“Ồ~ Vậy bây giờ anh rể làm gì ạ?”
“Thì, chỉ là nhân viên văn phòng bình thường thôi.”
Chiếc điện thoại trong túi rung lên, Vu Miểu lấy ra nhìn, hỏi Niên Tuế: “Chị, sao chị đang livestream vậy?”
“Hả?”
Vu Miểu giơ điện thoại cho cô xem: “Em nhận được thông báo chị mở live rồi.”
“Không thể nào.” Niên Tuế đặt đũa xuống, đứng dậy ghé mặt vào màn hình. Dòng bình luận cuộn nhanh, góc trên bên phải hiển thị có hơn hai trăm người đang xem.
[Bà có người yêu thật à Niêm Niêm!]
[Đang ăn gì đó?]
[Cao không? Đẹp trai không?]
[Mới ăn trưa thôi sao?]
[Không phải ai làm phù dâu cũng bị ế sao? Sao bà vừa làm xong đã có người yêu rồi vậy?]
[Nói tiếp đi, nói tiếp đi]
Niên Tuế thầm mắng một tiếng, than rằng tiêu đời rồi. Chắc chắn là lúc nãy cô điều chỉnh góc ánh sáng đã vô tình chạm vào nút phát trực tiếp. Vì đang nói chuyện với Vu Miểu nên cô không để ý đến màn hình.
Vu Miểu bấm vào phòng livestream lướt bình luận, ghé sát che miệng thì thầm với mọi người: “Cao ráo, đẹp trai, rất xứng với Niêm đó.”
Niên Tuế bất lực, mệt mỏi liếc cô bé một cái, giơ tay định tắt live: “Mình tắt live nhé, lúc nãy bấm nhầm, mình định ăn xong mới mở cơ.”
Khán giả trong phần bình luận lập tức níu kéo cô: Đừng mà, đừng mà, cứ coi như đang xem mukbang đi.
“Đúng rồi đó chị cứ mở đi.” Vu Miểu nói: “Dù sao chị cũng sắp ăn xong rồi mà.”
“Cũng được.” Niên Tuế ngồi xuống. May mắn là lúc nãy hai người chỉ nói chuyện riêng của cô, không “tám” về người khác, nếu không thì cái miệng cô lại gây họa lớn rồi.
[Niêm Niêm có người yêu thật hả?]
[Niêm Niêm có người yêu thật hả?]
[Là ai? Không phải anh họ chứ?]
[Cho tụi em xem ảnh đi!]
[Làm vlog yêu đương đi Niêm Niêm!]
“Không phải người đón mình ở ga tàu cao tốc lần trước đâu, người đó là anh họ mình.”
“Không có ảnh.”
“Cũng không sống chung.”
“Vlog yêu đương à…”
Cứ né tránh mãi thì trông cô cứ lúng túng kiểu gì. Lần này Niên Tuế không chọn cách từ chối thẳng thừng, cô cười cười hỏi mọi người: “Mọi người thật sự muốn xem kiểu video đó sao?”
[Muốn xem, muốn xem]
[Em muốn xem rốt cuộc là thần thánh phương nào mà xứng với Niên nhà em]
[A a a a a càng nói tui càng tò mò]
“Đừng để đến lúc mình đăng rồi mọi người lại bỏ theo dõi, nói ghét blogger đưa bạn trai lên hình đó nha.” Niên Tuế nheo mắt, nghiêng đầu sang một bên: “Chuyện này mình thấy nhiều lắm rồi đó.”
Có người bình luận trước một câu “Đẹp trai thì bọn em sẽ không bỏ”, ngay lập tức những bình luận khác cũng lướt theo.
Niên Tuế nhìn hàng chữ thẳng tắp, bật cười: “Mấy bà nông cạn quá đi mất, đẹp trai là được sao?”
[Đúng vậy, bọn em chỉ không chịu nổi mỹ nữ lại yêu phải anh chàng đầu heo]
[+1]
[Đồng ý]
Vu Miểu lại xáp lại gần, không nhịn được nói với mọi người: “Thế thì các bà cứ yên tâm đi, không đùa đâu, cấp độ người mẫu nam đó.”
Niên Tuế dở khóc dở cười, giơ tay đẩy cô bé ra: “Chị cầu xin em nói ít thôi, tất cả đều là do em dẫn dắt đó.”
“Em nói toàn sự thật mà, có phải không?”
Điều này càng làm cho khán giả trong phòng livestream bị kích thích tột độ. Có người hỏi: Mới vào, người mẫu nam gì đó?
[Truyền ra ngoài, Toái Toái với Niêm Niêm hẹn hò với một người mẫu nam]
[Truyền ra ngoài, Toái Toái với Niêm Niêm hẹn hò với một người mẫu nam]
[Truyền ra ngoài, Toái Toái với Niêm Niêm hẹn hò với một người mẫu nam]
“Không nói chuyện với mọi người nữa, mình phải tranh thủ trang điểm thôi, kéo dài nữa là mặt trời lặn mất.”
Bão bình luận đều nói: Chị cứ trang điểm đi, để Miểu Miểu nói chuyện với tụi em.
Niên Tuế cầm gương tay lên kẻ lông mày, Vu Miểu giúp cô đọc bình luận, thấy có câu hỏi thì đọc cho cô nghe.
“Lát nữa quay một số bộ quần áo, vlog thì đã cập nhật hai hôm trước rồi nha, ông chủ nhà hàng nhắc tới bữa hôm đã mời mình tới buổi thử món mới của họ rồi.” Mấy nét cuối Niên Tuế không nói, đợi trang điểm xong xuôi mới mở lời: “Hương vị món ăn nhà họ thực sự có thể…”
Vu Miểu đột ngột đứng thẳng người dậy, làm Niên Tuế giật mình.
“Sao thế?”
Vu Miểu xua tay: “Không có gì ạ, có muỗi.”
“Em tìm trong ngăn kéo xem.” Niên Tuế bỏ chì kẻ mày vào túi trang điểm: “Trong nhà chắc có nhang muỗi đó.”
“Thôi, nói chuyện lâu rồi, hôm nay đến đây thôi nha, bye bye mọi người nha.”
“Tắt rồi hả?” Vu Miểu hỏi cô.
“Dạ.” Niên Tuế lấy điện thoại ra khỏi giá đỡ.
“Chị, bạn trai chị có phải là cái anh tới nói chuyện với chị hôm đó không? Ở Góc Phố ấy ạ.”
Thấy Niên Tuế ngẩn ra không trả lời, Vu Miểu càng tin vào suy đoán của mình: “Chính là anh đó đúng không! Em đã thấy anh đó quen quen.”
“Đúng rồi.” Niên Tuế chớp mắt: “Hôm đó tình cờ gặp.”
Theo lý mà nói, nhà hàng tối hôm đó không mở cửa đón khách, Vu Miểu thắc mắc: “Sao anh ấy lại có mặt ở đó ạ?”
“Anh ấy à…” Niên Tuế đương nhiên không thể nói anh là chủ quản lý nhà hàng. Cô vừa đăng bài bóc phốt xong, giờ lại qua lại với ông chủ, sau đó còn đăng video khen tốt. Mọi chuyện mập mờ chẳng khác nào đang liên kết với nhau tạo hiệu ứng couple để câu view.
“Anh ấy hình như là bạn ông chủ, lúc đầu chị cũng không biết.”
“Ồ.”
Niên Tuế dọn dẹp mỹ phẩm trên bàn, khẽ thở dài, nghĩ thầm: nói một câu nói dối lại phải dùng hàng ngàn lời nói dối để che đậy, mệt mỏi quá.
Một lúc sau, Vu Miểu lên tiếng: “Vậy là hai người cũng quyết định mối quan hệ khá là bốc đồng nhỉ.”
“Ừm.” Niên Tuế nhấn nút quay phim, lập tức bật chế độ làm việc.
Khi đi tới đi lui tạo dáng trước ống kính, cô thoáng mất tập trung, nghĩ thầm: dù có là quyết định bộc phát thì cũng chẳng sao. Qua một thời gian nữa nếu có ai hỏi, cô sẽ trả lời là mình đã độc thân. Dù sao thì chuyện tình cảm kiểu này đến nhanh thì đi cũng nhanh, kết thúc chóng vánh cũng hợp tình hợp lý.
Hoàn thành xong bộ váy cuối cùng trước khi mặt trời lặn, Niên Tuế mệt mỏi đổ vật ra sofa, bắp chân sưng lên, cô tự đấm bóp.
Vu Miểu để lại một ly nước dừa cho cô trước khi đi. Niên Tuế định đứng dậy đi ra bàn ăn lấy, vừa đứng lên mới phát hiện gói hàng gửi đến vẫn chưa bóc.
Cô quyết định tranh thủ lúc chưa tẩy trang quay một video mở hộp chia sẻ. Cô mở nắp ly, uống một ngụm nước dừa thanh mát, hắng giọng để lấy lại tinh thần.
“Đây chắc hẳn cũng là nhãn hàng gửi đến…” Giới thiệu xong một bộ dầu gội đầu, Niên Tuế dùng dao nhỏ rạch hộp hàng tiếp theo: “Đồ dưỡng da à?”
Cô chụp ảnh hộp quà với vẻ mặt đầy thắc mắc gửi cho Vu Miểu, hỏi: Có phải em cầm nhầm rồi phải không? Cái này đâu phải gửi cho chị?
Vu Miểu trả lời rất nhanh: Không có đâu, chị không nhớ em đã nói gì à?
Niên Tuế: Nói gì cơ?
Vu Miểu: Bộ phận thương mại đã chuyển đơn này cho chị rồi.
Niên Tuế: Chuyển đồ nam cho chị dùng à?
Vu Miểu: Đương nhiên là không phải cho chị dùng rồi!
“À…”
Niên Tuế ôm hộp quà dưỡng da nam, chợt hiểu ra. Hóa ra câu nói đầy đủ của Vu Miểu khi bước vào nhà là: “Chị ơi, chị kiếm được món hời lớn rồi, bộ phận thương mại đã chuyển đơn này cho chị. Ban đầu là của Gia Gia, nhưng cô ấy chia tay bạn trai rồi.”
Nhưng Niên Tuế vẫn không hiểu: Sao lại chuyển cho chị?
Vu Miểu nói: Ai bảo chị yêu đương đúng lúc không sớm không muộn như thế chứ?
Niên Tuế: Nhưng chị vừa mới yêu mà đã nhận quảng cáo rồi sao? Khán giả nhìn vào sẽ thấy không hay đâu.
Vu Miểu gửi tin nhắn thoại: “Không sao đâu, bên nhãn hàng nói có thể đợi đến trước lễ Thất Tịch rồi đăng, lúc đó lồng vào video mở hộp cũng được. Nhưng tốt nhất là nên quay nội dung trước đi, đơn này bị trì hoãn lâu rồi, cũng may là bên PR họ dễ tính.”
Niên Tuế cắn móng tay, hỏi: Anh ấy không muốn lên hình thì sao?
Vu Miểu: Thì hậu kỳ làm mờ đi, chỉ cần lộ một phần khuôn mặt là được mà chị.
Niên Tuế bực bội gãi đầu, đánh chữ nói với Vu Miểu: Hay là thôi đi.
Tin nhắn vừa gửi đi, Vu Miểu lại gửi thêm một tin nhắn thoại. Cô bé nói: “Nghe nói là do đích thân sếp Thẩm đi đàm phán giúp chị đó. Báo giá cũng tính theo bên Gia Gia, em nghĩ có lẽ công ty muốn bồi thường cho chị đó.”
Niên Tuế không kiềm được sự tò mò, lén hỏi: Báo giá của Gia Gia là bao nhiêu vậy?
Vu Miểu gửi một con số.
Niên Tuế gửi lại một biểu tượng khuôn mặt kinh ngạc, hỏi: Blogger yêu đương kiếm nhiều tiền vậy sao?
Vu Miểu nói: “Chị nghĩ sao, anh rể là người thường nên báo giá cho chị vẫn là giá đơn một người thôi. Nếu là kiểu quay đôi như họ thì giá còn phải nhân đôi nữa cơ.”
Niên Tuế bĩu môi lắc đầu, mấy cô gái nổi tiếng trên mạng xã hội vẫn dễ kiếm tiền quá.
Vu Miểu hỏi cô: Vậy chị định không nhận nữa à?
“Nhận chứ.” Niên Tuế đưa điện thoại đến miệng, nói với Vu Miểu cũng là nói với chính mình: “Tội gì mà không nhận? Đây là cái họ nợ chị mà.”