Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì
Chương 1: Chúng ta chia tay đi
Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1:
Chạng vạng, Nhiễm Phàm tan làm sau khi kết thúc ca phẫu thuật triệt sản.
Lúc thay quần áo, anh gặp đồng nghiệp. Người đồng nghiệp gật đầu cười với anh: “Về sớm thế?”
“Ừm, có chút chuyện.”
“Hôm nay bạn trai cậu đi công tác về rồi à?”
Chưa đợi Nhiễm Phàm trả lời, đồng nghiệp đã tự hiểu: “Chắc vậy rồi, nhìn mặt cậu là biết ngay.”
“Lúc nào cũng ngọt ngào thế, khiến người khác phải ghen tị chết đi được.”
“Khi nào dẫn bạn trai đến giới thiệu với mọi người đi, ai cũng tò mò cậu ấy trông thế nào, có đẹp trai không.”
Nhiễm Phàm đeo ba lô, sát khuẩn tay, làm xong mọi thứ mới khẽ đáp: “Đẹp trai.”
Rồi ngượng ngùng bổ sung: “Tôi cảm thấy rất đẹp.”
Thấy anh ngượng, đồng nghiệp càng thêm hứng thú, liền truy hỏi: “Đẹp trai đến mức nào? Có đẹp hơn mấy cậu hot boy ở khu chợ đêm kia không?”
Nhiễm Phàm: “Đẹp trai như Giang Mân Ngọc vậy.”
Giang Mân Ngọc là thành viên của một nhóm nhạc nam thần tượng vừa mới debut gần đây. Nhờ nhan sắc hiếm có, cậu ấy nhanh chóng nổi tiếng. Đến cả những người suốt ngày vùi đầu làm việc với thú cưng, chẳng mấy khi quan tâm đến giới giải trí như họ cũng đều biết tên.
Nghe nói không lâu trước đó cậu ấy còn ra nước ngoài dự thảm đỏ. Dù danh tiếng vẫn chưa đủ, nhưng chỉ riêng gương mặt đã giúp cậu ấy xuất hiện trên hàng loạt bản tin giải trí quốc tế.
Truyền thông đưa tin dày đặc, Giang Mân Ngọc đứng giữa một đám trai xinh gái đẹp, nổi bật như chu sa giữa tuyết trắng, toát ra khí chất bá đạo không cần phải bàn cãi.
Đồng nghiệp hết sức vui mừng.
Nhiễm Phàm hai mươi sáu tuổi. Đúng như cái tên của mình, anh là một người bình thường, không mấy nổi bật.
Anh không hề xấu. Nếu tách từng đường nét trên khuôn mặt ra thì bộ phận nào cũng ưa nhìn, nhưng khi ghép lại với nhau lại tạo thành một vẻ hiền lành, trầm lắng, mang theo sự dịu dàng chân thật khó diễn tả.
Gia cảnh, học vấn, công việc của anh cũng đều bình thường.
Gia cảnh trung lưu, anh học chính quy năm năm ngành thú y, hiện là bác sĩ trợ lý tại một bệnh viện thú cưng cỡ trung trong thành phố.
Với tất cả những điều đó, đặt giữa thành phố S phồn hoa náo nhiệt, anh chẳng khác nào một hạt cát giữa sa mạc, một giọt nước giữa biển khơi.
Thảo nào đồng nghiệp nghe xong chỉ cho là anh đang đùa.
Đi tàu điện ngầm đến ga, Nhiễm Phàm đi bộ về nhà.
Nơi anh ở là một căn hộ đã được cải tạo gần vành đai ba, diện tích hơn 150 mét vuông, có bốn phòng ngủ, một phòng khách và hai nhà vệ sinh, được mua trả góp mấy năm trước.
Giá nhà dĩ nhiên đắt đỏ. Dù Nhiễm Phàm có làm thêm cũng đôi lúc vẫn thấy khá chật vật.
Nhưng bạn trai anh không chịu nổi cảnh sống chật chội, chen chúc khi còn trẻ. Nhiễm Phàm chỉ mong người kia vui nên vẫn cắn răng quyết định mua.
Giờ giá nhà giảm, lỗ mất mấy trăm nghìn tệ.
Nghĩ lại, vốn dĩ anh cũng chẳng định bán, coi đây là tổ ấm lâu dài của hai người, lỗ thì cứ lỗ vậy.
Tiền sảnh sạch sẽ tinh tươm, y như lúc sáng anh rời đi.
Nhiễm Phàm tháo ba lô, thay giày, bước nhanh qua phòng khách, không nghỉ một giây nào, đi thẳng vào bếp mở tủ lạnh.
Trong lòng anh hơi sốt ruột.
Cánh cửa tủ lạnh dán kín ảnh chụp chung của hai người, là ảnh của Nhiễm Phàm và bạn trai.
Từ khi một người còn mặc đồng phục tiểu học, người kia mặc đồng phục cấp hai, cho đến lúc cả hai bước vào xã hội, tay trong tay chụp suốt hơn mười năm.
Nhiễm Phàm không có thời gian ngắm ảnh, liền lấy nguyên liệu ra bắt đầu nấu ăn.
Hôm nay anh chuẩn bị bốn món một canh.
Theo khẩu vị của bạn trai: thịt bò xào, cá đao kho, rau xào, tôm rim, canh sườn củ mài.
Vừa làm anh vừa quay video lại.
Ban đầu, anh nấu ăn chỉ để no bụng, có gì ăn nấy. Nhưng vì bạn trai kén ăn, anh bắt đầu chú trọng màu sắc, hương vị, học cầm dao, học nêm nếm, học kiểm soát lửa, dần dần rèn được tay nghề khá tốt.
Món ăn vừa đẹp mắt vừa ngon, bạn trai đề nghị anh ghi lại quá trình, dùng làm nội dung cho tài khoản cá nhân của mình.
Anh làm theo, không ngờ lại được cư dân mạng yêu thích, dần dà phát triển thành nghề tay trái. Khoản thu này cũng chính là một phần lớn đóng góp vào tiền mua nhà.
Bận rộn một hồi, cuối cùng anh cũng kịp nấu xong trước giờ người kia về.
Không ngờ đồ ăn đã dọn ra từ lâu, mà bạn trai vẫn chưa thấy đâu.
Nhiễm Phàm cẩn thận đậy từng món bằng nắp thủy tinh, mồ hôi nhễ nhại, vừa biên tập video vừa chờ.
Chờ từ lúc trời còn sáng đến khi tối hẳn, thức ăn nguội lạnh, chuông cửa mới vang lên.
Nhiễm Phàm mở cửa, không giấu nổi vẻ lo lắng: “Sao về muộn thế? Không sao chứ? Nhắn tin cũng không trả lời.”
Nhiễm Phàm vốn đã cao, nhưng người đàn ông bước vào còn cao hơn anh. Đầu đội mũ, đeo khẩu trang, thân hình trông có vẻ gầy nhưng bờ vai lại rất rộng.
Không nói một lời, anh ta “rầm” một tiếng đóng sầm cửa, lướt qua Nhiễm Phàm mà đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Nhiễm Phàm vội theo sau, hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy? Không khỏe à? Không ăn cơm sao?”
Bạn trai anh mang theo sự bực bội, dọc đường ném áo khoác, ba lô, mũ, khẩu trang, rồi dùng cả thân người đẩy cửa, chặn Nhiễm Phàm ở bên ngoài.
Cánh cửa khép lại, khuôn mặt của bạn trai thoáng qua. Trong khoảnh khắc, căn phòng tối chưa bật đèn như được thắp sáng bởi nét mặt rực rỡ của người đàn ông.
Nhiễm Phàm khẽ gọi: “Mân Ngọc?” Trong lòng anh hoảng sợ.
Giang Mân Ngọc chính là bạn trai anh.