**Người con gái bị định mệnh đẩy xuống vực thẳm** Tôi vốn là đích nữ của Thượng thư, đứa con được sinh ra với vận mệnh nghiệt ngã. Chỉ vì lá số tử vi xung khắc với cha mẹ, tôi bị đuổi khỏi kinh thành, gửi gắm tận vùng quê xa xôi cho người chú nuôi dưỡng. Mười bảy tuổi, khi hoàng đế ban hôn, tôi tưởng rằng sẽ quay về chốn hoàng cung xa hoa, trở thành phu nhân của phủ Trấn Bắc Hầu. Song, mẹ tôi—người từng mong tôi trở thành Thái tử phi—chẳng ngại ngần đưa ra lời đề nghị đầy toan tính: *"Hầu phủ là một trong những gia tộc giàu có nhất kinh thành. Kết duyên với trưởng tử của họ, con sẽ không bao giờ phải chịu cảnh khốn cùng."* Tôi cưới chồng, tưởng rằng đó là con đường giải thoát. Nhưng ai ngờ, Hầu phủ lại là địa ngục trần gian. Chàng trai mà tôi từng mê mẩn, phong thần tuấn tú, lại là nạn nhân của sự thiên vị. Hầu phu nhân, người vợ kế, suốt ngày bày mưu lập kế, biến cuộc sống của tôi thành địa ngục. Ngày đầu tiên bước chân vào phủ, bà ta đã nhạo báng xuất thân thấp hèn của tôi, ép tôi đứng hầu rượu, bắt tôi lật nát sách cấm trong thư phòng, thậm chí còn sắp xếp hai mỹ nhân hầu hạ chồng tôi. Mỗi lần tôi hé lộ nỗi bất bình, bà ta lại cười lạnh lùng: *"Nghe nói lá số của con xung khắc lục thân. Ở đây, ngay cả chuyện trò với cha mẹ cũng khiến người ta gai người sao?"* Đau đớn, tủi nhục, tôi chịu đựng trong im lặng. Nhưng khi sự nhẫn nhịn sắp vượt quá giới hạn, tôi quay trở lại với sức mạnh của dòng máu hoàng tộc. Tổ mẫu của chồng tôi, người phụ nữ quyền uy trong phủ, đã phải cúi đầu trước huyết mạch của tôi. *"Ta không chỉ xung khắc với cha mẹ,"* tôi lạnh lùng tuyên bố, *"mà còn xung khắc cả với bà nữa."* Một tiếng gầm vang lên, đủ khiến cả phủ chấn động. Cuộc chiến đã bắt đầu.