13. Hôn nhân đột xuất

Ba Mươi Mới Cưới - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẹ Phó phải trông tiệm nên chỉ ở lại một ngày rồi về, còn bố Phó ở lại một mình cảm thấy thật kỳ quặc. Ông không muốn trở thành "bóng đèn" của đôi vợ chồng trẻ, vì vậy sau khi ăn sáng xong, cả gia đình đều tạm biệt nhà Lâm Nhiễm. "Khi nào rảnh, hai cháu cùng Tròn Tròn đến chơi nhé con." Mẹ Phó kéo tay Lâm Nhiễm dặn dò. "Dạ, con biết rồi." Lâm Nhiễm cười tủm tỉm trả lời, nhưng trong lòng không khỏi tò mò: "Tròn Tròn là nhũ danh của cậu ấy ạ?" "Đúng vậy, mới chào đời đã là một đứa bé bụ bẫm rồi." Phó Lâm Lăng xấu hổ đẩy kính lên. "Thật hả? Em thấy Tiểu Phó gầy lắm mà." Trương Ngô ngạc nhiên nhìn Phó Lâm Lăng. "Bây giờ mới vậy thôi, hồi đi học mập lắm, mập đến nỗi tự ti không dám chơi với ai." Mẹ Phó nói. Nghe vậy, Lâm Nhiễm nhìn Phó Lâm Lăng đang đứng bên cạnh, nhớ lại hồi học chung lớp một năm, hai người hầu như không có chút liên hệ gì. Trời đất chứng giám, không phải nàng lạnh nhạt với người ta vì béo, mà là tính khí không hợp. Nàng cảm thấy những đứa ngoan ngoãn, học giỏi sẽ chẳng bao giờ chơi với những đứa cá biệt như mình. Nhớ lần nàng trốn học, vô tình gặp Phó Lâm Lăng ở cổng trường. Cô ấy chủ động bắt chuyện, bảo không nói với giáo viên. Lúc ấy Phó Lâm Lăng chẳng nói gì, cũng chẳng biết có đồng ý không. Nhưng buổi chiều, khi cô chủ nhiệm bước vào lớp, đã phê bình nàng trốn học, rồi phạt phải chép từ vựng năm trăm lần. Năm trăm lần! "Tiểu Phó, cậu giảm cân kiểu gì vậy? Dạy cho dì được không?" Trương Ngô kinh ngạc hỏi. Phó Lâm Lăng chưa kịp trả lời thì mẹ Phó đã thở dài: "Ai biết được nó bỏ ra bao nhiêu công sức chứ..." Lâm Nhiễm nhớ lần trước mình cũng hỏi vấn đề này, hồi ấy Phó Lâm Lăng chỉ nói qua loa rằng sẽ vận động. Nhưng giảm cân vốn dĩ chẳng dễ chút nào, nhất là với cô vốn đã béo từ khi sinh ra, phải chịu đựng biết bao nhiêu nỗi khổ. Nghĩ vậy, nàng vỗ vỗ cánh tay Phó Lâm Lăng, rồi ghé tai nói nhỏ: "Cậu lợi hại vậy, chuyện gì cậu cũng sẽ làm được." "Cậu nói gì?" Phó Lâm Lăng hoang mang cúi người xuống, tỏ ý muốn nàng nói rõ hơn. "Cậu có nghị lực như vậy, muốn làm gì nhất định sẽ làm được." Lâm Nhiễm tán thưởng nói. Phó Lâm Lăng nghiêng đầu nhìn nàng đầy hàm ý: "Ừm." Sáng hôm sau, Lâm Nhiễm cùng Phó Lâm Lăng ra sân bay. Trước khi lên máy bay, mẹ Phó bỗng nhắc nhở: "Nhiễm Nhiễm, nếu có thời gian, cháu đến ở với Tròn Tròn nhé." Tối qua Phó Lâm Lăng đã giải thích với mẹ già lý do tại sao hai người chưa sống chung, nhưng mẹ cô ấy vẫn không yên tâm. "Dạ, được." Lâm Nhiễm gật đầu: "Con định hai hôm nữa mới chuyển đến." Sau khi tiễn hai người lên máy bay, Phó Lâm Lăng nhận được một cú điện thoại. Khi cúp máy, anh có chút bất đắc dĩ nói với Lâm Nhiễm: "Hôm nay trưởng khoa sinh nhật, tớ phải đi một chuyến." "Vậy cậu đi đi, tớ tự dọn đồ được, một mình kiểm kê đồ đạc cũng tiện hơn." Lâm Nhiễm nói. Phó Lâm Lăng đưa cô về nhà mới, rồi quay xe đến nhà trưởng khoa. Lâm Nhiễm thu dọn đồ đạc một lúc, phát hiện ra có quá nhiều đồ. Cô nghỉ ngơi chốc lát, đột nhiên điện thoại reo lên. Là Liên Phương gọi cô ra ngoài chơi. "Không đi, không có thời gian." Lâm Nhiễm nằm ườn trên sô pha như một con sâu lười. "Không phải mẹ cậu xuất viện rồi hả, sao lại không có thời gian?" Liên Phương từng đến bệnh viện thăm bà ấy một lần. "Tớ đang dọn đồ chuẩn bị chuyển nhà đây." "Chuyển nhà gì má?" Liên Phương không hiểu. "À, thôi xong." Từ khi Trương Ngô nằm viện, Lâm Nhiễm bận tối mặt tối mày, nào là chăm bệnh, nào là tiệc cưới. Khách khứa đều là khách của Trương Ngô, hai bên chưa kịp mời bạn bè nên cô cũng chẳng nhớ đến việc này. "Phương à, tớ kết hôn rồi." "Cậu, nói, cái, gì?!" Nửa giờ sau, Liên Phương một thân một mình xông vào nhà cô, hét vang tận nóc nhà: "Lâm Nhiễm! Cậu kết hôn cái gì hả?!" "Uống lon Coca hạ hoả." Lâm Nhiễm đưa Coca cho cô ấy, uống nhiều một lon là có thể bớt dọn một lon. "Cậu nói nhanh lên coi, sao tự nhiên kết hôn nhanh vậy? Cưới ai?" Liên Phương bật khoen lon Coca, uống liền tù tì mấy ngụm. "Phó Lâm Lăng." Liên Phương ợ một hơi, suýt nữa là Coca trào ra khỏi họng: "Cậu đùa tớ chắc?" Lâm Nhiễm lấy giấy hôn thú trong phòng ngủ cho cô xem. "Ông cố ơi!" Liên Phương trừng mắt, nhìn từng câu từng chữ trong hôn thú, sau đó nhìn chằm chằm bức ảnh nền màu đỏ, hít hà một hơi: "Dữ dằn thật chứ, sao tự dưng lại kết hôn?" Lâm Nhiễm bèn kể hết lý do cho cô nghe. "Cho nên, cậu kết hôn chỉ là để mẹ cậu yên tâm thôi á hả?" Liên Phương hỏi. "50-50 thôi." Lâm Nhiễm ngồi trên thảm gấp quần áo: "Một nửa nguyên nhân quả thực là mẹ tớ." "Thế một nửa còn lại?" "Tớ đã ba mươi rồi, dù có yêu đương thì cũng lấy hôn nhân làm tiền đề đúng không, nhưng với công việc hiện tại, gần như không tiếp xúc với người ngoài, xã giao cũng chẳng còn như trước nữa." Lâm Nhiễm bỏ giấy hôn thú vào túi, tiếp tục: "Huống chi, nhân phẩm hay tính cách gì của Phó Lâm Lăng cũng tốt, lại còn là bạn học, hiểu nhau, tránh được rất nhiều phiền toái. Quan trọng nhất, cậu ấy đẹp, hì hì." "Chậc chậc chậc, cậu háo sắc hoài cho tớ đi." Liên Phương ngồi trên sô pha, cười đẩy vai nàng một chút. Lâm Nhiễm tiện thể ngã vào sô pha, cười nói: "Bị từ trong bụng mẹ rồi, không sửa được." Liên Phương cũng trượt xuống nằm trên thảm với nàng, suy xét: "Nghe cậu nói vậy mới thấy điều kiện của cậu ấy đúng là rất thích hợp cưới gả." "Chính xác, người nhà cậu ấy cũng tốt lắm. Mẹ là thầy thuốc Trung y, bố làm việc ở Cục Lâm nghiệp, hai người lành tính mà cũng tốt với tớ nữa." "Thế thì nói gì nữa." Liên Phương lại bật dậy, cầm gấu bông bên cạnh lên bóp bóp, quay đầu hỏi: "Nhưng hai cậu kết hôn nhanh vậy thì có cảm tình gì với nhau không?" "Tình cảm có thể từ từ vun đắp mà." "Cũng phải, dù hôn nhân dựa trên tình cảm chưa chắc đã có kết cục tốt." Liên Phương nói. "Chuẩn." Lâm Nhiễm mỉm cười cắp gấu bông từ trong tay cô ấy: "Nào, tới cũng tới rồi, giúp tớ dọn đồ trong thư phòng đi." Trên giá sách có rất nhiều truyện tranh và sách tranh, Liên Phương phải để mấy thùng mới hết. Sau đó cô ấy nhìn thấy một chiếc hộp đầy bụi, dùng khăn giấy lau sạch bên trong. Đó là một chồng sổ phác họa, tất cả đều là thành quả luyện bút thời trung học của Lâm Nhiễm, cùng với vài cuốn sách giáo khoa. Thoáng chốc, cô ấy lại lấy ra một cuốn sổ có bìa màu mè hoa lá hẹ nằm dưới đáy hộp, lập tức hưng phấn chạy vào phòng ngủ gọi Lâm Nhiễm: "Xem tớ tìm được của quý gì này!" "Cái gì?" "Kỷ yếu! Là sổ kỷ yếu tớ chuẩn bị cho cậu á!" Tốt nghiệp thường chuộng viết kỷ yếu, Lâm Nhiễm phải về trường cũ chuẩn bị thi đại học nên không kịp viết. Liên Phương bèn mua sổ kỷ yếu nhờ các bạn A6 viết lời nhắn cho cô ấy, sau đó gửi cho Lâm Nhiễm. "Lúc đó tớ cảm động xỉu luôn ấy." Lâm Nhiễm cười nói, ngồi bên giường xem kỷ yếu cùng cô ấy. Những lời nhắn với nét chữ rất non nớt, nhưng lại rất chân thành, nào là "Thi đại học thuận lợi", nào là "Tiền đồ tựa gấm hoa", nào là "Rất vui được biết cậu"... "Ngay cả Vương Triết cũng viết cho cậu nữa này." Liên Phương chỉ vào một trang nào đó và nói. Lâm Nhiễm nhìn trên đó viết một hàng dài, đại loại là muốn một nụ cười xóa tan mọi hiềm khích thôi, khiến nàng không khỏi bật cười: "Thật đúng là tuổi trẻ, thích hay ghét đều rõ ràng như vậy." "Cậu xem cậu được chào đón thế nào nè, này không biết là trang tỏ tình thứ mấy rồi đấy." Liên Phương nói. Người yêu thầm Lâm Nhiễm không phải số ít, có vài người ngại tỏ tình nên viết tấm lòng của mình vào sổ kỷ yếu, tranh thủ một chút cơ hội, dù thất bại thì sau này cũng không còn gặp lại, không sợ xấu hổ. Khi khép sổ kỷ yếu lại, Lâm Nhiễm cảm thấy có gì đó sai sai nên xem lại lần nữa: "Lạ thế, sao không có Phó Lâm Lăng? Cậu không đưa cho cậu ấy viết à?" "Tớ có mà, tớ đưa cho cả lớp luôn đấy!" Liên Phương nhấn mạnh: "Tớ nhớ lúc đó tớ còn đưa tận tay cho cậu ấy cơ, mặc dù bọn tớ không tiếp xúc nhiều lắm, nhưng tớ nghĩ dù gì cũng là bạn cùng lớp, vẫn là tìm cậu ấy viết một chút đi, cậu ấy cũng nhận mà." "Vậy sao không có?" "Sao tớ biết! Lúc tớ hỏi cậu ấy lấy sổ lại thì đã gửi vội cho cậu rồi, muốn tranh thủ đưa cho cậu trước kỳ thi đại học, nên không có thời gian để kiểm tra xem cậu ấy viết gì... ối chà, lẽ nào cậu ấy không có viết cho cậu?" Lâm Nhiễm có chút buồn bực. Ngay cả Vương Triết có mâu thuẫn với nàng còn viết, mà tại sao Phó Lâm Lăng không viết? Chẳng lẽ đắc tội cô chỗ nào à? Thế mà chút tình bạn cùng lớp cũng không có luôn sao? Đợi khi Phó Lâm Lăng dự tiệc trở về, sang giúp cô dọn đồ, thấy cô mở cửa với vẻ không vui, hiếm khi anh thấy cô như vậy. "Cậu sao vậy? Xảy ra chuyện gì hả?" Phó Lâm Lăng hỏi. "Sao cậu không nhắn gì trong sổ kỷ yếu của tớ hết vậy? Lúc trước cậu ghét tớ lắm hả?" Lâm Nhiễm ấm ức hỏi. Phó Lâm Lăng ngây người một chút: "Sổ kỷ yếu?" "Chính là cái này." Liên Phương từ phía sau xuất hiện, giơ sổ kỷ yếu lên vẫy tay với nàng: "Nhiễm Nhiễm, cậu để cậu ta vào thẩm vấn trước đã, thăng đường —— quy —— du ——"