Ba Mươi Mới Cưới - Kiến Kình Lạc
Chương 17: Những Dấu Ấn
Ba Mươi Mới Cưới - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bốn ngày sau, cuối cùng Lâm Nhiễm cũng gói ghém xong hành lý của mình. Ngôi nhà trở nên ngập tràn những dấu vết của nàng. Bồn rửa mặt đầy ắp những chai lọ chăm sóc da đủ loại, Phó Lâm Lăng xếp những sản phẩm ít ỏi của mình vào một góc. Trong thư phòng, đối diện với bộ sưu tập sách y khoa và kiệt tác văn học là một đống truyện tranh sặc sỡ. Trên tường treo vài bức tranh, một số do nàng mua, một số do nàng vẽ. Tủ quần áo trong phòng ngủ dành cho khách đã chật kín quần áo, nhưng vẫn không đủ, vì thế Phó Lâm Lăng đã nhường nửa tủ trong phòng ngủ chính cho nàng cất quần áo mùa đông. Những chú gấu bông xếp chồng lên TV và ngồi thành hàng trên sofa, đêm trước Phó Lâm Lăng còn tết tóc cho một trong số chúng. Trên tủ còn có thêm vài chai rượu vang đỏ, và trên bàn còn có một bể cá nhỏ. Từ ngày đầu tiên bước vào nhà, Lâm Nhiễm đã để mắt tới bể cá này; mấy con cá bên trong đều là những loài cá cô mua lúc các cô đi chợ đêm lần trước. Nhìn quanh, chỉ có nhà bếp là nơi chưa bị nàng chiếm dụng.
Việc dọn dẹp xong, nàng nhận vài công việc mới. Sau hơn nửa tháng nghỉ ngơi, đã đến lúc quay lại vẽ tranh rồi, không thể cứ ăn không ngồi rồi mà không làm gì. Bao giờ cũng có rất nhiều đơn đặt hàng, nàng chọn vài đơn lớn trước, sau đó trao đổi yêu cầu trên WeChat, gửi bản phác thảo và chỉnh sửa theo ý khách hàng, rồi mới xem như hoàn thành bản thảo.
Nàng thích nghe nhạc khi vẽ tranh, nên chẳng nghe thấy tiếng gõ cửa. Đến khi điện thoại reo, nàng mới nhấc máy hỏi: "Sao vậy bác sĩ Phó?"
"Người giao hàng đang ở cửa ấy, phiền cậu nhận giúp tớ nhé."
"Được rồi." Lâm Nhiễm mở cửa, thấy anh trai giao hàng đang ôm một chiếc hộp. "Là bà Phó sao?" anh ta hỏi.
"Ừ, giao cho tôi đi." Lâm Nhiễm ký nhận xong, mới nhận ra Phó Lâm Lăng vẫn chưa cúp máy, bèn báo cáo: "Đã nhận hàng."
"Được." Giọng cô cất lên một tiếng cười khẽ.
"Cậu nhìn giúp tớ xem có phải mẹ tớ gửi không."
Lâm Nhiễm nhìn hộp chuyển phát nhanh: "Không sai, là quý cô Từ Yến Yến."
"Bên trong có thuốc đấy, cậu mở ra trước đi."
"OK." Lâm Nhiễm cầm kéo mở hộp, đặt điện thoại xuống, "Lần nào cậu nhận hàng cũng cần giao tận tay vậy hả? Không thể để ngoài cửa được à?"
"Tớ làm phiền cậu sao?" Phó Lâm Lăng hỏi.
"Không phải, dù sao tớ cũng đang ở nhà mà. Tớ chỉ là tò mò bình thường, cậu không có ở nhà thì sao."
"Tớ ít khi mua hàng trên mạng lắm."
"Thế là xong."
"Sao vậy?"
"Tớ rất thích mua hàng online." Bỗng nhiên, Lâm Nhiễm nghe thấy một tiếng cười ngắn ngủi từ đầu dây bên kia. Trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh Phó Lâm Lăng cúi đầu đỡ kính, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Dù gì trong nhà cũng phải có một người theo kịp thời đại mà, đúng không."
"Được đó, tớ phụ trách lướt sóng, cậu phụ trách kiếm tiền."
"Được, thế tớ cúp máy trước nhé, tối tớ về nấu cơm."
"OK."
Lâm Nhiễm lấy ra một hộp thuốc lớn, bên trong có hai túi lớn: một cho nàng, một cho Trương Ngô. Mỗi loại thuốc đều chia sẵn, chỉ cần nấu lên là được. Trên túi còn ghi dược hiệu và cách sắc thuốc rất dễ hiểu. Trương Ngô đang đi làm, nên nàng gọi dịch vụ giao hàng nhanh rồi nhắn tin WeChat báo trước một tiếng.
Buổi tối, Phó Lâm Lăng đi làm về, xách theo một túi đồ ăn và một cái nồi đất. Khi ăn cơm, Lâm Nhiễm thấy nồi trên bàn liền hỏi: "Này để làm gì vậy?"
"Sắc thuốc." Phó Lâm Lăng cho dược liệu vào nồi, pha với nước, điều chỉnh lửa bếp rồi đặt đồng hồ báo thức, sau đó ngồi trong phòng khách đọc sách.
Lâm Nhiễm vào phòng vẽ một lúc. Khi ra ngoài đi vệ sinh, cô ngửi thấy mùi thuốc, đi vào bếp nhìn thấy cái nồi đất đang phát ra tiếng lục bục, hơi nóng phả ra từ dưới nắp.
"Sắc bao lâu mới xong?" Lâm Nhiễm hỏi.
Phó Lâm Lăng nhìn đồng hồ báo thức: "Chín phút." Lâm Nhiễm ngồi ngay ngắn trên sofa đợi thuốc. Thấy cô tập trung như thế, Phó Lâm Lăng cũng không khỏi lại gần xem thử.
"Đang đọc gì vậy?"
Lâm Nhiễm không chỉ thích nghe nhạc khi làm việc, nàng còn thích xịt nước hoa trong phòng nhằm tạo ra một không gian lãng mạn và thư giãn. Cô bước đến gần, hít lấy hít để làn hương thoang thoảng, khiến Phó Lâm Lăng ngẩng lên, nhìn thấy hàng mi hơi rủ xuống và mái tóc dày của nàng, ngón tay động đậy như muốn chạm vào, cảm xúc thật khó tả.
Lâm Nhiễm không nhận được câu trả lời, nhưng khi nhìn thấy trên sách toàn là những danh từ riêng, nàng bắt đầu say từ, bèn ngẩng đầu hỏi: "Tan làm mà cậu còn xem mấy cái này à? Sao không thư giãn một chút?"
Trong ánh mắt kinh ngạc của nàng, Phó Lâm Lăng trả lời: "Tớ chuẩn bị viết luận văn nên xem tài liệu trước."
"Tốt nghiệp rồi mà còn viết luận văn nữa hả?" Lâm Nhiễm khó hiểu.
"Đánh giá công chức ấy." Phó Lâm Lăng bất đắc dĩ tháo mắt kính xuống, xoa xoa giữa hai hàng chân mày rồi đeo lên.
Lâm Nhiễm chú ý đến trạng thái mệt mỏi của cô, liền đưa tay xoa gáy cho cô. Sống lưng Phó Lâm Lăng cứng đờ, nghi hoặc nhìn nàng.
"Đốt sống cổ này của cậu phải chăm sóc kỹ mới được, suốt ngày hết khom lưng lại cúi đầu. Để tớ đấm bóp cho cậu."
Công việc của Lâm Nhiễm cũng đòi hỏi ngồi bàn làm việc cả ngày, nên nàng cũng xem như khách quen của tiệm massage, lại hay tán dóc với nhân viên massage, nên dần dà học lỏm được chút kỹ thuật.
Nàng sờ ấn một lúc rồi hỏi: "Sao nào? Thấy tớ ấn có được không?"
"Ừm." Phó Lâm Lăng chạm vào nơi bị nàng sờ ấn.
"Nếu cậu ấn xuống chút nữa là có thể bấm huyệt luôn ấy."
"..." Thật là múa rìu qua mắt thợ mà!
"Huyệt ở đâu?" Lâm Nhiễm hỏi.
Phó Lâm Lăng giơ tay choàng lấy cổ nàng, ngón tay từ trên cổ nàng ấn xuống từng chút một: "Nơi này, nơi này, với nơi này..." Lâm Nhiễm cảm nhận rõ ràng những nơi mà ngón tay cô dừng lại đều là đốt sống, lực ấn không mạnh, nhưng có chút thoải mái, thế là nàng không khỏi "ưm" một tiếng.
Ngón tay Phó Lâm Lăng khựng lại. Lâm Nhiễm xấu hổ ngẩng đầu, cười gượng: "Hay quá hay quá, không hổ là bác sĩ, tìm chỗ nào là chuẩn chỗ đó. Không ấy cậu mở hàng massage làm nghề tay trái đi."
"Vậy cậu có bằng lòng làm vị khách đầu tiên của tớ không?"
"Đương nhiên sẵn lòng, người đầu tiên phải cho giá ưu đãi à nha."
Đang nói chuyện, đồng hồ báo thức vang lên. Phó Lâm Lăng đặt sách xuống, đi vào phòng bếp, mở nắp nồi thử, sau đó tắt bếp, đổ thuốc vào chén.
"Đắng không?" Lâm Nhiễm chưa từng uống thuốc bắc, chỉ nghe người khác nói đắng, nhưng ngửi mùi cũng thấy bình thường.
"Sức chịu đựng của mỗi người mỗi khác mà, cậu thử xem."
Để nguội một chút, Lâm Nhiễm bưng lên uống một ngụm lớn, sau đó đặt chén xuống ngay lập tức, mặt nhăn thành trái khổ qua, ngậm hồi lâu mới nuốt xuống, nét mặt phải nói là khó tả: "Đắng quá! Tớ không uống đâu!"
"Thuốc đắng dã tật mà." Phó Lâm Lăng nhìn thuốc còn sót lại, lấy một viên chocolate từ trong túi áo ra, "Ăn kẹo cho đỡ đắng miệng này cậu."
"Không phải nói không thích ăn chocolate à, đâu ra đấy?" Lâm Nhiễm nhanh tay bỏ chocolate vào miệng.
"Có đồng nghiệp nói không ăn chocolate, nên trả kẹo cưới lại cho tớ."
"Ai á?"
"Vương Khả."
Lâm Nhiễm nghe có mùi drama, nhưng lại nghe thấy Phó Lâm Lăng nói: "Còn lại một chút thôi, phải uống hết."
Lâm Nhiễm vội xin tha, nhưng bác sĩ Phó rất kiên quyết. Cò cưa một lát, Phó Lâm Lăng bất lực với nàng, trầm mặc đổ đi số thuốc còn sót lại trong nồi vào một cái chén kín, sau đó rửa sạch cặn.
Lâm Nhiễm nhìn thân ảnh đang dọn dẹp của cô, nghĩ thầm thuốc này là mẹ Phó từ phương xa gửi đến, mặc dù rất đắng nhưng tấm lòng này không thể từ chối được. Nàng lặng lẽ bưng chén lên, nhắm mắt lại uống một hơi cạn sạch.
"Á!" Vừa đặt chén xuống, Lâm Nhiễm liền với tay vào túi áo Phó Lâm Lăng mò mẫm: "Kẹo đâu kẹo đâu, còn không?"
Phó Lâm Lăng nhìn nàng sốt ruột nhảy cẫng lên như một con tôm nhảy lên bờ, khóe môi cô nhếch lên, từ một bên túi khác lấy ra hai khối chocolate.
Lâm Nhiễm như gặp được cứu tinh, liền tay chộp lấy bỏ miệng.
"Trưa mai cậu nhớ uống cái này nha." Phó Lâm Lăng vỗ nhẹ chén thuốc được đậy kín.
Lâm Nhiễm mặt khổ qua gật đầu.
"Tớ sẽ gọi video để giám sát cậu đấy."
"Sao cậu khó tính thế bác sĩ Phó."
"Tớ có thể khó hơn nữa đó, tịch thu kẹo của cậu luôn."
"Mơ đi!" Lâm Nhiễm quay đầu chạy tọt vào phòng khách, trên bàn trà còn một ít kẹo cưới tối hôm qua còn sót lại, chớp lấy giấu vào phòng.
Phó Lâm Lăng lẳng lặng nở nụ cười, cầm sách lên đọc tiếp, nhưng đọc kiểu gì cũng không vào chữ nào, bèn bước vào thư phòng, thấy Lâm Nhiễm vẫn đang vẽ tranh. Cô đặt sách xuống, quay đầu nhìn chằm chằm cái gáy trắng ngần và làn da mịn màng sau lưng của Lâm Nhiễm, chăm chú nhìn một lúc, ngón tay vô thức gõ lên đùi, chợt nói: "Nghề tay trái khai trương, cho hỏi cô khách này có cần massage không nào?"