37. Chương 37: Những Lời Bổ Khuyết

Ba Mươi Mới Cưới - Kiến Kình Lạc

Chương 37: Những Lời Bổ Khuyết

Ba Mươi Mới Cưới - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Nhiễm không hiểu sao mình lại buồn. Hiếm khi Phó Lâm Lăng đề nghị điều gì, cô còn có thể làm gì khác ngoài việc đồng ý? Họ nằm trên giường, cạnh bên vẫn còn hai chú gấu bông. Theo bản năng, cô xoa đầu gấu bông, vô tình chạm vào cánh tay Phó Lâm Lăng, rồi lại bóp tay cô ấy. Phó Lâm Lăng tắt đèn. Lâm Nhiễm biết cô ấy chưa ngủ. Tiếng thở bên tai không còn đều đều như lúc chìm vào giấc ngủ nữa. Nghĩ thế, cô càng thêm bồn chồn. Cô nhìn trần nhà hồi lâu, cuối cùng bên cạnh cô ấy cũng động tĩnh. Phó Lâm Lăng quay người, giơ tay ôm eo cô. Hơi thở của Lâm Nhiễm chợt gấp lại, cô nhận ra cô ấy đang dần tiến lại gần, cho đến khi toàn thân họ chạm vào nhau. Cô nuốt nước miếng, cố quay đầu về phía cô ấy, muốn nhìn rõ nét mặt Phó Lâm Lăng trong bóng tối. Nhưng chẳng thể nhìn thấy rõ ràng gì, chỉ cảm nhận được hơi thở ngày càng gần. Phó Lâm Lăng cúi đầu, tựa vào vai cô. Lâm Nhiễm đoán được ý nghĩ của cô ấy qua cử chỉ này, nhẹ nhàng vỗ cánh tay cô ấy an ủi. Phó Lâm Lăng thư giãn, hôn lên má cô một cái, sau đó theo nhịp vỗ của cô, ôm cô ngủ yên. Lâm Nhiễm ban đầu không buồn ngủ, nhưng nằm im lâu như thế, cô chợt thấy buồn ngủ. Cô ngủ đến sáng, tỉnh dậy lúc chín giờ. Lâu lắm cô không dậy sớm như thế, bây giờ cô cảm thấy tràn đầy năng lượng. Thấy bữa sáng trên bàn, cô nhanh chóng rửa mặt rồi bắt đầu ăn. Hầu hết bữa sáng Phó Lâm Lăng chuẩn bị từ trước đều là đồ nguội hoặc dễ hâm nóng, vì cô thường dậy muộn. Nhưng cô biết Phó Lâm Lăng rất thích ăn mì. Để phù hợp với thói quen của mình, cô chưa bao giờ nấu mì, bún hay những thứ tương tự vào buổi sáng. Lâm Nhiễm nghĩ một chút, quyết tâm thử thay đổi giờ giấc của mình. Cô làm việc một lúc thì gần đến giờ cơm, bèn đi căng tin ăn. Nhưng cô phát hiện Phùng Minh không ngồi cùng bàn với họ, mà ngồi góc khác với vài người khác. Khi cô gọi Phùng Minh, cô ấy chào họ nhưng không nói gì với Phó Lâm Lăng, cố tình tránh ánh mắt cô ấy. Lâm Nhiễm nhìn cô ấy, rồi nhìn Phó Lâm Lăng, mặt họ đều lộ vẻ lạ lẫm. "Hôm qua cậu và Phùng Minh cãi nhau à?" Trên đường về, Lâm Nhiễm ngồi trong xe hỏi: "Tối qua cậu không vui, là vì chuyện này?" Phó Lâm Lăng không nói. "Cãi nhau dữ lắm hả?" Sau một lúc lâu, cô ấy mới chậm rãi trả lời: "Tớ cũng không biết." Lâm Nhiễm bật cười: "Tớ thấy hai người không phải dạng dễ nổi giận, té ra cũng sẽ cãi nhau à. Hôm qua sinh nhật cô ấy, cậu cãi nhau với cô ấy làm gì?" Phó Lâm Lăng thở dài: "Tớ cũng muốn thế đâu." "Tớ và Tình Tử cũng hay cãi nhau lắm." Lâm Nhiễm nói. "Thế các cậu giải quyết thế nào?" Phó Lâm Lăng không khỏi tò mò. "Thường thì bọn tớ cãi nhau ầm ĩ lắm, cãi xong bình tĩnh vài ngày, sau đó một đứa chủ động xuống nước, đứa kia cũng vậy. Còn hai người thì sao?" "Bọn tớ không có cãi nhau." Về đến nhà, Phó Lâm Lăng định đi ngủ trưa, nhưng nghe Lâm Nhiễm gọi. "Đây là quà sinh nhật tớ tặng Phùng Minh, cậu giúp tớ đưa cho cô ấy đi." Lâm Nhiễm cầm một hộp nước hoa nói. "Giữa bọn tớ không tặng quà." "Đó là chuyện giữa hai người các cậu chứ không phải tớ." Lâm Nhiễm chọc đầu cô ấy, "Đây chính là lời mở đầu tốt nhất đấy, cậu có muốn đưa không?" Phó Lâm Lăng bừng tỉnh, lại hỏi: "Cái này bao nhiêu, tớ chuyển cho cậu." "Khỏi, tớ mua random thôi, cũng không dùng được, tìm lâu lắm mới thấy cái này thích hợp tặng quà ấy, vẫn chưa bóc tem đâu." Lâm Nhiễm nói. Phó Lâm Lăng siết chặt tay cô: "Cảm ơn cậu." "Làm hòa rồi thì đừng có không vui nữa nhé." Lâm Nhiễm nói. "Ừm, vậy cậu... còn ngủ với tớ nữa không?" Phó Lâm Lăng ngước mắt hỏi. "Vậy phải xem biểu hiện của cậu rồi." Lâm Nhiễm mỉm cười đầy kiêu căng. Phó Lâm Lăng mang theo nước hoa đến bệnh viện, nhưng mãi đến sau giờ tan sở mới gặp được Phùng Minh. Cô ấy ra cửa phòng khám chờ. Phùng Minh bước ra, nhìn thấy cô, ngượng ngùng gọi một tiếng đàn chị. Mọi người lần lượt ra về, hai người đi đến góc vắng vẻ. Phó Lâm Lăng lấy ra nước hoa: "Đây là quà Nhiễm Nhiễm tặng em." Phùng Minh ngạc nhiên: "Chị ấy... vẫn chưa biết sao?" Phó Lâm Lăng lắc đầu: "Tôi không nói cho cậu ấy biết." "Cảm ơn." Không biết cô ấy cảm ơn món quà hay sự che giấu của mình. Hai người im lặng một lúc. Lâu sau, Phùng Minh mới nói: "Tối qua em uống quá nhiều, nhưng những gì em nói không phải uống say nói bừa, mà khi đã nói ra những lời kìm nén bấy lâu nay thì trong lòng em thấy nhẹ nhàng." Phó Lâm Lăng nghiêm mặt nói: "Xin lỗi, tôi không biết lúc trước em lại có ý như vậy với tôi, nếu tôi nhận ra sớm hơn có lẽ sẽ không làm em hiểu lầm lâu đến vậy. Chẳng lẽ bình thường tôi đã làm gì khiến em hiểu lầm sao?" "Không phải, chỉ là em đơn phương ngưỡng mộ chị thôi." Phùng Minh nói. Phó Lâm Lăng vẫn quyết tâm làm rõ sự việc, chậm rãi nói: "Phùng Minh, tôi là người đã kết hôn và tôi rất thích Nhiễm Nhiễm." "Em thấy mà. Lâm Nhiễm quả thật là một cô gái rất tốt, hai người cũng rất xứng đôi. Em thừa nhận lúc đầu em có thành kiến với chị ấy, cảm thấy chị ấy không xứng với chị, rồi lại thấy hai người ngủ riêng, em cứ tưởng hai người không có tình cảm gì với nhau, nên mới nghĩ rằng chắc mình vẫn còn cơ hội." Phùng Minh bỏ nước hoa vào túi, ngẩng đầu cười: "Em quá ảo tưởng tự nhận mình đúng, cho rằng mình là người đến trước, rằng mình sẽ là người chiến thắng. Đàn chị, chúng ta vẫn làm bạn như trước được không?" "Em có thể nghĩ thoáng là được, em luôn là cô đàn em mà tôi tán thưởng nhất." "Cảm ơn đàn chị." Phó Lâm Lăng suy ngẫm đôi chút, nói thêm: "Còn một điều nữa tôi muốn làm rõ." "Cái gì?" "Nhiễm Nhiễm chưa từng là người đến sau." Phùng Minh sửng sốt: "?" Lúc này, điện thoại của Phó Lâm Lăng rung lên, là cuộc gọi từ Lâm Nhiễm. "Tối nay ra ngoài ăn cơm đi, Tình Tử cũng tới nữa, bọn tớ đang trên đường đến bệnh viện đón cậu này." Lâm Nhiễm nói. "Được." "Rủ Phùng Minh đi chung đi, càng đông càng vui." Phó Lâm Lăng nhìn Phùng Minh, cô ấy cũng nghe thấy, nói vào điện thoại: "Em không làm bóng đèn của hai chị đâu." "Làm gì có, tôi có dẫn bạn đến nữa mà, đúng lúc cho hai người làm quen luôn, em đi làm ở đây có một mình, càng nhiều bạn càng tốt." Lâm Nhiễm cười nói. Phùng Minh không thể từ chối được cô ấy, đành đi theo Phó Lâm Lăng đến cổng bệnh viện, nhắc nhỏ: "Đàn chị, chuyện tối qua chị sống để dạ chết mang theo được không, sau này đừng để Lâm Nhiễm biết." "Tôi biết." "Ầy, cũng vì người đó là Lâm Nhiễm." Phùng Minh cười nói, "Nếu là người khác, em cũng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy." * Con đường phía trước bị tắc, ngón tay Lâm Nhiễm không ngừng gõ vô lăng, đứng ngồi không yên. "Coi cậu nóng lòng cỡ nào kìa, ngày nào cũng gặp vợ mà chắc không thiếu chút thời gian này đâu ha." Lương Tình Ba cười chọc. Lâm Nhiễm ho khan một cái, mặt nghiêm túc nói: "Kẹt xe nên tớ mới sốt ruột thôi, kẹt xe phiền muốn chết." "Ừ... Ừa, cậu nói tiếp đi, tớ đang làm bộ tin đây nè." Lương Tình Ba gật đầu có lệ. "......" Lâm Nhiễm chuyển chủ đề: "Tất cả là tại cậu đó, chuyện nhỏ như con thỏ thế mà cũng gọi tớ tới nữa, rõ ràng là có thể nói trên WeChat mà. Lại còn phô trương đến nổi vòng đến bác sĩ Phó bên kia nữa chứ." "Tuyển người có phải chuyện nhỏ đâu." Lương Tình Ba cười nói. "Tớ không biết, cậu tự xem xét rồi quyết định là được." "Ơ hay, chả phải tớ muốn ăn bữa cơm với cậu đây à, lâu rồi tụi mình chưa ngồi ăn cùng nhau một bữa no nê mà. Đặc biệt là bác sĩ Phó, tớ muốn đi ăn với cậu ấy lần nữa, tối nay cậu để cậu ấy trả tiền đi." Lương Tình Ba nói. Lâm Nhiễm bỗng nhìn về phía cô ấy: "Cậu muốn ăn cơm với bác sĩ Phó?" "Cậu nhìn tớ bằng ánh mắt gì đấy? Tớ không có dòm ngó người của cậu đâu nhé!" Lương Tình Ba lập tức nói. "Vậy thì tốt nhất, tuyệt đối đừng có cái vụ nhố nhăng như hai đứa yêu cùng một người nha trời." Lâm Nhiễm cười nói. "Nghĩ gì vậy má, gu của tụi mình giống nhau chắc, tớ không thích mấy người lành tính mà không hề có tình thú như bác sĩ Phó đâu." Lương Tình Ba nói. Lâm Nhiễm cười mà không nói, cô không muốn đi khắp nơi rêu rao bác sĩ Phó tốt như thế, dù sao chỉ mình cô biết là được. "Dạo này cậu với bác sĩ Phó sao rồi? Tiến triển thuận lợi không?" Lương Tình Ba hỏi thăm. "Thuận lợi chứ." Lâm Nhiễm nhếch môi. Gần đây cả hai đều thích giở trò vặt, lâu lâu lại trêu chọc nhau một phen rồi rút về vị trí an toàn, vừa ám muội vừa hồi hộp, niềm vui khi yêu đương là đây chứ đâu! "Vậy thì tốt, ngày nào cậu cũng ở nhà, còn bác sĩ Phó ở bên ngoài thì gặp gỡ nhiều người như thế, coi chừng có người thừa cơ mà vào đấy." Lương Tình Ba nói. Lâm Nhiễm gật đầu: "Tớ cảm thấy cậu ấy rất được các cô gái nhỏ yêu thích." Chẳng hạn như Vương Khả, hay những cô bé nhìn lén Phó Lâm Lăng trên đường. "Kiểu của cậu ấy cũng cũng, ưa nhìn, có cảm giác an toàn, mà còn cao ngồng nữa chứ." Lương Tình Ba siêu ghen tị, "Phải chi tớ cao thêm một xíu nữa là hậu cung ba nghìn giai lệ rồi!" Lâm Nhiễm cười to: "Thôi dẹp đi bà ơi! Cái mặt thì trông lăng nhăng nhưng lại làm chuyện yêu thầm ngây thơ nhất. Còn ba nghìn giai lệ? Thôi đừng có nói năng ngông cuồng." Lương Tình Ba khó chịu hừ một tiếng: "Chẳng qua là mấy cô gái tầm thường không lọt vào mắt xanh của trẫm mà thôi." Chiếc xe chậm rãi tiến về phía trước, cuối cùng cũng đến được cổng bệnh viện, người ra vào tấp nập, nhưng Lâm Nhiễm liếc mắt đã nhìn thấy Phó Lâm Lăng. Nhìn thấy Phùng Minh đứng bên cạnh, chắc đã làm hòa, không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm thay cho Phó Lâm Lăng. Xe dừng lại trước mặt họ, Phùng Minh tự giác ngồi hàng ghế sau, cô ấy nhìn thấy có người ngồi ở ghế phụ đang xuống xe, chắc chắn là bạn của Lâm Nhiễm. "Không sao, Tình Tử cứ ngồi phía trước đi." Phó Lâm Lăng nói. "Tôi ngồi đây nửa ngày rồi, chút nhãn lực ấy tôi vẫn có nhé." Lương Tình Ba cười cười, mở cửa ghế sau. Đầu tiên Phùng Minh nhìn thấy hình xăm trên cánh tay, sau đó mới thấy đối phương nghiêng người ngồi vào xe. "Bác sĩ Phó, lên xe nhanh đi, chỗ này không đậu xe lâu được." Lâm Nhiễm cười vẫy tay với Phó Lâm Lăng. Phó Lâm Lăng môi khẽ cong, mỉm cười ngồi xuống, hỏi: "Cậu mới từ studio bên kia qua đây à?" "Đúng vậy." Lâm Nhiễm quay đầu giới thiệu hai người bạn phía sau cho nhau. "Phùng Minh, đây là bạn tôi Lương Tình Ba, em cũng có thể gọi cậu ấy là Tình Tử." Dứt lời Lâm Nhiễm lại chỉ vào Phùng Minh, "Tình Tử, đây là bác sĩ Phùng mà tớ mới nói với cậu á." "À, một cô con ngoan trò giỏi khác đúng không, xin chào." Lương Tình Ba cười quay đầu nhìn Phùng Minh, nụ cười hơi cứng đờ. Khi Phùng Minh thấy rõ khuôn mặt cô ấy cũng chợt sửng sốt. Các đường nét trên khuôn mặt dần hoà làm một với người phụ nữ mời cô ấy ly rượu vào tối hôm qua. ... Không ngờ lại là cô ấy! Trong lúc nhất thời, đầu óc Phùng Minh rối như tơ vò, rất muốn nhảy xuống xe!