4. Chương 4

Ba Năm Hôn Nhân Hữu Danh Vô Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi sự thật được xác nhận, trong lòng tôi dâng lên hàng loạt nghi vấn.
Không phải hắn muốn ly hôn sao?
Vậy sao lại đi từ sáng sớm?
Chẳng lẽ công ty có việc khẩn cấp?
Thế thì… khi nào hắn mới rảnh để cùng tôi làm thủ tục ly hôn?
Tôi chờ từ sáng đến trưa, rồi từ trưa đến tối.
Sáng hôm sau, quản gia nói Cố Cẩn Xuyên cả đêm không về nhà.
Tôi không thể đợi thêm được nữa.
Tôi gọi điện cho hắn, gọi đến lần thứ tư mà vẫn không ai nghe máy.
Vừa định gọi lần thứ năm thì điện thoại bỗng dưng tắt nguồn.
Tôi: …
Cùng lúc đó, trong văn phòng, Cố Cẩn Xuyên hai mắt thâm quầng như gấu trúc, thần sắc hoảng hốt, vừa ném điện thoại vào thùng rác lại vội nhặt lên.
Trông thấy bạn thân – người vốn lạnh lùng, điềm tĩnh – giờ lại như đứa trẻ bị bỏ rơi, co mình vào góc phòng, Trương Thành Dương thật sự không chịu nổi.
“Ha ha ha… Tổng giám đốc họ Cố mà cũng có ngày này sao? Đúng là trời sinh một vật khắc một vật, Tiểu Diệp chính là kiếp nạn đời anh rồi, Cố Cẩn Xuyên!”
Một chiếc điện thoại vẽ nên một đường cong hoàn hảo giữa không trung, Trương Thành Dương đưa tay bắt gọn.
Miệng vẫn càm ràm:
“Người bỏ rơi anh đâu phải tôi, anh đừng trút giận lên đầu tôi chứ!”
Lại một tập tài liệu bay thẳng tới.
Giọng Cố Cẩn Xuyên lạnh băng vang lên trong phòng:
“Lúc đó chính cậu nói làm vậy để thử xem cô ấy có tình cảm với tôi hay không, tôi mới đồng ý đi thăm Hứa Vi.”
“Bây giờ cô ấy chắc chắn đã thấy tin, nên mới đòi ly hôn.”
Trương Thành Dương hoảng hốt: “Không phải! Là anh muốn biết Tiểu Diệp có cảm xúc gì với anh hay không, anh nhờ tôi nghĩ cách, tôi mới bày ra kế này. Giờ cô ấy đòi ly hôn, chẳng phải chứng tỏ cô ấy chẳng có tình cảm gì sao? Anh yêu đơn phương không được, sao lại đổ lỗi cho tôi?”
Cố Cẩn Xuyên nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao, dường như chỉ cần một khắc nữa là rút kiếm ra chém người.
Trương Thành Dương nổi da gà khắp người, vừa định bỏ chạy thì bị lời nói tiếp theo của Cố Cẩn Xuyên dọa đến tái mặt.
“Nếu Tiểu Diệp thật sự ly hôn với tôi, tôi sẽ bảo Trần Phong gửi toàn bộ ảnh và danh sách liên lạc các người yêu cũ của cậu cho Lục Du.”
Một câu nói khiến Trương Thành Dương lập tức sụp đổ.
“Anh Cố, tôi sai rồi!”
Chưa kịp quỳ xuống nhận lỗi, trợ lý Trần Phong bỗng lao vào như gặp ma:
“Tổng giám đốc! Phu nhân… cô ấy tới rồi!”
Một câu nói khiến ngay cả Cố Cẩn Xuyên cũng suýt nữa quỳ gục theo.
Trương Thành Dương gào lên:
“Không thể nào! Tiểu Diệp này cũng nhanh quá rồi! Ly hôn còn có thời gian chờ một tháng mà, sao cô ấy không chịu đợi thêm một ngày nữa!”
Ba năm kết hôn, số lần tôi đến công ty Cố Cẩn Xuyên đếm trên đầu ngón tay.
Trong công ty, chỉ có mỗi Trần Phong là biết tôi, nên vừa đến nơi, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện nhờ anh ấy xuống đón.
Tôi đợi mười phút vẫn chẳng thấy Trần Phong đâu.
Đang định gọi thêm lần nữa, thì một người không ngờ tới bỗng xuất hiện.
“Tiểu Diệp, em đến tìm Cẩn Xuyên à?”