Chương 19: Át chủ bài

Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 19: Át chủ bài

Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai vò rượu được đặt trên bàn trong cung Chiêu Dương, lớp bụi bên ngoài đã được lau sạch, như thể chưa từng bị chôn dưới đất suốt năm năm.
Mở lớp vỏ niêm phong, hương rượu lan tỏa.
Phất Y ngắm nghía hai vò rượu, lật qua lật lại, rồi nói nhỏ với Tuế Đình Hành: "Điện hạ, làm phiền ngài mời hai Thái y đến nghiệm độc giúp thần nữ."
Thấy Tuế Đình Hành có vẻ không hiểu, nàng giải thích: "Rượu tuy do chính tay thần nữ chôn, nhưng người biết dưới gốc cây có rượu không chỉ có một mình thần nữ."
Thời gian này nàng công khai đối đầu với Tuế Thụy Cảnh khắp nơi, nàng sợ y đã lén bỏ độc vào rượu từ trước, y vốn là kẻ rất nặng lòng thù hận.
"Được." Tuế Đình Hành liếc nhìn hai vò rượu, sai nội thị đi mời Thái y, sau đó bảo Phất Y ra ngoài sân uống trà.
Hoàng hậu đã ngồi chờ sẵn trong sân, thấy hai người đi ra, bà ngắm nhìn bộ cung trang mới Phất Y đang mặc, gật đầu cười: "Bộ y phục này Phất Y mặc quả nhiên rất hợp."
"Là nương nương có con mắt tinh tường ạ." Phất Y biết Hoàng hậu không thích nàng cứ hành lễ mãi, nên ngồi thẳng xuống bên cạnh bà: "Nếu không, sao Người lại chọn được bộ này cho thần nữ chứ?"
Hoàng hậu bị nàng chọc cười vui vẻ, lại ban thưởng cho nàng không ít y phục trang sức.
Thấy hai người kia quên bẵng sự hiện diện của mình, Tuế Đình Hành cũng không giận, chỉ im lặng ngồi uống trà, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn họ một chút.
"Hiếm khi thấy con chịu ngồi bầu bạn với ta lâu đến thế. Lát nữa đến bữa, Phụ hoàng con cũng sẽ đến." Uống xong một chén trà, Hoàng hậu lúc này mới để ý đến Tuế Đình Hành đang ngồi bên cạnh: "Ra ngoài dạo chơi một chút cũng tốt, đừng suốt ngày ru rú trong thư phòng đọc sách, còn trẻ mà đã như ông cụ rồi."
Vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng truyền báo Hoàng đế giá lâm.
Phất Y vừa đứng dậy chuẩn bị hành lễ, tiếng cười sang sảng của Hoàng đế đã vọng đến tai nàng: "Phất Y không cần đa lễ, hồi ngươi còn bé, Trẫm đã từng bế ngươi rồi đấy."
Hình như bậc trưởng bối nào cũng có câu cửa miệng này thì phải. Phất Y lén ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, thân hình cao lớn vạm vỡ khiến ông toát lên vẻ vô cùng uy nghiêm, trên người mặc bộ thường phục màu đen, khác hẳn Tiên đế vốn luôn chú trọng vẻ bề ngoài.
"Ngồi xuống đi, rồi hãy nói chuyện." Hoàng đế ngồi xuống bàn, thấy Phất Y vẫn còn đang đứng liền cười lớn: "Lần đầu tiên Trẫm gặp ngươi, gan ngươi to lắm kia mà."
"Bệ hạ, gan thần nữ xưa nay nhỏ lắm ạ." Phất Y thuận thế ngồi xuống, giọng điệu vừa cung kính vừa thân thiết: "Cũng có thể là do nghé con không sợ cọp, cho nên hồi nhỏ thần nữ có hơi nghịch ngợm một chút."
Lúc này nàng bắt đầu điên cuồng lục tìm trong ký ức, hồi nhỏ rốt cuộc nàng đã gặp Bệ hạ ở đâu.
"Vậy bây giờ sợ rồi sao?"
"Bây giờ thần nữ cũng không sợ hổ." Phất Y cười híp mắt: "Nhưng Bệ hạ là chân long thiên tử che chở cho muôn dân, thần nữ thân là con dân của Người, tất nhiên là kính yêu, sùng bái Người."
Hoàng đế nghe vậy rất phấn khích, mấy lời văn vẻ sáo rỗng ông đã nghe đến phát ngán rồi, sự sùng bái thẳng thắn như thế này mới hợp ý ông nhất.
Quả không hổ danh là con gái Vân ái khanh, lớn lên xinh đẹp lại còn khéo ăn nói.
Hoàng đế cười rất vui vẻ: "Trẫm nghe nói mấy hôm trước, ngươi bảo với lão mập nhà họ Lưu rằng ngươi là con cái của trẫm?"
Lời lẽ nhận vơ là người thân bị truyền đến tai Hoàng đế, Phất Y chẳng hề hoảng hốt. Dù sao nàng vốn dĩ mặt dày mà, hơn nữa nhìn dáng vẻ Bệ hạ cũng không có gì là bất mãn.
Nàng cúi đầu ra vẻ ngượng ngùng: "Thần nữ vô ý lỡ lời, để Bệ hạ chê cười rồi."
Ai mà lắm mồm thế, chuyện này cũng truyền đến tai Bệ hạ? "Không sao không sao, ngươi nói không sai, muôn dân thiên hạ đều là con của Trẫm." Hoàng đế hàn huyên với Phất Y vài câu, sau đó chuyển sang chuyện Phất Y từng rơi xuống vực.
"Năm đó sau khi rơi xuống vực, làm thế nào ngươi sống sót được?" Rơi xuống vực mà không chết, đó là kỳ tích chỉ có nhân vật chính trong truyện kể mới có.
Hoàng hậu đưa tay nhéo eo Hoàng đế một cái, chuyện đau lòng của tiểu cô nương người ta, ông tò mò cái gì chứ?
Khóe miệng Hoàng đế giật giật mấy cái, đừng nhéo ông chứ, ông không tin là không có ai tò mò chuyện này?!
"Thật ra thần nữ cũng không rõ lắm, sau khi rơi xuống vực thần nữ đã bất tỉnh." Phất Y thực ra không ngại nhắc lại chuyện cũ: "Trong cơn mê man, thần nữ nằm mơ rất nhiều, dường như có vô số người thì thầm bên tai thần nữ, còn có người gọi tên thần nữ. Thần nữ cảm giác mình đi xuyên qua một hang động tối đen, nhìn thấy rất nhiều người đang quỳ lạy dưới đất."
"Trẫm hiểu rồi." Hoàng đế làm ra vẻ mặt thần bí: "Có lẽ là liệt tổ liệt tông của Vân gia và Liễu gia đang dập đầu cầu xin Phán quan dưới âm phủ tha cho ngươi một mạng đấy."
"Bệ hạ." Hoàng hậu nghiến răng nghiến lợi: "Cái đó gọi là tổ tông phù hộ."
"Bản chất như nhau mà." Hoàng đế xua tay, hoàn toàn không để ý: "Đứa trẻ được tổ tông phù hộ sẽ có phúc khí tốt."
Nói rồi, ông đưa tay định lấy điểm tâm trên bàn, mới phát hiện ra trước mặt mình đã trống trơn.
Mấy đĩa điểm tâm đều bị Tuế Đình Hành chuyển sang trước mặt Hoàng hậu và mình. Ông trừng mắt, vừa định lấy một đĩa về thì thấy thằng nghịch tử kia đặt đĩa điểm tâm mà ông thích nhất trước mặt Vân Phất Y.
Hoàng đế im lặng không nói gì, ông đường đường là một Hoàng đế, không thể đi tranh đồ ăn với tiểu cô nương được.
Đúng là không thể hiểu nổi, đồ nghịch tử!
"Còn nửa canh giờ nữa mới đến bữa trưa, Vân cô nương ăn chút điểm tâm lót dạ đi." Tuế Đình Hành lấy khăn tay lau tay, mỉm cười hỏi Hoàng đế: "Phụ hoàng hôm nay đến sớm như vậy, là trong triều không có đại sự, hay đã phê duyệt xong hết tấu chương rồi?"
Hoàng đế cướp lại một đĩa điểm tâm trước mặt con trai: "À, Trẫm vừa cãi nhau với mấy lão thần xong. Trẫm mới nói có hai câu mà bọn họ đã thở hổn hển, đấm ngực thùm thụp như sắp mất mạng đến nơi, Trẫm sợ bọn họ ngất xỉu trong Ngự Thư phòng nên qua đây lánh một chút."
Phất Y mở to mắt, đây là chuyện nàng có thể nghe sao?
"Tiểu cô nương Vân gia, ngươi nói xem binh sĩ biên cương vất vả như vậy, mỗi năm trẫm phát thêm cho họ vài lượng bạc thì có gì sai không?"
"Không sai ạ." Phất Y lắc đầu, biên cương khắc nghiệt, binh sĩ sống vô cùng khó khăn.
"Đạo lý này ngay cả tiểu cô nương mười tám tuổi cũng hiểu, bọn họ lại cứ lôi gia pháp tổ tông ra mà nói, nào là không thể dung dưỡng thói quen xa hoa lãng phí cho tướng sĩ." Trong lòng Hoàng đế không thoải mái, lời nói cũng trở nên cộc cằn: "Trẫm thấy toàn là nói nhảm!"
Ba đồng năm lượng thì xa hoa lãng phí nỗi gì?
"Mấy vị đại nhân có thể nói như vậy, chắc hẳn ngày thường vô cùng tiết kiệm, tuân thủ gia pháp nghiêm ngặt." Phất Y chớp chớp mắt: "Thần nữ cho rằng Bệ hạ nên khen ngợi họ thật nhiều, để bá tánh toàn kinh thành đều biết đến mỹ đức cao cả của họ."
"Ồ?!" Mắt Hoàng đế sáng lên, chẳng phải bọn họ thích cần kiệm liêm chính lắm sao?
Vậy chắc chắn là coi tiền bạc như cỏ rác, coi xa hoa hưởng thụ như kẻ thù rồi.
"Thảo nào năm đó lần đầu tiên gặp Phất Y, Trẫm đã cảm thấy ngươi và Trẫm rất có duyên." Hoàng đế vỗ đùi cái bốp: "Hóa ra chúng ta thực sự có duyên!"
Nhìn cái đầu này xem, hợp ý ông biết bao.
"Ngày mai lên triều, Trẫm sẽ khen ngợi họ thật tốt."
"Bệ hạ, Người có thể cho người điều tra xem trong nhà mấy vị đại nhân này, ai là người thích xa hoa hưởng lạc nhất." Phất Y ghé sát lại Hoàng đế, thì thầm to nhỏ: "Trước tiên làm thế này... sau đó..."
"Hay lắm." Hoàng đế càng nghe càng thích thú, gật đầu liên tục: "Vậy còn con cháu nhà họ..."
"Cứ giao cho thần nữ!" Phất Y vỗ ngực: "Thần nữ đảm bảo mỗi lần bọn họ ra đường, đều không còn mặt mũi nào để tiêu một xu nào cả."
Thấy nụ cười trên mặt Hoàng đế và Phất Y ngày càng gian xảo, Hoàng hậu bỗng nhiên nghĩ đến một câu.
Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Bà quay đầu định trêu chọc Tuế Đình Hành vài câu, lại thấy nhi tử ngày thường lễ nghi chu đáo của mình đứng dậy đi tới bên cạnh Hoàng đế và Phất Y.
"Kế sách của Vân cô nương rất hay, nhưng ta thấy còn thiếu một người."
Hoàng đế và Phất Y đồng loạt nhìn sang: "Thiếu ai?"
"Ta." Tuế Đình Hành vén vạt áo, ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc: "Đợi kế sách của Vân cô nương thành công, ta sẽ ra mặt phối hợp, phần thắng sẽ lớn hơn."
"Con nguyện ý?" Hoàng đế nghi hoặc nhìn con trai. Tính cách của Hành nhi không giống ông, ông xưa nay làm việc vốn mặt dày không biết xấu hổ, còn Hành nhi lại là người ôn nhu nho nhã, ngay cả mấy lão già hễ mở miệng là lễ nghi kia cũng khen ngợi hắn hết lời.
"Nếu có thể giúp cuộc sống của tướng sĩ biên cương tốt hơn một chút, có gì mà không thể?" Tuế Đình Hành nghiêng đầu cười với Phất Y: "Cho nên ta thấy mưu kế của Vân cô nương tuyệt diệu vô cùng."
"Thực ra cũng không tốt đến mức đó đâu." Phất Y miệng nói lời khiêm tốn nhưng đôi mắt đã thành thật cong cong: "Có Điện hạ ra tay, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều."
"Cô không cảm thấy ta thừa thãi là tốt rồi."
"Sao có thể?!" Phất Y đưa tay vỗ vỗ cánh tay Tuế Đình Hành: "Ngài chính là át chủ bài của ta đấy."
Vỗ xong nàng mới nhận ra, người trước mặt là Hoàng tử điện hạ, không phải đám huynh đệ tỷ muội tốt của nàng.
Nàng tự trách mình trong lòng, sao có thể đắc ý đến quên cả mình như thế, đây chính là điều tối kỵ của một kẻ hoàn khố!
"Vân cô nương nói vậy thì ta yên tâm rồi." Cúi đầu nhìn cánh tay, khóe môi Tuế Đình Hành khẽ nhếch lên.
Phất Y lén nhìn hắn một cái, vậy mà không giận sao?
Không chắc chắn lắm, nhìn thêm cái nữa, thật sự không giận.
Lưng Phất Y hơi còng xuống lại ưỡn thẳng lên, hôm nay lại là một ngày cảm thấy Hoàng tử là người vô cùng tốt.
"Điện hạ, Thái Y Viện đã kiểm tra xong hai vò rượu, đều không có vấn đề gì." Mạc Văn đi tới, trên người có mùi rượu thoang thoảng.
"Rượu gì thế?" Hoàng đế tò mò.
"Phụ hoàng, chính sự quan trọng, người không thể uống rượu." Tuế Đình Hành lời nói chẳng cần lý lẽ: "Mẫu hậu, hay là nhi thần đưa Vân cô nương về cung của nhi thần dùng bữa, tránh để Phụ hoàng lên cơn thèm rượu."
"Nói gì thế hả, trẫm là người không có chừng mực thế sao?!" Hoàng đế đứng dậy: "Yên tâm, trẫm không thèm rượu của các ngươi đâu."
Đến bữa trưa, Hoàng đế quả nhiên rất có khí tiết, ngay cả một chén rượu cũng không cho nội thị bày lên.
"Chén rượu này không tốt." Tuế Đình Hành sai nội thị dọn chén ngọc đi: "Đổi sang bộ chén lưu ly."
"Vâng." Mạc Văn có chút kinh ngạc, Điện hạ bình thường không chuộng xa hoa, hôm nay sao lại nhớ đến bộ chén lưu ly vô giá kia.
Rượu Nữ Nhi Hồng màu hổ phách rót vào chén lưu ly, tựa như ánh trăng sóng sánh, khiến người ta chưa uống đã say.
"Thần nữ kính Điện hạ." Phất Y nâng chén, uống cạn trước một hơi.
Cách mấy năm, Nữ Nhi Hồng dường như trở nên ngọt ngào hơn, người cùng nàng uống chén rượu này không phải người trong tưởng tượng ban đầu, nhưng nàng lại cảm thấy vừa vặn đúng lúc.
Năm năm trước, nàng ngây thơ kiêu ngạo, không biết lòng người hiểm ác, không biết thưởng rượu, cũng chẳng biết nhìn người.
Năm năm sau, nàng đã hiểu sự đời không dễ dàng, đã trải qua nỗi khổ chúng sinh. Người ngồi bên cạnh nàng lúc này là vị quân chủ anh minh, bậc quốc mẫu ôn hòa, và vị Thái tử tương lai tuổi trẻ tài cao.
"Thần nữ kính Bệ hạ, kính Hoàng hậu nương nương, kính Điện hạ." Phất Y ngửa đầu uống cạn chén thứ hai.
Năm năm trước khi chôn hai vò rượu này, nàng không nghĩ khoảnh khắc uống chúng lại là tình cảnh như ngày hôm nay.
Vân Phất Y nàng, quả nhiên càng sống càng có tiền đồ rồi.
Rót đầy chén thứ ba, Tuế Đình Hành nâng chén, nhẹ nhàng chạm vào chén của nàng, chén lưu ly phát ra âm thanh trong trẻo vui tai.
"Kính Vân cô nương."
Rượu trong chén sóng sánh, người chưa uống đã say.
Hoàng đế cúi đầu gắp mấy miếng thịt nhét vào miệng, chẳng phải chỉ là rượu thôi sao, có gì mà phải hiếm lạ đâu chứ.
Cười chết mất, ông nào có thèm quan tâm!