Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi
Chương 51
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ta..."
Phất Y không ngờ nàng và Thái tử điện hạ lại có mối duyên phận như vậy.
Vị ngọt của nhân bánh trôi khiến nàng ăn hết nửa bát mới dần bình tâm trở lại.
Ăn xong bánh trôi, trời đã tối hẳn. Phất Y vừa đứng dậy thì gặp Lục Thân.
Lục Thái phó sững sờ, liếc nhìn Phất Y và Tuế Đình Hành bên cạnh nàng, đột nhiên che mặt bằng tay áo, quay người bỏ đi theo hướng ngược lại.
"Lục đại nhân bị sao thế..." Phất Y ngỡ ngàng trước thái độ của Lục Thân. Kể từ lần Lục gia mang quà đến cảm ơn, hình như ông ấy trở nên hơi lạ lùng.
"Không cần để ý, chúng ta đi thôi." Tuế Đình Hành nhìn dáng vẻ có phần hoảng hốt của Lục Thân. Đúng lúc này một người đàn ông vác sọt tre vội vã chạy qua, Tuế Đình Hành đưa tay chắn trước mặt Phất Y, bàn tay nàng cũng vừa vặn đưa ra, vô tình chạm vào tay hắn.
"Tình cảm của hai vị tốt thật đấy." Bà lão nhìn thấy hành động theo bản năng của hai người, vừa cười vừa lau bàn, trả lại số bạc Mạc Văn vừa đưa: "Chiều nay cô nương đã đưa rất nhiều bạc rồi, đủ cho hai vị ăn cả trăm bát bánh trôi ấy chứ."
Phất Y lén nhét tiền lẻ vào túi bà lão, không ngờ đã bị bà phát hiện.
Mạc Văn định đưa tiền cho bà lão lần nữa, Phất Y cười nói: "Vậy tối nay coi như bà mời chúng ta, nhưng lần sau chúng ta đến bà nhất định phải nhận tiền đấy nhé, nếu không chúng ta sẽ ngại mà không dám đến nữa đâu."
"Được." Bà lão lấy một nắm sơn trà lớn từ trong túi vải đưa cho Mạc Văn: "Đây là sơn trà hái trên cây nhà trồng, cô nương và công tử mang về nếm thử cho biết hương vị."
Phất Y cầm một quả sơn trà từ tay Mạc Văn nếm thử: "Ngon quá, cảm ơn bà."
Mạc Văn nhìn nắm sơn trà trên tay không nói gì. So với sơn trà dâng cho quý nhân trong hành cung, những quả sơn trà này thực sự chẳng đáng là gì.
Nhưng khi thấy nụ cười rạng rỡ của bà lão khi nghe Vân Quận chúa khen sơn trà ngon, hắn chợt hiểu ra vì sao Thái tử điện hạ lại đối xử đặc biệt với vị Quận chúa này như vậy.
"Trăng và sao lên rồi kìa." Đi trên con đường đá xanh trong hành cung, Phất Y ngẩng đầu nhìn trời: "Trăng sáng, sao thưa, ngày mai chắc là một ngày nắng đẹp."
Tuế Đình Hành dừng bước, cũng ngẩng đầu lên. Trên bầu trời đêm bao la, vầng trăng tròn vành vạnh treo cao, những vì sao lấp lánh thưa thớt, cả hành cung chìm trong ánh trăng bàng bạc.
Cảnh đêm hôm qua chưa kịp ngắm, đêm nay cuối cùng cũng đã được chiêm ngưỡng.
Mạc Văn: "Điện hạ, Quận chúa, Trích Tinh Lâu là nơi rất thích hợp để ngắm cảnh."
"Ta không thích đứng ở nơi quá cao." Phất Y lắc đầu từ chối: "Điện hạ, chúng ta đi dạo quanh vườn đi."
"Được." Tuế Đình Hành mỉm cười: "Ta cũng muốn đi dạo một vòng quanh đây."
Mạc Văn lặng lẽ lui sang một bên, thầm hận cái miệng mình nhanh nhảu.
Hành cung Trường Ương trải qua nhiều đời Đế vương tu sửa, Tiên đế vì hưởng lạc đã vơ vét của cải để mở rộng quy mô. Kiến trúc trong hành cung bao gồm phong cách từ khắp bốn phương, đình đài lầu các chạm trổ tinh xảo, lộng lẫy nguy nga.
Phất Y quá quen thuộc từng ngóc ngách trong hành cung, bèn dẫn Thái tử đi thăm thú khắp hành cung.
Đi ngang qua một nơi, Phất Y khẽ cau mày: "Đây là Đấu Thú Viên, thần nữ không thích nơi này lắm."
Tiên đế tuy nhu nhược khi đối mặt với quân địch nhưng lại rất thích xem giác đấu, không chỉ thích xem thú đấu mà còn thích xem người đấu.
Phất Y rất ghét nơi này, trước đây dù ở hành cung cũng hiếm khi đặt chân đến đây.
"Mấy năm trước, Tiên đế và Tăng Quý phi triệu tập con cái của các triều thần chống đối mình đến Đấu Thú Viên, bắt họ đấu với dã thú, nếu thắng sẽ được miễn tội chết cho gia tộc." Nhắc đến đây, Phất Y không giấu nổi sự chán ghét đối với Tiên đế và Tăng Quý phi: "Năm đó ta lén cứu mấy người con của các triều thần bị Tăng Quý phi ghét bỏ, sau khi Tăng Quý phi phát hiện, bà ta càng thêm không ưa ta."
Năm đó danh tiếng hoàn khố của nàng lan xa, cung nhân và thị vệ trong hành cung không dám đắc tội với nàng, cộng thêm ai cũng biết nàng có mối giao hảo với Ninh Vương nên nàng mới có cơ hội cứu được vài người.
"Ta nhiều lần phá hỏng thú vui của Tăng Quý phi, ban đầu bà ta nể mặt Ninh Vương và Vân gia nên vẫn nhịn. Sau này bà ta muốn Tiên đế lập Ninh Vương làm Thái tử, phụ thân ta công khai phản đối trên triều, ta cũng không chịu nói giúp Ninh Vương trước mặt Tiên đế, bởi vậy Vân gia chúng ta hoàn toàn trở thành cái gai trong mắt bà ta." Nhắc lại chuyện cũ, Phất Y thở dài, sau đó nàng lại cười: "May mà người kế vị là Bệ hạ, đây là phúc phận và là đường sống của toàn Đại Long chúng ta."
Nghe xong những lời này, Mạc Văn trong lòng thầm cảm thán. Câu nói của Vân Quận chúa nghe còn êm tai hơn vạn lời xu nịnh, còn lay động lòng người hơn bất kỳ bài văn ca tụng đức độ nào.
"Bây giờ nơi này không còn là Đấu Thú Viên nữa, sau khi Phụ hoàng đăng cơ đã sai người dỡ bỏ bên trong rồi." Tuế Đình Hành dẫn Phất Y bước lên bậc thềm, đẩy cửa đi vào.
Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Phất Y nhìn thấy phía sau cánh cửa là một sân đá cầu đã được xây dựng xong.
"Chỗ này để trống cũng phí, năm kia ta đã xin Phụ hoàng sửa sang thành sân đá cầu." Tuế Đình Hành thấy Phất Y lộ vẻ ngạc nhiên: "Đợi trời mát mẻ hơn, nàng có thể rủ bạn bè đến đây chơi đùa."
"Bên ngoài đều đồn Điện hạ ghét đá cầu, nào ngờ Điện hạ lại cho sửa Đấu Thú Viên thành sân đá cầu." Phất Y ngồi xuống ghế ngồi dành cho khán giả: "Đúng là lời đồn không đáng tin chút nào."
Tuế Đình Hành ngồi xuống bên cạnh nàng, sân đá cầu rộng rãi và yên tĩnh là nơi thích hợp để ngắm cảnh đêm.
"Tại sao..." Tuế Đình Hành do dự, nhìn lên vầng trăng tròn trên cao.
"Sao cơ?" Thấy Tuế Đình Hành nói dở rồi thôi, Phất Y tò mò: "Điện hạ muốn hỏi gì thế?"
Có lẽ do ánh trăng quá đỗi dịu êm, hoặc có lẽ do Phất Y cuối cùng cũng biết họ từng có giao tình, Tuế Đình Hành rốt cuộc cũng hỏi ra điều bấy lâu giấu kín trong lòng: "Tại sao năm xưa nàng không tán thành việc lập Ninh Vương làm Thái tử?"
Bọn họ từng thân thiết đến vậy.
"Hắn không thích hợp." Phất Y ngẩn ra, không ngờ Thái tử lại hỏi câu này. Nàng chống cằm, nghiêng đầu nhìn Thái tử: "Trong mắt Tuế Thụy Cảnh không có dân chúng, cũng không hiểu nỗi khổ của dân gian. Hắn không thể làm một Thái tử tốt, càng không thể trở thành một minh quân."
"Nếu chỉ có vậy thì cũng chưa đến mức quá tệ, nhưng hắn còn có người mẹ ruột như Tăng Quý phi." Phất Y rũ mắt, chìm vào hồi ức: "Tình cảm mẫu tử giữa Ninh Vương và Tăng Quý phi rất tốt. Bách tính Đại Long có một vị Hoàng đế hôn quân đã là quá bất hạnh, không thể có thêm một vị Hoàng hậu hay Thái hậu xem mạng người như cỏ rác nữa."
Tăng Quý phi chết cháy là may mắn lắm rồi, nếu bà ta còn sống, không biết có bao nhiêu người muốn lăng trì xử tử bà ta.
"Họ đều nói nàng là hoàn khố chỉ biết ăn chơi lêu lổng, nhưng ta biết nàng là người hiểu chuyện hiếm thấy." Tuế Đình Hành nói: "Là do người ngoài không có mắt nhìn nhận."
Mạc Văn nghe vậy: "..."
Vâng vâng vâng, người khác đều không có mắt nhìn, chỉ có Điện hạ mới xứng làm tri kỷ của Vân Quận chúa thôi.
"Còn những kẻ từng chịu ơn huệ của nàng, không nên cứ thế bỏ mặc người khác nói nàng là hoàn khố." Tuế Đình Hành cúi đầu, dường như có chút ngại ngùng khi nhìn thẳng vào Phất Y: "Nếu ta là họ, ta sẽ tìm mọi cách để minh oan cho nàng."
"Điện hạ, thực ra người ngoài nói cũng chẳng sai, ta vốn dĩ là kẻ ham chơi lêu lổng mà." Phất Y bị lời của Thái tử làm bật cười: "So với những người dùi mài kinh sử, ta quả thực không đủ cầu tiến."
"Nàng rất tốt." Tuế Đình Hành ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Phất Y: "Trong mắt ta, không ai có thể sánh bằng nàng."
"Khụ." Phất Y ngượng ngùng né tránh ánh mắt của Thái tử. Khen nàng thế này có phải hơi quá rồi không? "Nàng không tin ta?" Ánh mắt Tuế Đình Hành hiện lên vẻ tủi thân.
"Ta tin." Vành tai Phất Y đỏ lên, giọng nói cũng nhỏ đi vài phần: "Nhưng Điện hạ có từng nghĩ, có lẽ là do ta từng cứu mạng ngài, cho nên khi nhìn ta, ngài mới có chút thiên vị chăng?"
"Không phải thiên vị." Tuế Đình Hành lắc đầu, ánh mắt dừng trên người Phất Y dịu dàng như nước mùa xuân: "Những gì ta nói đều là sự thật, là do bọn họ không hiểu nàng."
Bị ánh mắt như vậy nhìn chăm chú, Phất Y thầm nghĩ, trên đời này ai có thể nói lời phản bác đây chứ?
Sờ lên khuôn mặt đang dần nóng bừng, Phất Y lấy tay che mặt, lén nhìn Tuế Đình Hành qua kẽ tay: "Điện hạ, chúng ta đổi chủ đề đi."
Nhan sắc mê hoặc lòng người, nàng sợ mình không giữ nổi mình mất!
"Được." Tuế Đình Hành cười khẽ, thực sự quay đầu đi không nhìn Phất Y nữa: "Tục ngữ có câu, ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp, Phất Y muốn thế nào cũng được."
Phất Y hít một hơi sâu, liếc nhìn Thái tử: "Điện hạ, lời này không thể nói bừa đâu."
"Nếu Phất Y muốn, lấy thân báo đáp ơn cứu mạng cũng được mà." Tuế Đình Hành nói xong câu này thì quay đầu lại nhìn Phất Y, với vẻ mặt đầy trêu chọc.
"Được." Phất Y thấy biểu cảm của Tuế Đình Hành, biết đối phương đang đùa nên cũng hùa theo: "Vậy được, ngày mai thần nữ sẽ nhờ bọn Tào Tam lang làm kiệu phu, dùng kiệu tám người khiêng rước Điện hạ về Vân gia."
"Vậy có lẽ phải chọn mấy người khỏe mạnh một chút. Của hồi môn của ta nhiều lắm, sợ kiệu phu không đủ sức thì khiêng không nổi đâu." Trong mắt Tuế Đình Hành tràn đầy ý cười.
"Được được được, chọn người khỏe nhất." Phất Y gật đầu lia lịa, ước lượng chiều cao cân nặng của Thái tử, bắt đầu suy nghĩ xem mình có thể cõng Thái tử đi được bao xa.
Cung nhân đứng sau lưng hai người: "..."
Không phải chứ? Đây là những lời bọn họ có thể nghe sao?!
Điện hạ! Ngài là Thái tử văn võ song toàn, khắc kỷ phục lễ, sao có thể nói đùa hoang đường như vậy?!
Vân Quận chúa, Thái tử điện hạ dám nói, người cũng dám tiếp lời, gan người lớn đến vậy sao?
Cửa ra vào truyền đến tiếng bước chân, cung nhân đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Tốt quá, cuối cùng cũng có người đến kết thúc cuộc đối thoại hoang đường này rồi.
Nhưng khi bọn họ quay đầu lại, nhìn rõ người đến là ai, hơi thở vừa trút xuống lại nghẹn ứ nơi cổ họng.
Sớm biết là người đó đến, thà để Điện hạ và Vân Quận chúa tiếp tục nói chuyện hoang đường còn hơn.
"Bái kiến Thái tử điện hạ, bái kiến Vân Quận chúa." Sầm Sở đi theo sau Tuế Thụy Cảnh, nhìn thấy Thái tử và Vân Phất Y ngồi cạnh nhau thì không giấu nổi vẻ kinh ngạc trên mặt.
Thái tử cùng Vân Quận chúa du ngoạn trên hồ đã đủ khiến người ta ngạc nhiên rồi, giờ hai người lại cùng ngồi đây ngắm trăng thưởng sao, chẳng lẽ giữa họ thực sự có gì đó hay sao...
Tuế Thụy Cảnh nhìn chằm chằm Phất Y, hồi lâu sau cười tự giễu: "Trước đây nàng không thích đến chỗ này, giờ lại có tâm trạng ngồi đây ngắm trăng ư."
"Bởi vì ta không ghét nơi này, ta ghét những chuyện xảy ra ở đây." Khoảnh khắc Tuế Thụy Cảnh xuất hiện, nụ cười trên mặt Phất Y cũng tắt hẳn.
"Hoàng thúc." Tuế Đình Hành đứng dậy, thân ảnh dưới ánh trăng thanh tú như ngọc, tựa tiên nhân hạ phàm: "Hoàng thúc lại quên rồi, gặp Cô phải hành bái lễ."
"Thái tử điện hạ chu toàn lễ nghi như vậy, không nên ngồi riêng ở đây với con gái của ngoại thần." Tuế Thụy Cảnh chắp tay với Tuế Đình Hành: "Chuyện này nếu truyền ra ngoài, đối với Điện hạ và Vân Quận chúa đều không tốt."
"Lễ của Hoàng thúc không thành tâm." Tuế Đình Hành chắp tay sau lưng: "Mời Hoàng thúc hành lễ lại với Cô."
Thấy Thái tử ép người quá đáng, Sầm Sở nhìn sang Vân Phất Y.
Phất Y tránh ánh mắt Sầm Sở, cúi đầu nghịch hoa văn trên túi thơm bên hông.
Quận vương gặp Thái tử phải hành bái lễ, đây là quy tắc hoàng gia, nhìn nàng cũng vô dụng.
"Tiểu vương bái kiến Thái tử điện hạ." Trong gió đêm, Tuế Thụy Cảnh nén nhịn sự nhục nhã, hành lễ lại với Tuế Đình Hành: "Chúc Thái tử vạn an."
"Hoàng thúc đa lễ rồi." Tuế Đình Hành nhìn Tuế Thụy Cảnh một lúc lâu mới chậm rãi cho y miễn lễ: "Không biết Hoàng thúc đến đây có việc gì?"
"Chẳng lẽ nơi này ta không được phép đến đây sao?" Tuế Thụy Cảnh nhìn Phất Y sau lưng Tuế Đình Hành: "Hay là Thái tử không muốn ta đến?"
"Tuy trước đó Hoàng thúc phạm lỗi nhưng Phụ hoàng không cấm túc người, đương nhiên có thể đến." Vẻ mặt Tuế Đình Hành bình thản: "Hoàng thúc cứ tự nhiên."
"Điện hạ, nếu Ninh Quận vương thích chỗ này, chúng ta đổi chỗ khác vậy." Phất Y cười: "Chúng ta phải kính già yêu trẻ mà."
Tuế Đình Hành gật đầu: "Được, nghe theo nàng."
Thấy hai người thân mật khăng khít, Tuế Thụy Cảnh vụt nắm lấy cổ tay Phất Y: "Vân Phất Y!"
Phất Y đang định giơ chân đá Tuế Thụy Cảnh ra, chân vừa nhấc lên đã thấy Tuế Thụy Cảnh bay vèo ra ngoài.
"Hoàng thúc, động tay động chân với nữ nhi nhà người khác không phải là phép tắc của hoàng gia chúng ta đâu." Tuế Đình Hành phủi phủi vạt áo, như thể cú đá vừa rồi không phải do mình tung ra.
May mà Sầm Sở nhanh tay lẹ mắt đỡ được Tuế Thụy Cảnh, nếu không y đã ngã từ khán đài xuống sân đá cầu bên dưới rồi.
"Thật nên để các triều thần nhìn thấy cảnh Thái tử điện hạ động thủ với trưởng bối. Không biết bọn họ còn có thể khen Thái tử khắc kỷ phục lễ, phong độ ngời ngời nữa hay không?" Tuế Thụy Cảnh chỉ vào Phất Y đang được Tuế Đình Hành che chắn: "Vân Phất Y, bây giờ có Tuế Đình Hành chống lưng, ngươi có phải rất đắc ý không?"
"Đúng vậy, rất đắc ý." Phất Y ló đầu ra từ sau vai Thái tử, cười như không cười nhìn y: "Thái tử điện hạ là Trữ quân của một nước, thân phận cao quý, dung mạo tuấn tú. Một người quân tử như vậy chịu chống lưng cho kẻ hoàn khố như ta, sao ta có thể không đắc ý chứ?"
"Tuế Đình Hành, ngươi vẫn chưa nhìn ra sao?"
"Nàng ta làm tất cả những chuyện này đều vì thân phận của ngươi, vì muốn ngươi giúp nàng báo thù trút giận, giống như năm xưa nàng ta lợi dụng ta vậy."
"Ả đàn bà này rất giỏi đùa cợt lòng người." Ánh mắt Ninh Vương nhìn Phất Y đầy thù hận: "Loại người như vậy, căn bản không có chân tâm."
Cả sân đá cầu im phăng phắc. Phất Y đứng sau lưng Tuế Đình Hành, không hề lên tiếng biện bạch cho mình.
Đột nhiên, Tuế Đình Hành đang đứng chắn trước mặt nàng bước sang một bên, đứng sóng vai cùng nàng.
"Cô không tin lời Hoàng thúc."
"Hơn nữa, Cô tình nguyện."