Bá Tổng Pháo Hôi Không Có Ham Muốn Trần Tục
Cố Sâm Vũ Diễn Kịch Với Anh Cả
Bá Tổng Pháo Hôi Không Có Ham Muốn Trần Tục thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng kịp nhìn sắc mặt Giản Vân Xuyên, Cố Sâm Vũ dứt khoát đóng sập cửa phòng nghỉ, sau đó hít sâu một hơi.
“Cố Sâm Vũ, mở cửa!” Người bên ngoài lớn tiếng, nghe chừng đã mất kiên nhẫn.
Cố Sâm Vũ vừa đi về phía cửa, vừa nới lỏng cà vạt, rồi tiện tay vò rối tóc mái, cuối cùng dùng lòng bàn tay vỗ đỏ má, lúc này mới mở cửa: “Anh cả, sao anh lại đến đây?”
Giọng nói chậm rãi, mơ màng như vừa ngủ dậy, quả thật rất giống.
Cố Diệp đánh giá thằng em ngốc nghếch trước mắt từ trên xuống dưới: “Chú đang làm gì, sao lâu thế mới mở cửa?”
“Em lỡ ngủ quên mất rồi~” Cố Sâm Vũ ngáp một cái, diễn cho trọn vai.
“Một phút trước chúng ta vẫn còn nói chuyện điện thoại, một phút sau chú đã ngủ rồi sao?” Cố Diệp với vẻ mặt “chú đang lừa ai đây”.
Cố Sâm Vũ lắc đầu: “Anh cả, cái này anh không biết rồi, em có một năng lực siêu phàm đặc biệt.”
Cố Diệp nhíu mày: “Cái gì?”
“Siêu thích—” Cố Sâm Vũ dừng khựng lại, nhanh chóng nói thêm ngay trước khi người kia kịp phản ứng: “Là năng lực siêu phàm ngủ trong một giây đó ha ha ha!”
Cố Diệp: “…”
“Tránh ra.”
Cố Sâm Vũ ngoan ngoãn nhường đường, làm động tác “mời”: “Cứ tự nhiên tham quan.”
Trong một ngày đã dẫn hai người tham quan văn phòng tổng giám đốc của mình, hay là mình xem xét thu phí không nhỉ? Phát triển thành một hình thức kinh doanh bền vững, mỗi lần tham quan thu một trăm tệ.
Cố Diệp bước vào văn phòng, ánh mắt đảo quanh khắp nơi, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Cố Sâm Vũ ngẩng cao đầu, hóp bụng, nở nụ cười thân thiện, giả giọng phát thanh viên: “Quý khách du lịch thân mến, chúng ta hiện đang ở cửa văn phòng tổng giám đốc. Điều đầu tiên thu vào tầm mắt là chiếc bàn làm việc siêu sang trọng. Chiếc bàn này được làm từ gỗ kim tơ nam mộc quý hiếm, tổng giám đốc ngày ngày làm việc trên chiếc bàn này—”
“Câm miệng.” Cố Diệp quay đầu lườm thằng em ngốc một cái.
“Vâng.” Cố Sâm Vũ ngoan ngoãn ngậm miệng. Thấy anh cả nhà họ Cố bước về phía phòng nghỉ, anh quyết định ra tay trước: “Anh cả, tư thế này của anh giống hệt như đang đi bắt gian vậy.”
“Bắt gian?” Cố Diệp cười lạnh một tiếng, quay lại nhìn thằng em mình: “Anh cần phải đi bắt gian của chú sao?”
Cố Sâm Vũ chớp chớp mắt, cố tình giả vờ đáng thương: “Haizz, trời đất chứng giám, hôm nay em đã nghiêm túc học tập cả ngày, đến một ngụm nước cũng chưa kịp uống, bây giờ vẫn còn đói — ợ!”
Nói xong, anh ợ một tiếng rõ to.
Cố Diệp: “???”
“Đói đến mức ợ hơi.” Cố Sâm Vũ mặt không đổi sắc giải thích: “Nhưng mà anh cả, anh đặc biệt đến kiểm tra công việc của em à?”
Cố Diệp đi đến trước ghế sofa, thanh lịch ngồi xuống: “Anh đến xem xem, rốt cuộc chú muốn giở trò quỷ gì.”
Cố Sâm Vũ bối rối gãi đầu: “Không phải mà anh cả, sao em cứ nhất định phải giở trò quỷ chứ? Em không thể sống đàng hoàng sao?”
Cố Diệp: “Ha ha.”
“Lẽ nào…” Cố Sâm Vũ búng tay, đột nhiên hiểu ra: “Ý của anh cả là em quá đẹp, giống như hồ ly tinh mê hoặc nhân gian gì đó à?”
Cố Diệp: “…”
“Anh thấy chú chính là cái máy bíp bíp thành tinh.”
“Không được.” Cố Sâm Vũ nghiêm túc: “Sau khi lập quốc thì không được thành tinh nữa.”
Cố Diệp giơ tay: “Câm miệng cho anh.”
Anh nhận ra mình không thể nói chuyện đàng hoàng với Cố Sâm Vũ được. Đây không chỉ là cái máy bíp bíp thành tinh, mà còn là bậc thầy điều khiển mạch chuyện, bất kể ban đầu anh muốn nói gì, chưa nói được vài câu, ý tưởng sẽ bị dẫn đi xa tít tắp.
Cố Sâm Vũ mím môi, làm động tác khóa miệng.
Cố Diệp tựa lưng vào sofa: “Chú nói muốn kinh doanh tốt thương hiệu thời trang Samy, hôm nay đi làm một ngày, đã thay đổi ý định chưa?”
Cố Sâm Vũ khó khăn ra hiệu.
Cố Diệp: “… Có thể nói chuyện rồi.”
“Trên đời không có việc gì khó.” Cố Sâm Vũ chân thành nhìn anh trai mình: “Chỉ sợ lòng không bền.”
“Sao nào, mới có một ngày đã muốn bỏ cuộc rồi sao?” Cố Diệp nhíu mày, ánh mắt rõ ràng không đồng tình: “Chú tưởng đây là chơi trò đồ hàng đấy à?”
“Anh cả đã nói như thế, thì em không buồn ngủ nữa đâu.” Cố Sâm Vũ lập tức kéo một chiếc ghế, ngồi đối diện anh: “Em là người không chịu nổi chiêu khích tướng.”
Cố Diệp tựa tay lên lưng ghế sofa: “Vậy thì sao, chú định làm thế nào để doanh số của Samy tăng gấp đôi trong nửa năm?”
“Cái này thuộc về bí mật kinh doanh rồi.” Cố Sâm Vũ ngả người ra sau, khóe môi nở một nụ cười bí ẩn: “Anh cả, anh muốn đến moi móc bí mật thương mại của em à?”
Cố Diệp: “? Chú có cái quái gì đáng để anh moi móc? Có bù thêm cho anh một trăm triệu anh cũng không cần.”
“Vậy chúng ta cứ chờ xem kết quả thôi.” Giọng điệu của Cố Sâm Vũ nhẹ nhàng: “Muốn đánh cược không?”
Cố Diệp nhìn anh: “Cược cái gì?”
Cố Sâm Vũ nghiêng đầu: “Nếu em hoàn thành thỏa thuận với cha, anh hãy đồng ý một yêu cầu của em.”
Không đợi Cố Diệp trả lời, anh lại bổ sung: “Hợp lý hợp pháp, không trái với luân thường đạo lý.”
Cố Diệp khẽ nheo mắt: “Nếu chú thua thì sao?”
Cố Sâm Vũ tùy ý nói: “Nếu em thua, từ nay về sau em không còn đụng đến bất kỳ tài sản nào của nhà họ Cố nữa.”
Nghe vậy, Cố Diệp ngồi thẳng người, biểu cảm trên mặt cũng biến đổi: “Chú biết chú đang nói cái gì không?”
“Nếu em thua, chứng tỏ em không hợp quản lý công ty thôi mà.” Cố Sâm Vũ cong cong mắt: “Vậy thứ em muốn cũng không nhiều, chỉ vài căn nhà, vài chiếc xe, vài cái thẻ và—”
“Hôm nay anh chỉ đi ngang qua gần đây, tiện thể ghé qua một chút.” Cố Diệp ngắt lời thằng em mình: “Vì cha đã dặn dò anh hướng dẫn chú, nên công ty có bất kỳ vấn đề gì, cứ đến hỏi anh bất cứ lúc nào.”
Cố Sâm Vũ: “Nửa đêm cũng được ạ?”
Cố Diệp bực mình: “Chú nhất định phải đợi đến nửa đêm để tìm anh bàn chuyện công à?”
Cố Sâm Vũ vội vàng giải thích: “Không không không, em không có ý đó…”
Cố Diệp giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay: “Bây giờ đã muộn rồi, hôm nay đến đây thôi.”
“Anh cả, anh về nhà trước đi.” Cố Sâm Vũ còn bận tâm đến người đang ở trong phòng nghỉ, nghiêm túc nói qua quýt: “Em còn có việc cần dặn dò Thư ký Lâm.”
“Được.” Cố Diệp đứng dậy: “Đừng ở lại công ty muộn quá.”
Cố Sâm Vũ cố gắng kiềm chế vẻ vui mừng trên mặt: “Em tiễn anh nhé, anh cả.”
“Không cần.” Cố Diệp vừa đi về phía cửa, vừa dặn dò: “Chú nên nhớ rằng—”
Kết quả vừa bước ra khỏi cửa văn phòng, “bịch” một tiếng, cánh cửa đã đóng sầm lại sau lưng anh.
Cố Sâm Vũ kêu vọng qua cửa: “Em tiễn đến cửa thôi nhé, anh cả!”
Cố Diệp: “…” Đúng là tiễn khách 'xa tít tắp'.
Cuối cùng cũng tiễn được người đi, Cố Sâm Vũ vội vã chạy đến phòng nghỉ, vừa mở cửa, liền thấy một người đẹp trai đang ngủ say trên chiếc giường đơn.
Có lẽ vì đợi quá lâu, Giản Vân Xuyên vẫn mặc nguyên quần áo nằm trên giường ngủ thiếp đi.
Đôi mắt đầy vẻ sắc sảo khép lại một cách yên tĩnh, hàng mi dày và dài, làn da trắng như tuyết, sống mũi thẳng tắp, đôi môi có hình dáng tuyệt đẹp. Giản thiếu gia lúc ngủ đẹp như một bức tranh.
Cố Sâm Vũ khẽ thở dài, nếu nói Giản Vân Xuyên là kiệt tác được Nữ Oa dụng tâm nặn ra, thì mình chính là vệt bùn được Nữ Oa vô tình hất ra vậy.
Nhớ lại việc mình vừa đối xử thô bạo với kiệt tác của Nữ Oa, Cố Sâm Vũ vô cùng hối lỗi, thuận tay cởi áo vest, cúi người chuẩn bị đắp cho cậu.
Tuy nhiên chưa kịp đến gần, cổ tay đã bị một bàn tay lớn ấm áp nắm chặt một cách chuẩn xác.
Giản Vân Xuyên mở mắt, đáy mắt hoàn toàn tỉnh táo, không hề có vẻ gì là vừa mới ngủ dậy.
“Cậu giả vờ ngủ đấy à?” Cố Sâm Vũ gỡ tay ra, vẻ mặt như vừa bị lừa.
Giản Vân Xuyên ngồi thẳng người: “Vụ cá cược anh vừa chơi với Cố Diệp, là anh nói thật sao?”
“Cậu nghe thấy à?” Cố Sâm Vũ “chậc” một tiếng: “Người tu hành không nói dối.”
Giản Vân Xuyên dường như có chút hứng thú: “Anh lấy tự tin ở đâu ra?”
Cố Sâm Vũ vuốt tóc mái: “Rejoice, chính là sự tự tin đó.”
(*
飘柔
(piāo róu) hay Rejoice là tên một thương hiệu dầu gội nổi tiếng của Trung Quốc, với slogan là “Rejoice, chính là sự tự tin”).
Giản Vân Xuyên: “…”
“Đã muộn rồi, tôi đưa cậu về nhé.” Cố Sâm Vũ kết thúc chủ đề, dựa trên tinh thần của một quý ông, chủ động đề nghị đưa người về nhà.
Giản Vân Xuyên liếc xéo đối phương: “Xe gì?”
Cố Sâm Vũ cười hề hề: “Dù sao cũng không phải xe điện nhỏ.”
Hai người đi thang máy xuống lầu, rất nhanh đã xuống đến tầng một.
Tiếng “ting” vang lên, cửa thang máy mở ra, Cố Sâm Vũ và anh cả nhà họ Cố lại bốn mắt nhìn nhau.
Giây tiếp theo, Cố Sâm Vũ nhiệt tình chào hỏi: “Anh cả, trùng hợp quá, anh vẫn chưa về à!”
Ánh mắt Cố Diệp chuyển sang người đẹp trai cao ráo bên cạnh em trai mình.
“Anh cả có thấy hơi quen mặt không?” Cố Sâm Vũ tỏ vẻ bình tĩnh tự nhiên.
Cố Diệp: “Không chỉ hơi quen mặt à?”
Cố Sâm Vũ nói bừa: “À giới thiệu một chút, đây là người mẫu mới ký hợp đồng với công ty chúng ta, có khuôn mặt rất phổ biến.”
Cố Diệp: “… Chú nghĩ anh mù rồi à?”
Cố Sâm Vũ chân thành nói: “Cuộc đời mà, nhắm một mắt mở một mắt là qua thôi.”
Vừa dứt lời, anh bước nhanh một bước về phía trước, nhân lúc Cố Diệp chưa kịp phản ứng, ngón giữa nhấn liên tục vào nút thang máy.
Cửa thang máy lại đóng lại, Cố Sâm Vũ thở phào một hơi, vừa định rút chân đã bước ra, kết quả “ái” một tiếng cứng đờ.
Giản Vân Xuyên: “Lại sao nữa?”
Cố Sâm Vũ: “Bước chân quá rộng, bị căng cơ rồi…”
Giản Vân Xuyên: “…”
Lời tác giả:
Cố Sâm Vũ: Công tâm mà nói, tôi rốt cuộc là hồ ly tinh hay cái máy bíp bíp thành tinh?
Giản Vân Xuyên: Người trưởng thành không chọn một đáp án.