Bác Sĩ Bạn Trai Cũ Đến Kiểm Tra Phòng
Chương 2: Sau phẫu thuật (1)
Bác Sĩ Bạn Trai Cũ Đến Kiểm Tra Phòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật may mắn khi các bác sĩ trong phòng bệnh chỉ ở lại một lúc rồi rời đi. Đúng lúc đó, Cốc Trạch úp mặt vào gối, tránh né ánh mắt của Bách Thời Ngôn.
Sau khi mọi người đã đi hết, Cốc Trạch muốn đi tiểu nhưng vô cùng nhạy cảm với bất kỳ vật gì chạm vào vùng nhạy cảm. Dù đã cố sức nhiều lần, cơn đau rát nơi cơ vòng vẫn dai dẳng không thôi.
Cảm giác như cơ thể có suy nghĩ riêng, dù đại não đã ra lệnh, nhưng các cơ vẫn không nghe theo. Hơn nữa, tư thế nằm càng khiến cơn đau thêm trầm trọng.
Không thể chịu đựng nổi, Cốc Trạch bấm chuông gọi y tá đến, hỏi xem có thể xuống giường được không.
Y tá nói rằng nếu chân anh hồi phục cảm giác thì có thể từ từ xuống giường, nhưng cần hết sức cẩn thận để tránh ảnh hưởng đến vết thương. Tốt nhất nên có người thân bên cạnh chăm sóc, nếu không bệnh viện sẽ sắp xếp người hỗ trợ.
Sau khi nghe mức phí của người hỗ trợ riêng là 400 tệ một ngày, Cốc Trạch lập tức từ chối. Anh cảm thấy mình hoàn toàn có thể tự chăm sóc bản thân được.
400 tệ: hơn 1 củ khoai tiền Việt
Y tá đi khỏi, Cốc Trạch cố gắng tự mình đi vệ sinh. Nhưng chỉ cần dùng sức nhẹ thôi, vết thương lại đau nhức.
Anh cắn răng chịu đựng, nằm nghiêng, cố kéo quần lên rồi tự mình đẩy người dậy.
Cơn đau kéo dài còn tệ hơn cơn đau tức thời, nên anh quyết định cố gắng một lần, chống đỡ đứng dậy. Kết quả là trước và sau vết thương đều đau nhức, đầu óc choáng váng, mắt tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngã nhào ra phía trước.
Đúng lúc đó, một bàn tay vững chắc đỡ lấy anh. Sau giây phút ngẩn người, anh ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt Bách Thời Ngôn đang nhìn xuống mình.
Bách Thời Ngôn đeo kính, ánh sáng phản chiếu trên gương mặt, che lấp đi phần nào nét mặt.
Cốc Trạch dừng ánh mắt trên gương mặt Bách Thời Ngôn, thoáng nghĩ: trước đây, anh chưa từng thấy Bách Thời Ngôn đeo kính, phải chăng vì học hành hoặc công việc mà mắt bị cận.
Anh được đỡ trong tư thế lúng túng, cơ thể tạo với giường một góc 45 độ, cố gắng ngồi thẳng dậy nhưng vết thương khiến anh bị kẹt giữa ngồi và nằm.
Tư thế này thật khó chịu, khiến vết thương bị kéo căng, Cốc Trạch đổ mồ hôi lạnh vì đau, cảm giác viên thuốc giảm đau chẳng có tác dụng gì.
Giọng Bách Thời Ngôn không nghe ra chút cảm xúc nào, hỏi: "Cậu muốn đứng lên?"
Anh khó nhọc nói: "Ừm"
"Làm gì?"
"Đi rửa tay."
Bách Thời Ngôn dùng hai tay đỡ bờ vai anh, nâng anh đứng dậy với một lực mạnh.
Cốc Trạch đứng thẳng dậy, hai chân đều run lẩy bẩy. Lúc này anh mới nhận ra rằng, đứng như vậy phải dùng rất nhiều sức ở các cơ.
Cử động khiến Cốc Trạch kiệt sức, hơi thở trở nên gấp gáp, khẽ nói với Bách Thời Ngôn: "Cảm ơn"
Bách Thời Ngôn buông tay ra, lùi về sau vài bước.
Càng đứng càng mệt, anh chỉ có thể vịn vào lan can cuối giường.
Bị Bách Thời Ngôn che ở trước mặt, cảm giác như bị một ngọn núi chắn ngang, khiến anh không thể di chuyển được.
Vất vả lắm mới đứng thẳng được, hơi thở trở nên nặng nề, Cốc Trạch lặng cúi đầu, không nói gì.
Bách Thời Ngôn nhanh chân xoay người, rảo bước đến giường cuối cùng, có vẻ như muốn trao đổi thêm với bệnh nhân về cuộc hội chẩn sắp tới.
Cốc Trạch lê bước, đẩy cây truyền dịch, cảm giác chua sót, cố gắng bước về hướng nhà vệ sinh đối diện.
Anh nỗ lực để mình quên đi bóng dáng Bách Thời Ngôn phía sau, coi như đối phương không tồn tại.
Không phải chia tay rồi sao, cũng chẳng phải là chuyện gì lớn, anh không cần thiết sợ Bách Thời Ngôn.
... Nhưng anh cảm thấy thật lúng túng.
Chia tay, gặp lại đối phương thì ai cũng có một chút cảm xúc phức tạp, muốn tỏ ra rằng mình vẫn ổn, thậm chí vẫn ổn hơn trước để đối phương cảm thấy hối hận?
Nhưng tình huống hiện giờ có vẻ khó nói, sinh hoạt đều không thể tự gánh vác, mà người yêu cũ ăn mặc gọn gàng lại chính là bác sĩ trưởng khoa thần kinh.
Anh nghe nói sinh viên ngành y mới tốt nghiệp thường làm bác sĩ nội trú tại bệnh viện, anh ấy tốt nghiệp nhiều nhất cũng là hai năm, mà đã là trưởng khoa, xem ra cũng tốt.
Anh tôn trọng, chúc phúc... Cái quỷ.
Anh nhớ lại khoảnh khắc chia tay đầy đau khổ với người yêu cũ, sau khi trải qua nhiều khó khăn, người yêu cũ quỳ xuống cầu xin quay lại, nhưng anh đã thành công nên không đồng ý.
Đáng tiếc không có, anh chỉ có thể tưởng tượng.
Anh nỗ lực dựa vào tường tiến lên, một y tá nam đi ngang qua bên cạnh, hỏi: "Vị bệnh nhân này, anh muốn đi đâu sao?"
Anh hít sâu, cố mỉm cười, thấp giọng nói: "Tôi đi rửa tay, không có chuyện gì."
"Để tôi dìu anh đi." Y tá nam một mặt lo lắng, "Anh như vậy rất nguy hiểm."
Anh yên lặng nhìn khoảng cách từ cửa phòng bệnh đến cửa nhà vệ sinh, một hành lang dài hai, ba mét, bình thường bước vài bước liền tới, giờ đây lại trở nên xa vời.
Thậm chí anh còn không có sức để đẩy xe truyền dịch.
Đúng là quá xa, đối với anh bây giờ chính là khoảng cách không thể với tới.
Anh nói khẽ với y tá nam: "Cảm ơn."
Y tá nam lập tức dùng tay dỡ anh, hướng về đối diện.
Y tá nam vốn hiếm gặp, nhưng lại càng được chào đón. Bởi vì họ có sức khỏe tốt, việc đỡ một chàng trai gầy như Cốc Trạch đối với họ dễ dàng như trở bàn tay, thậm chí y tá nam đó còn giúp anh đẩy cả cây truyền dịch.
Cốc Trạch nhanh chóng tới nhà vệ sinh, trong lúc đi cố gắng tránh chạm vào vết thương.
Đến cửa, Cốc Trạch một mình đi vào, y tá nam xoay người rời đi.
Tầng này phòng bệnh khoa nội-ngoại rất nhiều, phần lớn đều là bệnh nhân có vấn đề về tiêu hóa, lúc Cốc Trạch bước vào, đang có mấy người đứng bên trong với vẻ mặt đỏ gắt.
Anh lặng lẽ liếc một cái, còn có nứt hậu môn, so với vết nứt đó thì vết thương của anh có vẻ không nghiêm trọng lắm.
Chống tay vào mép bồn cầu, cố gắng dùng sức, hai chân run rẩy, cảm giác chua sót khó tả. Vết thương như ngọn lửa thiếu đốt, lan tỏa khắp cơ thể, mang đến một cơn đau nhức dữ dội. Cảm giác như có những chiếc gai nhọn đang cào xé bên trong miệng vết thương.
Nhưng mà anh vẫn đánh giá cao chính mình, chiến đấu nửa giờ, mồ hôi lạnh tràn trề, vẫn là một giọt cũng không có.
Hai chân anh không ngừng mà run rẩy, đã sắp không trụ được.
Cốc Trạch sợ rằng nếu ở lại một lúc nữa thì sẽ ngã xuống ngay lập tức, vì thế chỉ còn cách chống tay vào tường đi ra ngoài.
Anh đi tới cửa, nhìn cửa phòng bệnh đối diện, hít sâu một hơi, định dùng hết lực đi tới.
Vừa mới đi được một bước, một nữ y tá nhìn thấy anh dáng vẻ, cau mày hỏi: "Bệnh nhân, anh muốn làm gì?"
"... Trở về phòng bệnh."
Nữ y tá cau mày, nói: "Anh chờ một chút, tôi đỡ anh."
Rất nhanh chóng được đỡ trở lại giường.
Anh nằm ở trên giường bệnh khôi phục sức khỏe, cảm giác cái bụng đói cồn cào và sự căng tức khó chịu ở bàng quang. Cơn buồn tiểu hành hạ, nhưng không ra được.
Cái kia của anh, đi không ra.
Anh tuyệt vọng nằm trên giường hơn một giờ, cảm giác thật sự trướng đến không xong rồi, hai tay ép ở nơi đó, cố gắng hết sức để giảm bớt cảm giác khó chịu.
Hiện tại khoảng chừng là hơn bốn giờ chiều, anh không để ý thời gian nên bỏ lỡ mất giờ cơm trưa, trong bụng trống trơn, nằm ở trên giường chờ đợi cơm tối.
Anh nằm nghiêng, cảm nhận rõ ràng muốn đi tiểu, thậm chí còn có chút đau, nhưng không ra được.
Vết thương do phẫu thuật để lại âm ỉ đau, nhưng Cốc Trạch đã quen với nó, hơn nữa mấy ngày nay suốt đêm thức khuya chơi game, cơ thể đã mệt rũ, không bao lâu liền mơ mơ màng màng ngủ .
Vừa mới chợp mắt, anh có cảm giác có vật đè lên bụng, sau đó là một giọng nói quen thuộc văng lên bên tai: "Nắm niệu quản."
Niệu quản: ống dài dẫn nước tiểu từ thận xuống bàng quang
Anh bị làm cho tỉnh lại, nhìn thấy một tay Bách Thời Ngôn đặt ở bụng anh đè ép một chút.
Bàng quang căng tức, anh thoáng có phản ứng sinh lý muốn giải tỏa, nhưng vết thương ở cơ vòng lại như một lời cảnh bảo.
Rất nhanh, y tá mang ống thông tiểu và túi đựng nước tiểu đến, tiến hành khử trùng dụng cụ một cách cẩn thận.
Bách Thời Ngôn đi lên, thẳng thắn dứt khoát nâng eo của anh lên, đem quần cởi đến đầu gối.
Nhận lấy chai sát khuẩn, anh khử trùng tay, chuẩn bị tiến hành thao tác.
Cốc Trạch vừa giãy dụa, nhưng ngay lập tức cảm thấy đau nhói ở vết thương mới khâu, đau đến mức suýt hét lên. Anh không còn dám giãy dụa, chỉ có thể phản kháng bằng lời: "Tôi không muốn dùng cái này, Bách Thời Ngôn anh không phải là bác sĩ khoa ngoại, sao lại làm thế với tôi, tôi từ chối, từ chối!"
Bách Thời Ngôn khử khuẩn xong, nhìn anh từ trên cao xuống, trong tay cầm ống thông tiểu, ánh mắt bình tĩnh, mặt không hề có cảm xúc.
Tiến vào phòng bệnh lúc này có hai người, trong đó có bác sĩ mổ chính cho anh, Cốc Trạch lập tức cầu cứu: "Bác sĩ, người này nhất định muốn đặt ống thông tiểu cho tôi."
Bác sĩ phẫu thuật chính đi tới liếc mắt nhìn tình huống của anh, nhẹ nhàng ấn bàng quang trong chốc lát, sau đó quay sang nói với bác sĩ trẻ bên cạnh.
"Bệnh nhân này bị trĩ hỗn hợp cấp bốn, hiện tại cậu đang gặp tình trạng khó tiểu và bàng quang căng đầy, cần dùng ống thông tiểu, nếu không thể tự chủ bài tiết, bàng quang sẽ nứt ra."
Cốc Trạch trợn mắt ngoác mồm, nghe tới trường hợp bàng quang sẽ nứt ra, nghe... cũng thật đáng sợ.
Bác sĩ phẫu thuật chính an ủi: "Cậu yên tâm, ống thông tiểu được thiết kế phù hợp với cơ thể nên không gây đau đớn, bác sĩ Bách tuy không chuyên về ngoại khoa, nhưng tay nghề rất cao và hoàn toàn có thể thay thế bác sĩ phòng khám thực hiện ca đặt ống thông này. Đặt ống thông tiểu là một thủ thuật cơ bản, cậu không cần lo lắng."
Tin tức nứt bàng quang đã dập tắt hoàn toàn ý chí chống lại của anh, lòng như tro nguội, cảm giác có một chút hy vọng đều đi xa .
Cốc Trạch không muốn, chỉ cảm thấy có người đỡ anh, có món đồ gì đó đi vào .
Tôn nghiêm của anh đang tổn thương nặng nề, bị ép vô một tư thế xấu hổ.
Mười mấy giây sau Bách Thời Ngôn ra lệnh cho y tá gắn túi tiểu cho bệnh nhân, anh lại mở ra mắt, phát hiện Bách Thời Ngôn đang trò chuyện cùng bác sĩ phẫu thuật chính cho anh, thậm chí còn nghe được bác sĩ đó hỏi dò Bách Thời Ngôn làm sao rảnh rỗi sang đây xem bệnh nhân này.
Anh nghe được Bách Thời Ngôn trả lời: "Người quen cũ."
Cốc Trạch: "..."
Anh không biết tại sao Bách Thời Ngôn lại xuất hiện ở đây và đột nhiên giúp anh như vậy... Cái kia, anh chỉ thấy đối phương làm xong việc liền rời đi.
Việc đặt ống thông tiểu thực sự không đáng sợ như anh nghĩ, thậm chí ngay sau đặt ống thông, tình trạng bàng quang căng ngay lập tức sẽ được giảm bớt .
Nhưng anh vẫn cảm thấy rất uất ức, thậm chí muốn hỏi Bách Thời Ngôn: Anh làm sao lại lạnh lùng như vậy, tự mình đến đây làm một việc như thế.
*
Tác giả có lời muốn nói:
Bản báo cáo cho biết bệnh nhân đang điều trị bệnh trĩ đang trong quá trình hồi phục. Quý vị có thể yên tâm rằng hiện tại bệnh nhân không thể abc, cũng tuyệt đối không có bất kỳ hành vi thân mật nào, bệnh tình không cho phép!