15. Chương 15: Trị liệu buổi đêm

Bác Sĩ, Giúp Em Đi

Chương 15: Trị liệu buổi đêm

Bác Sĩ, Giúp Em Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Lương Diễn Chiếu nhắc nhở, Quý Đình Đình cũng cảm thấy cả người dính nhớp khó chịu, vì thế cô gật đầu nói: "Vậy bác sĩ Lương, anh cứ tự nhiên, em đi tắm rửa đã."
"Ừ." Lương Diễn Chiếu đáp lại.
Khi Quý Đình Đình mang áo ngủ vào phòng tắm, anh đi đến phòng cô, nhìn quanh một lượt.
Anh nhớ rõ trong video tối hôm đó, chiếc giường này từng là nơi cô nghe lời anh hướng dẫn, tự an ủi đến cao trào.
Anh thậm chí còn nhớ cả màu khăn trải giường: hôm nay là màu xanh da trời, mặt trên có hoa văn đám mây trắng, anh nằm giữa đám mây ấy và nhắm mắt lại.
Một lúc sau Quý Đình Đình tắm xong đi ra, vẫn mặc chiếc váy ngủ hoa màu xanh mà anh đã thấy ngày đó, nhưng vì có bác sĩ Lương ở nhà nên bên trong cô mặc thêm đồ lót.
"Bác sĩ Lương." Cô ở phòng khách gọi tìm anh nhưng không thấy.
Ban công và phòng bếp cũng không có.
Cuối cùng cô bước vào phòng ngủ.
Quả nhiên, bác sĩ Lương đang nằm trên giường của cô, phần thân trên trần trụi, gắn chặt với khăn trải giường hàng ngày.
"Bác sĩ Lương, anh ngủ rồi sao?" Quý Đình Đình đứng cuối giường hỏi.
"Không có." Lương Diễn Chiếu nhẹ nhàng mở mắt, nhìn cô rõ ràng.
"À."
Anh liếc cô, cau mày: "Em mặc kiểu váy này đi ngủ ư?"
"Còn có vài váy nữa."
"Đều là kiểu dáng này?"
"Vâng."
Quên đi, anh bất đắc dĩ, đêm qua quên không chọn cho cô mấy bộ váy ngủ.
Anh ngồi dậy, vỗ nhẹ chỗ trống bên cạnh, gọi: "Lại đây."
"A." Quý Đình Đình cởi dép, lên giường nằm cạnh anh.
Cô gái nhỏ vừa tắm xong, hơi thở tươi mát vờn trong không khí khiến người khác say mê.
"Máy rung đâu?"
"Trong túi." Cô trả lời, vật dụng riêng tư như vậy không dám để lại viện.
Túi vừa đặt trên tủ đầu giường, tay anh dài, duỗi ra lấy ngay.
Anh liếc làn da trắng nõn như lòng trắng trứng của cô, nói: "Cởi váy ngủ ra, chúng ta tiếp tục bài trị liệu lúc sáu giờ của em."
Sáu giờ trị liệu...
Mặt cô đỏ bừng.
Nói như vậy, cô phải tự an ủi trước mặt bác sĩ Lương ư?
Mấy ngày nay cô cũng từng nghe theo mệnh lệnh tự an ủi, nhưng mỗi lần cô đều ở một mình. Còn bây giờ, cô phải làm trước mặt anh ư?
Nhưng cuối cùng cô không dám chống cự vì sợ anh không vui.
Dù sao vì bệnh của cô mà bác sĩ Lương không thể về nhà, đến nhà cô hướng dẫn, làm sao cô lại nhút nhát, xấu hổ như vậy?
Vì thế Quý Đình Đình đành cởi chiếc váy ngủ mới mặc ra. Ngay lập tức, cơ thể trắng nõn chỉ còn lại đồ lót hiện ra trước mắt anh.
Bộ đồ lót cô đang mặc là màu xanh lá mà anh hôm qua chọn. Kiểu dáng đơn giản nhưng làm nổi bật làn da và vẻ đẹp hoang dã cuốn hút của cô.
Yết hầu anh giật giật, nhẹ đưa máy rung cho cô: "Bắt đầu đi!"
Cô nhận lấy, mở máy rung, nhắm vào bộ ngực trần kích thích.
Vốn đã có chút dấu vết, sau khi máy chạy thì cái chỗ đỏ hơn.
Cách áo lót rung một lúc, cô vạch ra, lộ đầu vú hồng hào. Sau đó, cô ấn đầu máy như son môi lên đầu vú.
"A ~" Quý Đình Đình nhẹ rên, phần eo bắt đầu vặn vẹo.
Mái tóc đen như thác nước rơi tán loạn trên khăn xanh, giống rong biển đẹp tuyệt.
"Đình Đình ngoan, đừng đùa chỉ bên này thôi, bên kia cũng đang cần đó." Lương Diễn Chiếu cười khẽ nhắc.
"Ư ~" Cô nghe lời chuyển sang đầu vú bên kia, xoa dịu bầu ngực đang khó chịu, tiếng rên mỗi lúc một lớn.
Qua lớp áo lót, hơn nửa vú bị che khuất, anh ra lệnh: "Đình Đình ngoan, cởi áo lót, để anh thấy rõ hơn."
Cô đưa tay ra sau, cởi khóa áo. Cặp vú phát triển cực tốt của cô bật ra ngoài.
Nhìn như đôi mật đào, như hai con bồ câu trắng run rẩy, khiến người khác muốn âu yếm.
Anh không kiềm được, vươn tay vuốt ve, cảm nhận sự trơn trượt.
Đồng thời nhẹ nói: "Được rồi, bây giờ đi sờ âm đế cùng huyệt nhỏ, chúng bị em bỏ quên lâu lắm rồi."
Huyệt nhỏ thực sự ngứa ngáy. Quý Đình Đình theo chỉ dẫn, trượt máy rung xuống, ấn vào âm đế nhỏ nhô lên qua quần lót.
"A ~"
"Thấy sao?"
"Bác sĩ Lương, em thật khó chịu."
"Ngoan, tiếp tục ấn, lát nữa sẽ đỡ hơn." Anh xoa ngực cô, nhẹ khuyên.
"Ừm." Cô lúng túng gật, tiếp tục dùng máy.
Máy rung hình son môi như động cơ không ngừng, nơi âm vật nhạy cảm liên tục rung lên. Cả bụng nhỏ cô cũng run, dịch từ lỗ nhỏ rỉ ra lần này đến lần khác.
"A a ~ Ư ha ~" Cô không dám ngưng động tác, nhưng lực máy quá lớn khiến cô vặn vẹo liên tục trên giường.
"Bác sĩ Lương, cứu em..." Cô run rẩy cầu xin.
Anh đã không nhịn được. Anh bò dậy, cởi quần lót ướt đẫm của cô, sau đó vùi mặt vào giữa hai chân cô, hai chân mình dang rộng, đè lên cô.
"Bác sĩ Lương..." Cô hơi xấu hổ, miệng ngay cạnh phần thịt đã cương lên của anh, gần sát miệng dù vẫn còn lớp quần lót.
Anh nói: "Thả nó ra, học theo động tác của anh, an ủi nó." Rồi đầu lưỡi liếm nhanh trên âm đế đã sưng đỏ của cô.
"A ~" Quý Đình Đình run, hét lên vì kích thích quá mạnh, mắt cũng chảy nước.
"Nhanh!" Anh nói tiếp, cắn nhẹ âm đế cô, vừa đau vừa ngứa.
"A ~ Ư... Ngay bây giờ~" Cô thét, không dám ngẩn người, vội vàng cởi quần đùi và quần lót của anh, thả con quái vật nhỏ ra.
Ngay sau đó, cô hơi hé miệng, liếm nhẹ.
Chạm vào đầu quy màu hồng, côn thịt của anh như đôi mắt, cả bộ lao vào miệng mềm mại của cô.
"Khụ khụ ~" Cô không kịp chuẩn bị, suýt sặc.
"Đình Đình ngoan, chậm rãi liếm, hút, giống như vậy..." Dưới thân, anh vừa nói vừa liếm dâm huyệt cô dữ dội.
"A ~" Cô không chịu được kích thích, run rẩy phun một đống dâm thủy, đúng lúc bị anh há miệng đón, nuốt hết.
Đồng thời, côn thịt anh chọc vào khoang miệng cô, buộc cô mở rộng miệng, theo lời anh vươn lưỡi liếm.