36. Chương 36: Bác sĩ Lương dạy cho tra nam một bài học

Bác Sĩ, Giúp Em Đi

Chương 36: Bác sĩ Lương dạy cho tra nam một bài học

Bác Sĩ, Giúp Em Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau là thứ sáu, cô được nghỉ làm nên tâm trạng vô cùng phấn khởi.
Hai ngày nữa là bác sĩ Lương trở về.
Cô chuẩn bị tối nay về nhà tiếp tục nhận sự hướng dẫn, ngày mai sẽ đi chợ mua một ít rau thịt để lấp đầy tủ lạnh, rồi dọn dẹp cả trong lẫn ngoài căn hộ đón bác sĩ Lương trở về.
Khi vừa đến tầng dưới khu tiểu, Quý Đình Đình vừa mới vào cổng không lâu thì đột nhiên một người từ khúc ngoặt lao tới chắn trước mặt cô.
“Đình Đình!”
Đối phương cười lấy lòng nhìn cô.
Là Trần Dương.
Trong mắt Quý Đình Đình hiện ra vẻ chán ghét, cô lạnh lùng hỏi: “Anh đến đây làm gì?”
Trần Dương không được tự nhiên mà xoa tay, thật cẩn thận nói: “Mấy ngày nay anh gọi cho em mà em luôn không nghe máy, muốn đến bệnh viện tìm em lại sợ ảnh hưởng công việc, nên chỉ có thể đợi em ở đây.”
Quý Đình Đình nghe vậy khẽ mím môi, im lặng không đáp.
Kể từ đêm ấy, vài ngày qua Trần Dương liên tiếp gọi điện cho cô, không gọi được thì nhắn tin. Nội dung của hắn điệp khúc xin lỗi, mong cô cho bọn họ gặp mặt nói rõ.
Nhưng sau sự nhục nhã hôm đó, trong lòng Quý Đình Đình đã coi hắn như một con quái thú, tránh còn không kịp.
Không chỉ xóa hết tin nhắn hắn gửi, cô còn thẳng tay lọc số hắn vào danh sách đen.
Ai ngờ hắn vẫn tìm đến tận nhà cô.
Thấy Quý Đình Đình không phản ứng, Trần Dương lắc mắt nhìn bạn gái cũ.
Hôm nay cô mặc váy ren trắng, tóc búi bồng, cả người đẹp như tiên nữ không dính bụi trần.
Điều ấy khiến hắn nhớ tới cảm giác rối rắm lần đầu gặp cô ba năm trước.
“Đình Đình” giọng hắn vô thức dịu lại vì kí ức xưa: “Anh muốn nói với em, anh và Hồ Thiến đã chia tay rồi. Xin lỗi em, lần trước làm em tổn thương. Em hãy nhớ lại tình cảm ba năm của chúng ta, cho anh một cơ hội nữa được không?”
Hồ Thiến, tên này nghe lạ tai.
Nhưng cô nhanh chóng nhớ ra đêm đó nhìn vào WeChat, nick name “Thiến Thiến”.
Nghe nói bọn họ chia tay, Quý Đình Đình có chút choáng.
Cảm giác choáng này không vì điều gì khác, mà vì nếu cô không nhầm thì sau khi chia tay cô, Trần Dương lại bên cạnh Hồ Thiến, vậy ra bọn họ mới quen chưa đến một tháng?
Đầu tiên là dễ dàng bỏ tình cảm ba năm, tới lần sau lại vứt bỏ người bạn gái đã cùng mình vượt qua giới hạn, giờ còn muốn “ăn lại cỏ cũ”. Quý Đình Đình đánh giá hắn từ trên xuống dưới, lần đầu tiên tự thấy mình đã nhầm lẫn về hắn.
Ánh mắt cô vốn luôn trong trẻo vừa lạnh vừa trầm. Trần Dương bị cô nhìn lạnh, tưởng cô im lặng là đồng ý.
Vui mừng liền nhịn không được nắm lấy tay cô, cười nói: “Bên ngoài nóng quá, vào phòng em nói chuyện đi.”
Quý Đình Đình không nhận ra sự khác thường, cánh tay bị hắn nắm chặt, cô vô thức muốn thoát ra, nét mặt lạnh hơn nữa.
“Anh làm gì vậy?! Trần Dương, anh thả tôi ra! Chúng ta đã chia tay rồi.”
Đàn ông có đôi khi đểu như vậy, lúc theo đuổi thì coi người ta là bảo bối nâng niu, một khi đã đạt được rồi lại bỏ như dép rách. Đến khi phát hiện người cũ có điều gì mới mẻ thì lại không cam tâm muốn tìm lại cảm giác thỏa mãn trong lòng.
Trần Dương đúng là loại người đó. Quý Đình Đình phản kháng khiến hắn mất mặt trước người đi qua khu tiểu khu. Đây còn là cô bạn gái hiền dịu ngày trước?
Hắn không khỏi bực tức, ngay lập tức tháo lớp mặt nạ ra, khinh bỉ nói: “Em giả nai cái gì? Lần trước chẳng phải em cầu xin anh quay lại, còn muốn anh làm cho em, chắc em đã quên sao?”
Hắn vừa dứt lời, sắc mặt Quý Đình Đình đã tái nhợt.
Cô nhìn bạn trai cũ – người mà cô từng dành ba năm, như lần đầu nhìn người lạ.
“Cút! Anh rời đi ngay cho tôi!”
Thêm một câu nào nữa cô đều thấy kinh tởm.
Nói xong lời đậm nhất từ trước đến nay, Quý Đình Đình vụt qua hắn, hướng về tòa nhà mình đang sống.
Nhưng mới vài bước thì bị Trần Dương xông tới chặn lại.
“Đình Đình, thật xin lỗi, lúc nãy anh quá xúc động, em hãy nghe anh giải thích…”
“Không cần giải thích, vị tiên sinh này, làm phiên anh tránh xa bạn gái người ta một chút!”
Bỗng một giọng nam lạnh từ phía sau vang lên.
Giọng đó…
Quý Đình Đình ngạc nhiên quay lại.
“Bác sĩ Lương, sao anh đã về rồi?”
“Cố ý về trước để gây bất ngờ cho em.” Lương Diễn Chiếu thả vali tay xuống, mở tay ra, nói với Quý Đình Đình: “Lại đây cho anh ôm một cái.”
Anh vừa nói, Quý Đình Đình đã chạy như bay vào trong vòng tay anh, cảm nhận hơi ấm đã lâu không chạm.
Cảnh tượng trước mắt khiến Trần Dương thêm tức giận.
Chờ đến khi Quý Đình Đình rời khỏi ngực Lương Diễn Chiếu, hắn mới vội vàng hỏi: “Đình Đình, hắn là ai? Sao hai người thân mật vậy?”
Về Lương Diễn Chiếu, lần trước gặp Quý Đình Đình anh đã nói chuyện với Trần Dương. Cô bảo đã tìm được bác sĩ tâm lý, đang trị bệnh.
Nhưng giờ cô thấy việc này không liên quan đến hắn nữa.
“Anh ấy là…”
“Tôi là bạn trai Tiểu Đình Đình.”
Quý Đình Đình còn chưa kịp nói, Lương Diễn Chiếu đã nhanh hơn.
Quý Đình Đình ngây ra, nhìn anh, không dám tin vào tai mình nhưng lại không giấu nổi niềm vui: “Bác sĩ Lương…”
“Ngoan nè ~” Lương Diễn Chiếu ôm cô, cúi xuống hôn lên môi cô.
Trước đó Trần Dương còn nghi ngờ, nhưng giờ hắn không thể không tin.
Nhìn cô gái vừa từ chối hắn đang ngoan ngoãn dựa vào người đàn ông khác, hắn làm sao không tức giận, không căm hận cho được?
Hắn không nhịn được, nói sắc: “Anh là bạn trai Quý Đình Đình? Các người quen nhau bao lâu rồi? Lên giường chưa? Anh biết không, cô ấy trông xinh xắn nhưng thật ra có bệnh…”
“Anh biết? Vậy anh còn ở bên cô ấy?” Trần Dương nổi giận, lời nói cao hơn.
“Một chút cũng không chỉ biết, mà tôi đã trị hết bệnh của cô ấy. Quên chưa giới thiệu, tôi là vừa là bạn trai, vừa là bác sĩ tâm lý của cô ấy.”
Lương Diễn Chiếu nói những lời này như sấm nổ giữa trời quang, khiến Trần Dương giật mình rồi lùi lại vài bước.
“Anh nói gì? Chuyện này là không thể! Chúng tôi trước kia đã thử bao lần đều thất bại. Bệnh của cô ấy không trị được tận gốc!”
“À ~” Lương Diễn Chiếu nghe vậy, hơi khinh khỉnh nhìn người đối diện đang tức đến mặt đỏ, lạnh lùng nói: “Trần tiên sinh, làm bác sĩ tâm lý thì tôi phải nhắc anh một câu: Thân là đàn ông mà không làm cho phụ nữ sinh ra du͙ƈ vọng, tôi chỉ có thể nói kỹ thuật của anh quá kém hoặc sức hút của anh quá thấp, người ta căn bản không thực sự yêu anh!”
Nói xong, Lương Diễn Chiếu kéo vali hành lý, nắm lấy tay Quý Đình Đình, bước đi thẳng.