Bác Sĩ, Giúp Em Đi
Chương 6: Tai nạn trên tàu điện ngầm
Bác Sĩ, Giúp Em Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
06: Gặp nạn trên tàu điện ngầm
Edit & Beta: Vivians2
***
Buổi sáng hôm sau tỉnh dậy, điều đầu tiên Quý Đình Đình làm là kiểm tra điện thoại.
Có một tin nhắn WeChat.
Cô tưởng bạn trai Trần Dương đã trả lời tin nhắn hôm qua nên vui vẻ mở ra.
Nhưng nhanh chóng cô thất vọng hoàn toàn, không phải Trần Dương mà là bác sĩ Lương.
Một tin nhắn rất đơn giản nhưng khiến Quý Đình Đình vô cùng xấu hổ.
"Hôm nay đừng mặc quần lót khi ra ngoài, kích thích độ nhạy cảm của âm đạo."
Cô nhìn điện thoại, nhìn đi nhìn lại mấy lần mới xác định mình không nhìn nhầm.
Cả ngày không mặc quần lót?
Trời ơi! Thật quá xấu hổ!
Nhưng tối qua vừa mới có chút tiến triển, cô không dám trái lời bác sĩ Lương.
Mùa hè, Quý Đình Đình thường mặc váy liền vì Trần Dương nói rất thích cô mặc váy, nhìn vừa nữ tính vừa có khí chất, nhưng hôm nay chắc cô không mặc váy liền được rồi.
Phần lớn váy liền đều là chất vải mỏng, dễ bị gió thổi bay. Chỉ cần gió thổi qua sẽ lộ. Cho nên bình thường cô đều mặc quần lót và thêm một lớp quần bảo hộ bên trong cho kín đáo.
Nhưng rõ ràng hôm nay cô phải thay đổi hết.
Quý Đình Đình ở trước tủ quần áo tìm mãi, cuối cùng tìm được một chiếc áo sơ mi trắng và chân váy đen ôm sát người.
So với váy y tá, váy này ôm sát hơn, ôm lấy đùi và mông cong của cô. Mặc vào thì cô không sợ bị lộ hàng.
Chỉ cần cô đi đường chú ý một chút, chắc sẽ không bị lộ đâu.
Vì không mặc quần lót nên Quý Đình Đình đi rất chậm, vừa đi vừa kẹp chặt hai chân.
May mà cô rời khỏi nhà sớm nên cũng kịp lên tàu điện ngầm mà cô vẫn thường đi.
Tuyến tàu này vừa đúng từ nhà đến bệnh viện. Đây là phương tiện đi làm thuận tiện nhất vì không bị tắc đường hoặc kẹt xe.
Quý Đình Đình vừa lên tàu đã theo thói quen đi đến cửa bên kia, dựa vào một cây cột đợi đến trạm tiếp theo.
Đây là kinh nghiệm ngồi tàu điện ngầm bao lâu nay của cô. Nếu đứng sát đầu xe sẽ dễ va chạm người lên tàu, còn đứng quá sâu bên trong thì lúc xuống rất khó đi. Vì vậy đứng đối diện cửa vẫn là lựa chọn tốt nhất.
Hôm nay tàu rất đông, Quý Đình Đình chỉ đứng một lát đã bị đám người đi lên đẩy dựa sát cánh cửa.
Ngay sau đó, cô cảm thấy có một bàn tay to lặng lẽ đưa đến trước ngực cô, bóp lên vòng một.
Quý Đình Đình lập tức vừa tức vừa sợ hãi.
Phía trước là cửa, xung quanh toàn người, cô hoàn toàn không thể tránh.
Không còn cách nào khác, cô đành dùng sức đẩy tay ấy ra, đồng thời khoanh tay che trước ngực, bảo vệ bản thân.
Người kia bị cô đẩy ra. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng không may mắn được lâu, người đó lại quay lại.
Hắn lần nữa dán cái gì đó cứng vào mông cô, thậm chí còn bóp mông.
Váy bó sát, lại không mặc quần lót nên cô cảm nhận rõ hình dạng dụng cụ kia, còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của hắn.
"Đừng!" Sắc mặt cô tái nhợt, trong lòng gào thét.
Nhưng vô dụng, hắn vẫn tiếp tục hành động.
Hắn dường như rất hưng phấn, không ngừng chọc dương vật vào hố thắt của cô qua lớp váy.
Cả người Quý Đình Đình nổi da gà vì sợ hãi.
Cô muốn kêu cứu nhưng không thể phát ra tiếng động.
Lỡ như... Cô hét lên, mọi người sẽ phát hiện ra cô không mặc quần lót, thì sao?
Mọi người có nghĩ cô trời sinh dâm đãng không?
Khi cô liên tục giãy giụa, bỗng cảm giác người đó càng thô bạo vuốt ve đùi cô.
Không được, không thể để hắn tiếp tục lợi dụng!
Đúng lúc đó, Quý Đình Đình nghe thấy tiếng nhắc tàu đến trạm tiếp theo.
Không biết lấy dũng khí từ đâu, cô đẩy người đàn ông ra phía sau, theo dòng người chạy ra khỏi tàu.
Xuống tàu, cô chạy một mạch không dám dừng lại.
Khi ra khỏi trạm, xác nhận không có ai đuổi theo, cô mới thở phì phò bên ven đường.
Tim cô đập loạn trong lồng ngực. Dù bên ngoài trông cô lạnh lùng, nhưng thật ra cô rất hướng nội, rụt rè và không có nhiều bạn bè.
Nước mắt cô bất giác rơi. Lúc này, cô rất cần một người an ủi.
Bố mẹ cô đã mất, cô cũng không có nhiều bạn bè.
Cô chỉ còn bạn trai Trần Dương, vội gọi điện thoại cho anh.
‘Tút... Tút... Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không liên lạc được, xin quý khách gọi lại sau.’
Quý Đình Đình gọi lại nhưng vẫn không ai nghe máy.
"Trần Dương, mau nghe điện thoại của em đi, xin anh ấy." Cô nhắn tin WeChat cho anh.
Nhưng vẫn không có ai trả lời. Trong lòng cô càng thêm đau lòng.
Tại sao anh không nghe máy, không trả lời tin nhắn? Anh thật sự muốn chia tay em sao? Nước mắt cô chảy càng nhiều.
Cô vẫn còn đang run rẩy thì điện thoại bỗng "tích" một tiếng có tin nhắn mới.
Quý Đình Đình vội mở ra, thấy người gửi là Lương Diễn Chiếu.
"Đến bệnh viện chưa? Lên phòng khám tư vấn của anh."
Bác sĩ Lương? Không phải hôm nay anh nghỉ sao?
Quý Đình Đình nhìn thời gian, chết rồi, cô đã muộn rồi, chỉ còn hai mươi mấy phút nữa là đến giờ làm.
Lúc này cô không dám tiếp tục đi tàu điện ngầm nữa, chỉ có thể gọi taxi đến bệnh viện.
May mà cô thường để dư thời gian ăn sáng.
Xe taxi chạy nhanh, cuối cùng cũng đến trước giờ làm.
Quý Đình Đình lên, chào đồng nghiệp, sau đó chạy lên tầng 9, phòng khám tâm lý của Lương Diễn Chiếu.
Cô theo thường lệ gõ cửa trước, nghe bên trong Lương Diễn Chiếu nói: "Vào đi", cô mới đẩy cửa đi vào.
"Bác sĩ Lương, anh tìm em sao?"
"Ừ, khóa cửa lại." Lương Diễn Chiếu mặc blouse trắng, mặt mày tuấn tú, ngồi ngay ngắn ở bàn làm việc.
Quý Đình Đình theo lời khóa cửa lại.
Phía sau, Lương Diễn Chiếu nhìn cô từ trên xuống, ánh mắt từ lạnh dần chuyển thành nóng bỏng.
Áo sơ mi trắng rất mỏng, mặc áo ngực trắng bên trong và đeo thắt lưng.
Chiếc váy đen ôm sát bao lấy mông, bó chặt, phác họa cặp mông hoàn mỹ.
Vạt áo sơ mi nhét vào trong váy, kéo cao tỷ lệ phần thân dưới, làm cho vòng một to ra, eo thon, chân dài.
Băng sơn mỹ nhân không chỉ đẹp mà dáng người còn rất quyến rũ, thu hút ánh nhìn. Đồng thời, cô mặc trang phục toát lên khí chất.
Trước khi Quý Đình Đình quay lại, Lương Diễn Chiếu đã thu lại ánh mắt nóng bỏng, đứng dậy tiến vào phòng: "Vào đây cùng anh."
"Vâng." Vào trong, căn phòng vẫn bố trí như hôm qua.
Lương Diễn Chiếu không bảo cô nằm lên ghế nữa mà chỉ hướng về phía giường.
"Lên giường đi." Quý Đình Đình theo lời cởi giày, nằm lên giường.
Lương Diễn Chiếu đi vào phòng tắm rửa tay sạch, bước ra nói với cô: "Vốn hôm nay là ngày nghỉ nhưng sáng nay có người bệnh tới khám bất ngờ."
"À." Quý Đình Đình đáp, cũng dễ hiểu tại sao anh lại tới bệnh viện. Ngoài nói thế, cô không biết phải đáp lại sao cho đỡ ngượng.
Mới vừa trải qua một chuyện như vậy trên tàu điện ngầm, cho tới giờ cô vẫn còn sợ hãi.
Nhưng khi đứng trước Lương Diễn Chiếu, cô lại không biết phải nói thế nào. Dù sao chuyện này quá xấu hổ để mở miệng.
Lương Diễn Chiếu khử trùng xong, tiến đến trước giường nhìn cô, ánh mắt nhẹ dưới gọng kính vàng.
"Anh kiểm tra một chút."
Quý Đình Đình vừa định hỏi anh định kiểm tra gì thì Lương Diễn Chiếu đã đưa tay vào trong váy cô.
Váy ôm lấy mông, anh luồn tay vào giữa hai chân, ngón tay anh dễ dàng chạm tới khe nhỏ của cô.
A~ ngón tay anh chạm vào phần thịt mềm mại của cô.
"Khá tốt, em đã tuân theo lời dặn bác sĩ." Lương Diễn Chiếu khen ngợi cô.
Quý Đình Đình lúc này mới hiểu anh đang kiểm tra cô có mặc quần lót hay không.
Lương Diễn Chiếu tiếp tục vuốt lên huyệt nhỏ của cô, tinh tế, sạch sẽ, không thấy một giọt dịch nào.
Rất bất thường~...
Theo lý thuyết, từ nhà đến bệnh viện, dù gió thổi, hay cô cố tình kẹp chặt chân, hay ánh mắt người qua đường đều sẽ khiến cô tiết dịch.
Nhưng cô không chảy giọt nước nào. Cô không phải người lạnh lùng bẩm sinh, rõ ràng tối qua cô còn tự giải tỏa tới cao trào.
Lương Diễn Chiếu vừa nghĩ vừa rút tay ra, chuyển sang phía trước ngực cô, cởi từng cúc áo sơ mi.
Anh kéo áo lên cao, kéo áo ngực của cô lên.
Ngay lập tức đôi gò đầy đặn hiện ra.
Đầu vú cũng không cứng.
Nhưng mà, từ từ! Đây là gì vậy?
Lương Diễn Chiếu định buông áo cô ra thì sắc mặt đột ngột lạnh đi.
Anh nhìn chằm chằm Quý Đình Đình, phía trên ngực trắng nõn có vài vết tay tím, giọng lạnh khàn hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Những dấu tay đó rõ ràng là tay đàn ông để lại.
Theo anh biết, tối qua Quý Đình Đình ở nhà một mình!
Quý Đình Đình lúc đầu không hiểu Lương Diễn Chiếu đang hỏi gì, theo ánh mắt anh nhìn xuống mới phát hiện dấu tay trên ngực mình.
Liền nhớ đến chuyện đáng sợ sáng nay trên tàu điện ngầm, cô vừa sợ vừa ngượng.
Môi cô run rẩy, trả lời: "Bác sĩ Lương, em trên tàu điện ngầm... gặp phải biến thái."
Nói xong cô không nhịn được bật khóc.
Nghe cô nói, sắc lạnh trên mặt Lương Diễn Chiếu càng tăng, sắc mặt anh xanh mét, hỏi: "Hắn làm gì em?"
"Hắn bóp ngực em, còn..." Quý Đình Đình không nói được nữa.
"Còn gì?"
"Còn dùng cái đó của hắn chọc em." Quý Đình Đình khóc nói.
Băng sơn mỹ nhân khóc cũng rất đẹp, nhưng nhìn cô như vậy, Lương Diễn Chiếu vừa giận vừa thương, còn đau lòng.
Anh vươn tay ôm Quý Đình Đình vào lòng, dịu dàng nói: "Ngoan, không sao, đừng sợ."
"Bác sĩ Lương, em thấy mình rất bẩn..." Quý Đình Đình khóc thút thít trong lòng anh.
"Không có, em không bẩn." Giọng Lương Diễn Chiếu không còn lạnh như thường mà trở nên đau lòng.
Chẳng qua hiện giờ cả hai vẫn chưa nhận ra điều gì.
Quý Đình Đình vẫn còn khóc, run rẩy trong lòng anh: "Nhưng hắn chạm vào em qua quần áo, vẫn ghê tởm..."
Hừm...
Lương Diễn Chiếu thở ra một tiếng dài.
Anh ôm cô lên, để nửa người cô nằm trên đùi anh.
Rồi anh bỏ kính xuống, khi Quý Đình Đình vẫn còn khóc thút thít, anh cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên vùng ngực có dấu tay của cô.
"Bác sĩ Lương..."
Cả người Quý Đình Đình chấn động.
Lương Diễn Chiếu trước hôn lên vú phải, sau đó liếm nhẹ gò vú mềm.
Động tác của anh rất nhẹ nhàng, mang theo sự thương xót.
Anh đưa lưỡi liếm từng chỗ có dấu ngón tay, rồi ngậm một nửa vú cô mút vào miệng, không ngừng bú mút.
"A~" Quý Đình Đình không nhịn được rên rỉ, trên mặt hiện vẻ vừa thoải mái vừa đau đớn.
Lương Diễn Chiếu hôn xong vú phải, chuyển sang bên trái.
Vú bên trái không có dấu tay đậm như bên phải nhưng cũng hơi đỏ.
Anh liếm vòng quanh bầu vú trắng, rồi đưa lưỡi đến đầu vú đang run run, há miệng ngậm lấy, dùng lực hút nhẹ.
"A ~ Ưm ~" Quý Đình Đình thở gấp, thều thào rên rực.
-----------