Trở Lại Từ Đầu

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*FMVP: là viết tắt của "Finals Most Valuable Player", nghĩa là "Tuyển thủ Xuất sắc Nhất Chung kết". Đây là danh hiệu trao cho người chơi có màn trình diễn xuất sắc nhất trong trận chung kết của một giải đấu thể thao điện tử.
Tin tức Thể thao điện tử: "Chung kết thế giới S10 của tựa game 《Tháp Phòng Thủ Vô Hạn》 vừa khép lại, đội tuyển Dạ Huyền đã xuất sắc đánh bại Triều Ca để chạm tay vào cúp vô địch. Ba năm ba lần đăng quang, một kỷ nguyên mới đã chính thức được xác lập!"
Tin tức Thể thao điện tử: "Tuyển thủ đi rừng của Dạ Huyền, Trì Nguyễn Phàm (ID: Trì Phủ), đã được vinh danh là FMVP. Đây cũng là danh hiệu FMVP thứ ba trong sự nghiệp lẫy lừng của Trì Nguyễn Phàm!"
"Ba lần vô địch, ba lần đoạt FMVP, anh ấy chính là huyền thoại vĩnh cửu của thời đại này!"
Tin NÓNG: "Sốc! Chỉ một câu nói của người đàn ông này đã khiến toàn bộ khán giả bật khóc!"
Biên tập viên tin tức: "Tại trận chung kết, tuyển thủ Tam Quán FMVP Trì Nguyễn Phàm bất ngờ tuyên bố giải nghệ. Ngay cả biên tập viên chúng tôi cũng vô cùng kinh ngạc. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Hãy cùng chúng tôi đi tìm lời giải đáp."
...
"Đi thôi."
Trong phòng chờ của đội tuyển, Trì Nguyễn Phàm cầm lấy chiếc túi đựng thiết bị cá nhân, nói lời tạm biệt với các đồng đội.
"Trì ca, để bọn em đưa anh đến bệnh viện trước nhé." Một đồng đội tiến lại gần, đưa tay muốn đỡ lấy chiếc túi thiết bị cá nhân của Trì Nguyễn Phàm.
Trì Nguyễn Phàm năm nay 22 tuổi, ở độ tuổi mà người bình thường đang căng tràn sức sống, thì trong giới tuyển thủ chuyên nghiệp, anh đã bị coi là một "lão tướng".
Năm năm gắn bó với sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp đã để lại cho Trì Nguyễn Phàm không ít chấn thương do đặc thù nghề nghiệp.
Nguyên nhân chính dẫn đến việc giải nghệ lần này là do chấn thương thắt lưng nghiêm trọng, buộc anh phải dừng tập luyện và hợp tác điều trị với bác sĩ.
"Không cần đâu, mọi người cứ tiếp tục ăn mừng đi. Cẩm Trúc đang đợi tôi bên ngoài, cậu ấy sẽ đưa tôi đến bệnh viện." Trì Nguyễn Phàm cười, từ chối lời đề nghị.
Các đồng đội càng tỏ ra lo lắng: "Trì ca, trận vừa rồi anh đã gank xạ thủ của Cẩm Trúc đến bảy lần. E rằng vừa ra ngoài, anh sẽ bị cậu ấy cùng các thành viên Triều Ca 'úp sọt' đấy."
Đội tuyển Triều Ca chính là đối thủ lớn nhất và cũng là đội giành á quân trong trận chung kết tối nay.
Thực ra, Dạ Huyền và Triều Ca có mối quan hệ khá tốt, chủ yếu là vì đội trưởng hai đội – Trì Nguyễn Phàm và Cẩm Trúc – vốn là bạn thân chí cốt của nhau.
Nhưng một trận đấu chỉ có một nhà vô địch, và chỉ có một đội duy nhất có thể giành chiến thắng cuối cùng.
"Chỉ mong họ nể tình tôi là người bị thương, ra tay nhẹ nhàng một chút."
Trì Nguyễn Phàm bước đến cửa, lần cuối cùng nhìn lướt qua những đồng đội đang chìm đắm trong niềm vui chiến thắng, anh giơ tay đội mũ lên rồi bước đi.
Ba năm ba chức vô địch, ba lần FMVP, đối với một tuyển thủ chuyên nghiệp, đây đã là một cái kết viên mãn, không có gì phải tiếc nuối.
Tháng mười một ở thành phố S, nhiệt độ ban đêm đã xuống tới 5°C, trời se lạnh.
Trì Nguyễn Phàm đút tay vào túi áo khoác, bước ra khỏi sân vận động thi đấu ồn ào, lập tức nhìn thấy một bóng dáng màu trắng đứng thẳng tắp trước một chiếc xe sang trọng.
Đó là Cẩm Trúc.
Đội trưởng của đội tuyển Triều Ca, cũng là đối thủ lớn nhất và người bạn thân nhất của anh.
Thấy Trì Nguyễn Phàm xuất hiện, Cẩm Trúc trong bộ đồng phục đội màu trắng bước tới, nhận lấy chiếc túi đựng thiết bị cá nhân của anh, hỏi: "Cậu ăn mặc phong phanh thế này, có lạnh không?"
"Cũng tạm thôi, không phải có cậu đến đón sao?" Trì Nguyễn Phàm cười đáp.
Hai người sóng vai bước xuống bậc thang, chiếc áo khoác đen và trắng kề sát nhau.
Màu chủ đạo của đồng phục đội Dạ Huyền là đen, còn của đội Triều Ca là trắng. Ngay cả màu sắc trang phục cũng đã thể hiện sự đối đầu gay gắt giữa hai đội.
Nhưng khi đội trưởng của hai đội sánh bước bên nhau, lại tạo nên một sự hòa hợp kỳ lạ.
Trì Nguyễn Phàm vừa đi vừa không quên nhìn ngó xung quanh.
Cẩm Trúc thấy anh nhìn ngó xung quanh, liền hỏi: "Tìm gì vậy?"
"Tìm đồng đội của cậu đấy, xem họ sẽ xông ra từ đâu để 'úp sọt' tôi." Trì Nguyễn Phàm nói thẳng thừng.
Cẩm Trúc bật cười bất lực, mở cửa xe cho Trì Nguyễn Phàm, rồi tự mình lên xe từ phía bên kia, nói: "Họ đều đi ăn mừng rồi, bảo là muốn biến đau thương thành động lực để ăn uống."
"Còn cậu thì sao?" Trì Nguyễn Phàm hỏi người ngồi bên cạnh, "Cậu định biến đau thương thành gì?"
Cẩm Trúc nghiêng đầu nhìn Trì Nguyễn Phàm.
Ánh đèn ấm áp từ bên ngoài cửa sổ hắt vào mái tóc vàng vừa nhuộm của Trì Nguyễn Phàm. Giữa những sợi tóc mềm mại có một mảnh kim tuyến lấp lánh phản chiếu ánh sáng, đó là mảnh kim tuyến rơi xuống từ trên trần sân thi đấu khi đội Dạ Huyền giành chức vô địch.
Đó là cơn mưa vàng dành riêng cho nhà vô địch.
Trì Nguyễn Phàm cảnh giác lùi lại phía sau: "Mở phòng 1v1 thì tôi không ngán, nhưng xin từ chối 'PK' ngoài đời thực nhé."
Cẩm Trúc đưa tay, gỡ mảnh kim tuyến vàng đang vướng trong mái tóc anh.
Sau đó, dưới ánh mắt ngờ vực của Trì Nguyễn Phàm, Cẩm Trúc từ phía sau ghế lấy ra một hộp giữ nhiệt đưa cho anh, nói: "Cháo, lót dạ đi."
Chắc chắn Cẩm Trúc sẽ không 'PK tay đôi' với mình trong xe, Trì Nguyễn Phàm mới thở phào nhẹ nhõm.
Mở nắp hộp, thấy món cháo khoai mỡ bên trong, Trì Nguyễn Phàm cười nói: "Vẫn là cậu hiểu rõ sở thích của tôi nhất. Chẳng bù cho Triều Dương và mấy đồng đội kia, ngày nào cũng mua mấy món ăn chán ngắt."
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Cẩm Trúc nói: "Nếu anh thích, sau này chúng ta..."
Trì Nguyễn Phàm vừa ăn cháo, vừa đợi vế sau của Cẩm Trúc, ai ngờ cậu ấy lại đột ngột đổi chủ đề.
"Anh giải nghệ rồi có dự định gì không?" Cẩm Trúc hỏi.
Trì Nguyễn Phàm suy nghĩ một lát, đáp: "Trước tiên cứ dưỡng thương cho khỏe đã. Sau đó có thể về đội làm huấn luyện viên, cũng có thể ở nhà nuôi chim, hoặc làm streamer giải trí.
"Còn cậu thì sao? Có dự định gì không? Về thừa kế gia sản tỷ đô à?"
"Tôi..."
Giọng Cẩm Trúc quá nhỏ, Trì Nguyễn Phàm không nghe rõ, định nghiêng người qua để nghe.
Vừa mới động đậy, không gian tối mịt trong xe bỗng bừng sáng bởi một vệt sáng chói lòa.
Trì Nguyễn Phàm quay đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy một ánh sáng trắng lóa mắt bao trùm toàn bộ tầm nhìn của anh.
Tít—
RẦM!!!
Sau tiếng va chạm chói tai, mọi âm thanh đều im bặt.
...
Cơn đau buốt lan tỏa khắp từng tế bào thần kinh, cơ thể Trì Nguyễn Phàm căng cứng, run rẩy không thể kiểm soát, hơi thở dồn dập.
Ngón tay anh đặt trên bàn khẽ động đậy, rồi mười ngón tay dần co lại.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay, Trì Nguyễn Phàm bật phắt dậy.
"Hộc hộc..."
Đôi mắt vừa mở ra bị ánh nắng trong phòng làm chói lóa.
Trì Nguyễn Phàm nheo mắt, mơ hồ nhìn cảnh vật trước mắt.
Máy tính, bàn phím, bàn làm việc, và cả đôi tay lành lặn cùng cơ thể khỏe mạnh của anh... Không phải có một chiếc xe tải lao tới sao?
Anh vậy mà không hề hấn gì?
Vậy còn Cẩm Trúc thì sao?
Trì Nguyễn Phàm cứng đờ xoay cổ nhìn quanh.
Trong phòng ngoài anh ra thì không còn ai khác.
Điều kỳ lạ hơn nữa là, bố cục căn phòng này giống hệt căn phòng nhỏ tồi tàn anh từng thuê vài năm trước đây.
Ngay cả bộ bàn phím máy tính cũng là loại cũ kỹ của mấy năm trước.
Đây là... một trò đùa sao?
Hay là đầu óc anh bị va chạm nên sinh ra ảo giác?
Trì Nguyễn Phàm nhìn cánh cửa phòng đóng kín, định ra ngoài xem xét tình hình, thì nghe thấy tiếng "tít tít tít" ngắn ngủi vang lên.
Âm thanh này Trì Nguyễn Phàm quá đỗi quen thuộc. Đó là tiếng đếm ngược chờ người chơi xác nhận vào game sau khi ghép trận trong 《Tháp Phòng Thủ Vô Hạn》.
Quay đầu nhìn màn hình máy tính, đó là giao diện ghép trận của 《Tháp Phòng Thủ Vô Hạn》. Chín người chơi đã xác nhận, chỉ còn thiếu mình anh.
Là một tựa game đẩy trụ 5v5, chỉ cần một người chơi không xác nhận vào game, trận đấu sẽ bị coi là ghép trận thất bại, và phải bắt đầu ghép trận lại từ đầu.
Trì Nguyễn Phàm vốn không định để ý, nhưng trong danh sách có một avatar của người chơi trông rất giống Cẩm Trúc.
— Đó là một màu trắng tinh khôi vạn năm không đổi.
Nhưng rốt cuộc có phải Cẩm Trúc hay không, phải vào game mới biết được.
Trì Nguyễn Phàm di chuyển chuột, nhấn xác nhận.
Một tiếng "tít—" vang lên, màn hình hiện ra giao diện chọn nghề nghiệp của 《Tháp Phòng Thủ Vô Hạn》.
Trì Nguyễn Phàm nhìn ID trên đầu các đồng đội.
ID ở vị trí đầu tiên rõ ràng là "Triều Ca-Cẩm Y". Góc trên bên phải còn có dấu hiệu của một tuyển thủ chuyên nghiệp.
Đây đúng là tài khoản chính thức của Cẩm Trúc.
"Quả nhiên đây là một trò đùa sao?" Trì Nguyễn Phàm vừa nghi ngờ vừa thở phào nhẹ nhõm.
Anh tựa lưng vào ghế, cử động ngón tay, rồi mở mic nói:
"Đại thần Cẩm Y, ván này nhờ anh gánh team nhé."
Lưng ghế chỉ cao đến eo, khiến Trì Nguyễn Phàm vốn quen ngồi ghế gaming lưng cao cảm thấy không thoải mái.
Không biết ai bày trò đùa này, để trêu anh mà còn kỳ công tìm được chiếc ghế anh từng ngồi mấy năm trước, đúng là có lòng.
Trong phòng tập của đội tuyển Triều Ca.
Thiếu niên mặt lạnh khóa tướng Xạ Thủ, thì nghe thấy một giọng nói trong trẻo, thuần khiết, lại mang chút lười biếng từ tai nghe truyền đến. Cậu không khỏi khựng người lại.
Giọng nói rất hay, nội dung câu nói cũng hiếm khi không phải là giọng điệu mỉa mai hay châm chọc.
Thiếu niên khẽ nói: "Ừ, cứ nằm im đi, tôi gánh."
Thành tích của đội Triều Ca năm nay rất tệ, bên ngoài toàn là những lời nghi ngờ.
Gặp được một người chịu nói chuyện tử tế, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Nghe thấy âm thanh phát ra từ máy tính, Trì Nguyễn Phàm xoa xoa tai.
Đúng là giọng nói của Cẩm Trúc rồi, nhưng sao cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm? Mà lạ ở chỗ nào nhỉ?
"Xời, đội Triều Ca, cũng chỉ giỏi khoe mẽ 'gánh team' trong xếp hạng thôi."
Người nói là tuyển thủ ở tầng hai, đã khóa tướng Pháp Sư Lửa.
Trì Nguyễn Phàm nhướng mày.
Tại chung kết thế giới, đội Triều Ca đã thua đội Dạ Huyền.
Nhưng á quân thế giới lại đồng nghĩa với việc chỉ biết khoe mẽ trong xếp hạng thôi sao? Cái logic gì vậy?
Trì Nguyễn Phàm đang chờ được 'gánh team' thắng ván này, không thể để đại thần bị chọc tức mà bỏ đi được, liền cười nói:
"Không biết anh bạn tầng hai thường thể hiện kỹ năng 'gánh team' ở đâu thế nhỉ? Hay là chỉ chơi với máy thôi?"
Pháp Sư Lửa tầng hai: "... Tôi khinh không thèm nói mấy lời sáo rỗng với cậu!"
"Được thôi, vào game chứng minh thực lực."
Trì Nguyễn Phàm tắt mic của mình, di chuột, chuẩn bị chọn một nghề nghiệp thích hợp để 'nằm im hưởng lợi'.
Chỉ là Trì Nguyễn Phàm lướt hai lượt trang chọn nghề nghiệp, vẫn không thấy hình ảnh màu trắng mà anh muốn tìm.
Lạ thật, Tinh Linh Ánh Sáng đâu rồi?
Trì Nguyễn Phàm nhìn kỹ lại một lần, vẫn không thấy Tinh Linh Ánh Sáng màu trắng đâu, chỉ đành chọn Sứ Giả Thời Gian để thay thế.
Vào game, Trì Nguyễn Phàm điều khiển Sứ Giả Thời Gian rời khỏi điểm xuất phát.
Từng tòa tháp năng lượng nạm đá pha lê xanh lam, cùng với mấy cây phong đỏ hiện ra trước mắt, khiến Trì Nguyễn Phàm hơi kinh ngạc.
"Bản đồ bối cảnh này đổi từ lúc nào vậy?"
Đá pha lê xanh lam và cây phong đỏ, đều là những yếu tố game từ trước mùa S7.
"Mấy ông thiết kế game nghĩ gì vậy? Cứ đổi tới đổi lui, cuối cùng lại quay về bản đầu tiên."
Trì Nguyễn Phàm tạm thời gạt bỏ nghi ngờ sang một bên, điều khiển Sứ Giả Thời Gian tiến vào rừng.
Trì Nguyễn Phàm vừa cắm mắt tầm nhìn trong bụi cỏ ven sông, đã thấy thanh máu của Pháp Sư Lửa đường giữa tụt nhanh chóng.
Chuyển tầm nhìn qua xem, ôi chao, Pháp Sư Lửa đang dọn lính thì bị Trận Pháp Sư đối diện 'đè đầu đánh'.
Trì Nguyễn Phàm phát tín hiệu rút lui, không ngờ Pháp Sư Lửa dù còn ít máu vẫn không những không rút lui, mà còn đứng trong trận pháp của đối phương đánh tay đôi với Trận Pháp Sư.
Trận Pháp Sư có trận pháp tăng sức mạnh, mấy quả cầu lửa nhỏ của cậu sao đánh lại người ta?
【Tiểu Ngư Thích Ăn Mèo (Trận Pháp Sư) hạ gục Loạn Mã (Pháp Sư Lửa), giành chiến công đầu.】
Pháp Sư Lửa hiến dâng chiến công đầu, Trận Pháp Sư lui về dưới tháp năng lượng.
"Trận Pháp Sư đối diện hack à, đánh tôi một cái mà tụt máu kinh thế." Pháp Sư Lửa nằm trên đất chờ hồi sinh bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
Thánh Kỵ Sĩ đường trên cười khẩy: "Nhìn thẳng vào sự thật đi, đồ gà con."
Pháp Sư Lửa: "Tao... là do tao mang nhầm kỹ năng thôi."
Thánh Kỵ Sĩ: "Đồ gà con."
Pháp Sư Lửa: "Tao @*&#"
Trì Nguyễn Phàm thừa lúc Pháp Sư Lửa bận đấu khẩu với Thánh Kỵ Sĩ, lén lút ăn hết đám lính còn lại ở đường giữa, giúp mình lên cấp 2.
Sứ Giả Thời Gian khéo léo xoay người, né trận pháp của Trận Pháp Sư bên địch, sau đó tiến vào rừng đi xuống đường dưới.
Ở đường dưới, Xạ Thủ của Cẩm Trúc vừa ăn xong con lính đánh xa cuối cùng của đối phương, đang một mình 'đè' hai người đối diện đánh.
Lính tiến vào tháp, Trì Nguyễn Phàm nhìn máu và vị trí của đối phương, cảm thấy có thể tấn công, liền mở mic nói:
"Cùng lên."
Lời vừa dứt, Trì Nguyễn Phàm kích hoạt kỹ năng thứ hai của Sứ Giả Thời Gian - Gia Tốc Thời Gian.
Xạ Thủ được tăng tốc độ di chuyển, xông vào tháp, bắn quét bằng hai khẩu súng, trong nháy mắt hạ gục Xạ Thủ Tinh Linh còn ít máu.
Sứ Giả Thời Gian của Trì Nguyễn Phàm sau đó cũng đến, hai người phối hợp, hạ gục Mục Sư đối diện.
【Triều Ca-Cẩm Y (Xạ Thủ) hạ gục Mèo Con Không Ăn Cá (Xạ Thủ Tinh Linh).】
【Triều Ca-Cẩm Y (Xạ Thủ) hạ gục Đừng Động Vào Chủ Lực* Của Tôi (Mục Sư), Double kill.】
*bản gốc là "C 位": C Vị
Trì Nguyễn Phàm hơi kinh ngạc. Anh vốn chỉ định bắt Xạ Thủ Tinh Linh, nào ngờ Mục Sư cũng bị hạ gục luôn.
Sát thương của Xạ Thủ khủng khiếp đến vậy sao?
Sự thật chứng minh mấy ông thiết kế vẫn chưa giảm sức mạnh đủ.
Trong lúc anh còn đang suy nghĩ, đường giữa lại có thông báo hạ gục.
Pháp Sư Lửa lại bị Trận Pháp Sư đối diện 'solo kill'.
Pháp Sư Lửa: "Sứ Giả Thời Gian theo tôi!"
Trì Nguyễn Phàm cười nhẹ: "Tôi chỉ bám đùi đại thần thôi, cậu bị Trận Pháp Sư bên kia 'phế' rồi."
Cẩm Trúc nghe thấy tiếng cười từ tai nghe truyền đến, không hiểu sao tai cậu lại hơi nóng. Định tháo tai nghe ra để hóng gió, tay vừa chạm vào tai nghe, lại rụt về.
Cuối cùng Cẩm Trúc chỉ khẽ nói một câu: "Theo tôi, chắc chắn thắng."