Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm!
Hành trình và trận chiến đầu tiên
Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trận đấu giữa Triều Ca và đội tuyển Tinh Tú sẽ diễn ra tại thành phố C.
Phi Vân dẫn các thành viên khởi hành trước một ngày, bay đến thành phố C bằng máy bay riêng.
Lâm Hỏa ngả lưng trên ghế sofa trong khoang khách của máy bay, nói với mấy tân binh đang ở cạnh mình:
"Mấy đứa thấy ông chủ đội mình giàu có cỡ nào không? Chẳng nói đâu xa, ở trong nước mà có thể dùng máy bay riêng đi lại như thế này, chỉ có Triều Ca mới làm được thôi đấy."
"Đúng là giàu đến không thể tưởng tượng nổi," Triều Dương thắc mắc: "Nhưng mà rốt cuộc ông chủ của chúng ta là ai vậy? Ngay cả trên áo đấu cũng chẳng có logo."
Lâm Hỏa đắc ý khoe: "Tập đoàn Cẩm Thị, các cậu có biết không?"
"Là tập đoàn truyền thông lớn đó sao?" Trích Tinh tò mò hỏi.
Lâm Hỏa: "Đúng thế, để tôi kể cho các cậu nghe..."
Mấy người nhanh chóng xúm lại gần.
Trì Nguyễn Phàm nâng cốc nước ép trước mặt lên uống một ngụm, rồi nghiêng đầu nhìn sang Cẩm Trúc đang ngồi cạnh mình.
Chỉ thấy đối phương đang chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình laptop đặt trên bàn, hoàn toàn không để ý đến cuộc trò chuyện của Lâm Hỏa và những người khác.
Huấn luyện viên Phi Vân đã đi nghỉ từ sớm, trong khoang máy bay này, có lẽ chỉ có Trì Nguyễn Phàm là người biết thân phận thật của Cẩm Trúc.
Trì Nguyễn Phàm liếc nhìn màn hình máy tính của Cẩm Trúc, phát hiện đó là video trận đấu tập luyện ngày hôm qua với đội tuyển Tinh Tú, liền không kìm được mà nói:
"Gần đây cường độ huấn luyện cao như vậy, bây giờ lên máy bay cũng không chịu nghỉ ngơi, cậu không thấy mệt sao?"
Ngoài việc huấn luyện, Cẩm Trúc còn đang bận rộn chuẩn bị chuyện livestream game cho Trì Nguyễn Phàm.
Mấy ngày trước đội ngũ sản xuất đã sẵn sàng, Cẩm Trúc liền cùng Trì Nguyễn Phàm liên hệ với những người phụ trách chính của đội, tranh thủ thời gian ngoài giờ huấn luyện để cùng nhau thảo luận phương án thiết kế nền tảng livestream game.
Thật sự là hận không thể biến một phút thành hai phút để sử dụng.
Cẩm Trúc điều chỉnh âm lượng tai nghe nhỏ lại một chút, nói: "Cũng không đến nỗi mệt, vả lại tối nay có thể ngủ sớm."
Mỗi lần trước trận đấu, huấn luyện viên đều sẽ bắt bọn họ đi nghỉ sớm.
Vừa hay chuyện nền tảng livestream cũng đã được bàn giao xong xuôi, tối nay chắc chắn có thể ngủ ngon giấc.
Trì Nguyễn Phàm nghĩ đến cái tên cuối cùng mà mình đặt cho nền tảng livestream, cũng không còn cảm thấy mệt nữa.
-- Dạ Huyền Livestream.
Đội tuyển mà kiếp trước Trì Nguyễn Phàm tự tay thành lập, đã được anh mang đến thế giới này dưới một hình thức khác.
Trì Nguyễn Phàm đặt cốc nước ép xuống, xích lại gần Cẩm Trúc, tháo một bên tai nghe của cậu ra đeo vào tai mình, nói: "Cho tôi xem với."
Không mệt thì cứ nghiên cứu thêm về đội tuyển Tinh Tú, cố gắng đánh tan tác bọn họ trong trận đấu.
"Được." Cẩm Trúc dịch máy tính về phía Trì Nguyễn Phàm, ánh mắt lại vô thức rũ xuống, nhìn bàn tay đang ôm eo mình của Trì Nguyễn Phàm.
Thon dài, mảnh khảnh, trắng nõn...
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay thành phố C, thì cũng là lúc các video về những trận đấu tập được lưu trong laptop đã được phát hết.
Cẩm Trúc cất laptop rồi đứng dậy, mặt không cảm xúc đi theo sát Trì Nguyễn Phàm.
Mỗi cảnh trong video Cẩm Trúc đều đã xem, nhưng cậu lại hoàn toàn không nhớ được nội dung của những trận đấu sau đó, cứ hễ nhớ lại trong đầu cậu sẽ chỉ toàn là hình ảnh bàn tay của Trì Nguyễn Phàm.
Mảnh khảnh thon dài, khớp xương rõ ràng, đầu ngón phơn phớt màu hồng nhạt, sạch sẽ như ngọc.
Trì Nguyễn Phàm kéo Cẩm Trúc suýt chút nữa đâm mặt vào tường trở lại, nắm lấy tay cậu, kéo người về phía mình, hỏi: "Vẫn còn đang nghĩ đến chuyện video sao?"
"...Ưm." Cẩm Trúc khẽ cụp mắt.
Trì Nguyễn Phàm an ủi: "Đừng lo, hiệu quả huấn luyện của chúng ta gần đây khá tốt mà. Vả lại, chỉ riêng việc cấm Pháp Sư Cận Chiến hay cấm Bậc Thầy Điều Khiển Rối thôi, cũng đủ khiến đội Tinh Tú phải đau đầu rồi."
Cẩm Trúc: "Tay của cậu đẹp thật đấy."
"Hả?" Trì Nguyễn Phàm không theo kịp tốc độ chuyển chủ đề đột ngột này, ngẩn người một giây rồi mới kéo tay Cẩm Trúc lên, hai bàn tay nắm lấy nhau, cười nói:
"Tay của cậu cũng đẹp mà, tay của Thần rừng cơ mà."
"Có phải mọi người đang nói về bàn tay không? Vậy thì hãy nhìn xem tay của tôi này!" Lâm Hỏa xoay người, khoe ra bàn tay mà mình tự hào nhất.
Mỗi tuyển thủ Esports, bất kỳ ai cũng có thể trở thành "của hiếm" cho những người yêu thích ngắm nhìn đôi tay đẹp.
Cẩm Trúc liếc nhìn Lâm Hỏa, thản nhiên nhận xét: "Bình thường."
20 giờ tối Chủ nhật.
Trận đấu giữa Triều Ca và đội Tinh Tú, đúng như dự kiến, diễn ra tại sân nhà của Tinh Tú ở thành phố C.
Còn 15 phút nữa trận đấu mới chính thức bắt đầu.
Khán giả trên khán đài đang luyện tập hô vang khẩu hiệu cổ vũ, còn các tuyển thủ thì đang chuẩn bị những bước cuối cùng tại vị trí của mình.
Lâm Hỏa đặt tay lên bàn phím, nhìn đi nhìn lại, cuối cùng không nhịn được mà nói:
"Tay của tôi cũng đẹp mà đúng không? Mấy fan đều nói tay là bộ phận đẹp nhất trên người tôi đó."
Lộc Lộc rụt bàn tay nhỏ mũm mĩm của mình lại, nói: "Chắc là vì những bộ phận khác xấu quá đó mà."
Lâm Hỏa đầy dấu chấm hỏi, rồi quay sang than vãn: "Anh Trì, anh nghe xem nó nói có phải là tiếng người không?"
Trì Nguyễn Phàm cười cười: "Là tiếng người đó, tiếng phổ thông chuẩn luôn đấy."
"Má nó! Anh Trì, sao ngay cả anh cũng..."
Huấn luyện viên Phi Vân đi tới, đầu tiên hỏi các thành viên: "Sao rồi, thiết bị và tài khoản có vấn đề gì không?"
Mọi người đồng thanh: "Không có vấn đề gì."
Cẩm Trúc tắt danh sách quan hệ thân mật, thản nhiên nói: "Không có vấn đề gì."
Để đảm bảo tính công bằng của trận đấu, máy tính và tài khoản thi đấu đều do liên minh chính thức cung cấp.
Nói cách khác, tài khoản này không có dấu hiệu "cặp đôi" của cậu ấy và Trì Nguyễn Phàm.
"Vậy thì tốt," Phi Vân nhìn Lâm Hỏa và Lộc Lộc, rồi nói:
"Lâm Hỏa, Lộc Lộc, ván này hai đứa phải đánh thật tốt. Song sinh chưa từng lên thi đấu, nếu hai đứa thắng được một ván trước, áp lực của chúng nó ở ván sau sẽ giảm bớt."
Song sinh chính là tổ hợp đường dưới của Trích Tinh và Triều Dương, hai người là tân binh hoàn toàn, khó tránh khỏi vấn đề tâm lý, Phi Vân hy vọng họ có thể lên sân với ít áp lực nhất có thể.
Lâm Hỏa: "Không vấn đề gì, tuy tuần này em tập luyện ít, nhưng em cũng rất nỗ lực, để cho bọn nó mở mang tầm mắt trước Hàn Băng Chi Tiễn của em!"
Trì Nguyễn Phàm thầm tính toán điểm thi đấu.
Triều Ca đã mất quá nhiều điểm trong nửa đầu mùa giải, hai trận đấu tiếp theo, họ không được phép thua dù chỉ một ván nhỏ.
Trận đấu năm ván ba thắng, họ phải thắng 3:0 trong mọi trận.
Dù chỉ thua một ván nhỏ, thì điểm cũng sẽ không đủ để vào vòng chung kết thế giới.
"Lo lắng sao?" Cẩm Trúc khẽ hỏi.
Trì Nguyễn Phàm cười cười: "Chỉ là thấy hơi kích thích thôi."
Vừa hay, anh lại thích cảm giác kích thích này.
Đúng 20 giờ, trận đấu chính thức bắt đầu.
Huấn luyện viên hai bên bắt đầu cấm chọn tướng, các bình luận viên cũng chính thức bắt đầu bình luận.
"Xin chào mọi người, tôi là bình luận viên Phỉ Thúy."
"Tôi là bình luận viên Bạch Thái."
Phỉ Thúy: "Hôm nay là trận đấu giữa đội tuyển Triều Ca và đội tuyển Tinh Tú. Đội tuyển Triều Ca đã ký hợp đồng với tuyển thủ tân binh Trì Phủ vào tuần trước."
"Tuyển thủ thiên tài này, vừa ra sân đã mang về chiến thắng trong một trận đấu lớn cho Triều Ca. Pháp Sư Cận Chiến của cậu ấy càng trở nên nổi danh sau một trận chiến!"
Bạch Thái tiếp lời: "Điều đáng nói là, đội tuyển Triều Ca lại ký hợp đồng với hai tân binh nữa trong tuần này. Chúng tôi rất tò mò, liệu hai tân binh này có ra sân trong ngày hôm nay hay không."
"Được rồi, ống kính đã lia đến đội tuyển Triều Ca," Phỉ Thúy nghe thấy tiếng hô kinh ngạc vang lên tại hiện trường, thần thái tự nhiên tiếp tục nói:
"Cẩm Y, Trì Phủ, Lâm Hỏa, Lộc Lộc, Cốc Tử. Ván đấu này không có gương mặt mới nào xuất hiện."
Khán giả hiển nhiên không quan tâm có gương mặt mới hay không, họ chỉ muốn ống kính dừng lại thêm vài giây.
Trong phòng livestream chính thức, mái tóc vàng của Trì Nguyễn Phàm xuất hiện trên màn hình, bình luận liền bùng nổ như núi lửa phun trào.
[Quay đẹp lắm! Thưởng cho đạo diễn một cái đùi gà!]
[Góc quay cận mặt thế này, chỉ có nhan sắc của Trì Phủ mới gánh nổi.]
[Anh đẹp trai này đẹp quá đi mất, trước giờ sao tôi chưa từng thấy nhỉ? Là tân binh sao?]
[Cho mấy bạn chưa xem trận đấu tuần trước biết, đây là con trai tôi—Trì Phủ, đường giữa mới của Triều Ca, đánh Pháp Sư Cận Chiến phải nói là đỉnh của đỉnh!]
[Tiểu Trì thật sự siêu mạnh, đánh ba ván, đã giành được hai MVP.]
[Nếu không phải ván thứ hai đội Panda điên cuồng nhắm vào cậu ấy, thì MVP ván đó cũng là của cậu ấy rồi.]
"Đội tuyển Tinh Tú dẫn đầu cấm Pháp sư cận chiến, rõ ràng Pháp sư cận chiến của tuyển thủ Trì Phủ khiến họ phải dè chừng..." Bình luận viên đột nhiên dừng lại, kinh ngạc nói:
"Tâm Nguyệt Hồ lại khóa Trận Pháp Sư. Pháp sư hệ khống chế chưa bao giờ là tướng tủ của Tâm Nguyệt Hồ, tại sao anh ấy lại đột nhiên thay đổi phong cách? Có phải là để Trì Phủ không lấy được tướng này hay không?"
Bạch Thái: "Pháp Sư Cận Chiến và Trận Pháp Sư đều không còn, vậy tuyển thủ Trì Phủ sẽ dùng tướng nào tiếp theo, rất đáng để thảo luận... Cậu ấy đã chọn Bậc Thầy Điều Khiển Rối! Đây cũng là một tướng hệ khống chế, hơn nữa độ khó thao tác còn cao hơn Trận Pháp Sư rất nhiều."
Phỉ Thúy: "Ống kính lia đến đội tuyển Tinh Tú, chúng ta có thể thấy biểu cảm của toàn bộ thành viên Tinh Tú đều rất nặng nề, tại sao vậy nhỉ?"
Bình luận trong phòng livestream chính thức cũng đang bàn luận, nhưng trọng điểm lại hơi lệch.
[Má ơi, cái trán bóng loáng của huấn luyện viên Tinh Tú chói cả mắt tôi.]
[Quầng thâm mắt của ông ấy cũng nặng quá, gần đây Tinh Tú đâu có trận đấu áp lực nào đâu nhỉ? Chỉ đánh với Triều Ca gần như đội sổ, có cần thiết vậy không?]
[Đội sổ là chuyện quá khứ rồi, Tiểu Trì nhà tôi một mình có thể đánh ba người!]
[Đừng có buồn cười nữa, chỉ là một tân binh thôi, lần này gặp Pháp vương đường giữa Tâm Nguyệt Hồ, cậu ta sẽ biết thế nào là lễ hội.]
[Còn là tân binh nữa chứ, bị thua chắc sẽ khóc nhè cho coi.]