Trở Lại: Diễn Viên Vô Danh

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm!

Trở Lại: Diễn Viên Vô Danh

Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm! thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Bác sĩ dặn anh bị viêm dạ dày, từ nay phải ăn uống đúng giờ giấc. Nên dùng các món dễ tiêu như cơm mềm, cháo... Tuyệt đối không được ăn đồ quá lạnh, quá nóng, quá cứng hay quá cay..."
Trong căn phòng bệnh tĩnh lặng, chàng trai trẻ với khuôn mặt tái nhợt nửa nằm nửa tựa trên giường, đôi mắt đăm đăm nhìn chiếc đồng hồ điện tử treo trên tường.
Tiếng nói nhẹ nhàng của cô gái bên tai vừa dứt, anh khẽ giật mình, khẽ đáp:
"Cảm ơn, tôi đã nhớ rồi."
"Vâng, vậy tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa. Tôi sẽ ở ngoài, có việc gì cứ gọi tôi nhé."
Cô y tá khó lòng rời mắt khỏi gương mặt đẹp như tượng tạc của chàng trai trẻ. Trước khi rời đi, cô còn liếc nhìn tên trên chai truyền dịch:
Trì Nguyễn Phàm.
Tên hay thật, mà người cũng đẹp nữa, hệt như một minh tinh vậy.
Trì Nguyễn Phàm đúng là một minh tinh, thậm chí còn là minh tinh hạng A lừng lẫy, nhưng đó là chuyện của bảy năm sau, hay nói đúng hơn là chỉ mới nửa ngày trước đây thôi.
Anh đã sống lại.
Đúng vào ngày nhận được kết quả chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối, anh đã sống lại, quay về thời điểm bảy năm trước.
Trì Nguyễn Phàm im lặng một lúc, sau đó lấy điện thoại từ trong túi ra, một tay lướt trên màn hình.
Theo thói quen, anh mở Weibo, truy cập vào trang cá nhân của mình.
Số lượng người theo dõi chưa đến một vạn.
Từ một ảnh đế lẫy lừng của showbiz, anh sống lại thành một diễn viên tuyến 18 vô danh tiểu tốt.
Reng—
Một cuộc điện thoại bất ngờ gọi đến.
Trì Nguyễn Phàm liếc nhìn tên hiển thị trên màn hình.
Trương Ly, một cái tên có chút xa lạ, đó là người quản lý của anh khi anh mới chập chững vào nghề.
Vừa bắt máy, giọng đàn ông gầm gừ từ đầu dây bên kia vang lên:
"Trì Nguyễn Phàm! Tổng giám đốc Cẩm vừa đến đoàn phim, sao cậu lại mất tích thế hả? Cậu không muốn làm trong giới này nữa à?!!"
Trì Nguyễn Phàm khẽ nhíu mày, có chút bất ngờ.
Đã lâu lắm rồi anh không bị ai quát tháo như thế này. Từ khi anh leo lên đến đỉnh cao danh vọng, người khác dù trong lòng có khinh thường anh đến mấy, ngoài mặt cũng phải nể nang vài phần.
Showbiz vốn là nơi coi trọng danh lợi, thế nên thái độ đối với một ảnh đế và thái độ đối với một diễn viên tuyến 18 đương nhiên hoàn toàn khác biệt.
Liếc nhìn ngày tháng trên điện thoại, Trì Nguyễn Phàm không thể nhớ rõ lịch trình bảy năm về trước, bèn hỏi:
"Hôm nay tôi có cảnh quay sao?"
"Không có cảnh quay thì cậu cũng phải ở lại đoàn phim cho tôi! Tổng giám đốc Cẩm coi trọng cậu như vậy, sao cậu cứ không biết nắm bắt cơ hội tốt này vậy chứ?"
Nắm bắt cơ hội gì? Cơ hội lên giường với Cẩm Trúc sao?
Cơ hội này, ai muốn thì cứ việc lấy.
Trì Nguyễn Phàm cười khẩy, ngón tay ấn vào màn hình, dứt khoát cúp máy.
Trong sự tĩnh lặng của căn phòng, những ký ức từ nhiều năm trước bỗng ùa về.
"Diễn xuất của cậu rất tốt, diễn rất có hồn... khiến người ta mê mẩn..." Giọng nói mang theo hơi men vang lên bên tai, mùi rượu thoang thoảng.
"...Đi với tôi, tôi sẽ cho cậu tất cả những gì tốt nhất."
Trì Nguyễn Phàm giơ tay lên, che đi đôi mắt mình.
Đã qua nhiều năm như vậy, anh cứ ngỡ mình có thể quên đi tất cả.
Nhưng không, anh không thể.
Đó là lần đầu tiên anh biết đến quy tắc ngầm tàn khốc của showbiz, và điều tồi tệ ấy lại đến từ chính người mà anh từng ngưỡng mộ nhất.
Cẩm Trúc, người đã ra mắt được năm năm, đóng chính ba bộ phim, mà tất cả đều là những tác phẩm điện ảnh xuất sắc.
Hắn dựa vào bộ phim "Chấp mê" để đoạt giải ảnh đế, sau đó liền rút khỏi showbiz, nghe nói là để về thừa kế gia sản.
Trì Nguyễn Phàm yêu thích tất cả các bộ phim của Cẩm Trúc, anh đã xem đi xem lại những tác phẩm ấy không biết bao nhiêu lần, nghiền ngẫm từng cảm xúc, phân tích từng động tác và ánh mắt của Cẩm Trúc.
Anh có thể cảm nhận được tình yêu mà Cẩm Trúc dành cho diễn xuất, một tình yêu gần như cuồng nhiệt.
Cẩm Trúc chính là động lực thúc đẩy anh bước chân vào giới giải trí, là thần tượng, là giấc mơ lớn nhất của anh.
Nhưng rồi, vào ngày hôm đó, giấc mơ ấy đã hoàn toàn tan vỡ.