Mở Màn Kỳ Lạ

Bậc Thầy Lừa Đảo - Ngân Phát Tử Ngư Nhãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Mập!" Lục Thanh Gia rót một cốc nước ấm đặt lên bàn, cẩn thận vỗ vai đối phương: "Cậu không sao chứ?"
Nếu là thường ngày, kiểu quan tâm khách sáo này tuyệt đối sẽ không xuất hiện giữa đám bạn chí cốt. Mập này cứ đến là tự động chạy thẳng ra tủ lạnh tìm đồ ăn, chỉ sợ không đủ đồ ăn, cần gì Lục Thanh Gia phải tiếp đãi.
Nhưng bây giờ dáng vẻ của Mập rõ ràng rất bất thường, hốc mắt trũng sâu, tinh thần uể oải, tiều tụy, cả người cứ như chim sợ cành cong, thần kinh căng như dây đàn.
Điều quan trọng nhất là, tháng trước gặp nhau còn hơn một trăm ký, mà nay gầy tong teo, lộ rõ xương sườn, chẳng khác nào thây ma.
Nếu không phải từ nhỏ lớn lên cùng nhau, đến hóa thành tro cũng nhận ra cái mùi quen thuộc ấy, thì Lục Thanh Gia hoàn toàn chẳng dám tin cái bóng dáng ma quái trước mặt lại chính là bạn thân thiết của mình.
Cậu vừa thở dài vừa trách móc: "Tôi đã nói rồi, ổ cứng 1T dữ liệu thì quá nhiều, lúc đó bảo cậu xóa bớt, giờ thì thấy hậu quả chưa——"
"Cút!" Mập đỏ mắt quát: "Ông đây có chết cũng phải mang cả cái ổ cứng xuống mồ!"
Lục Thanh Gia cười nhạt: "Thế thì khỏi cần, anh em một nhà, đốt cho cậu mười mấy cô người giấy cũng chẳng phải chuyện khó. Cao thấp béo gầy, đủ mọi loại hình, đảm bảo cậu không cần phải tự cung tự cấp."
Mập sững lại: "Ờ nhỉ, nghĩ vậy thì cũng không phải chuyện xấu hoàn toàn."
Lục Thanh Gia liền xoay giọng: "Nhưng tôi chỉ đốt toàn đàn ông."
Cảnh tượng sau khi chết lại bị đám đàn ông cao to vây quanh khiến Mập rùng mình nổi da gà: "Cậu có thôi ngay cái kiểu lần nào cũng tống cho tôi mấy thứ cậu thích trong khi tôi lại ghét không? Tôi giữ đồ miễn phí cho cậu mà còn phải mang ơn à?"
Thấy Mập cuối cùng cũng khôi phục được chút tinh thần, Lục Thanh Gia mới nghiêm túc hỏi: "Rốt cuộc cậu làm sao vậy?"
Nghe vậy, vẻ mặt vừa mới giãn ra của Mập lại căng chặt, sau đó run rẩy rút từ trong túi ra mấy tờ tiền trăm tệ...
Ban đầu Lục Thanh Gia còn định hỏi thẳng, có phải Mập biết mình chẳng còn sống được bao lâu nên mới đặc biệt giao lại chút "tài sản" cuối cùng hay không. Nhưng chưa kịp nói ra lời, cậu đã phát hiện mấy tờ tiền kia dù màu sắc, chất liệu chẳng khác gì tiền thật, thế mà phía trên lại in rõ dòng chữ
Ngân hàng Minh Phủ XX
.
Lục Thanh Gia rút một tờ lên soi kỹ, nếu không phải dòng chữ kia, thì đúng là giả mà cứ như thật, khó ai phân biệt nổi.
Mập mặt mày ủ rũ, khóc lóc thảm thiết rồi bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc.
Tốt nghiệp đại học xong, Lục Thanh Gia thừa kế tài sản của cậu ruột, mở một nông trại sinh thái du lịch ở vùng quê phong cảnh hữu tình. Còn Mập thì ở lại thành phố, làm giáo viên tiểu học.
Mùa hè năm nay, tức là đầu tháng trước, Mập dẫn mấy đồng nghiệp đến chỗ cậu chơi.
Hôm đó ra hồ câu cá, cậu ta xuống nước bơi rồi suýt chết đuối, may mắn được cứu về. Khi ấy chỉ coi là một phen hú vía mà thôi, mọi người mắng cậu ta một trận, cảnh cáo rồi bỏ qua, kể cả Mập cũng không mấy để tâm.
Nhưng từ tuần trước, ác mộng bắt đầu. Trong mơ, trên người cậu ta bỗng dưng xuất hiện một khoản tiền, nhưng đêm nào cũng có một bà lão tìm đủ cách tới đòi tiền. Tiền hao hụt một phần, thân thể cậu ta liền suy yếu một phần.
Mà sự suy yếu này không thể giải thích nổi, không chỉ là tinh thần sa sút, mà ngay cả thân thể cũng gầy rộc đi trông thấy rõ.
Nói cách khác, cậu ta từ một người mập hơn một trăm ký biến thành thân hình gầy gò như bây giờ, không phải trong hơn một tháng như Lục Thanh Gia nghĩ, mà chỉ trong vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi.
Mập vừa nói vừa bật khóc: "Sáng hôm đó tôi tỉnh dậy, thấy mình gầy đi hơn mười lăm ký, còn mừng lắm. Ai ngờ vừa thò tay vào túi lại lôi ra một xấp tiền, y hệt số tiền còn lại trong giấc mơ."
Đến lúc ấy, dù ngốc đến mấy cũng phải hoảng hồn. Trải qua mấy ngày như ngồi trên đống lửa, cuối cùng Mập cũng hiểu ra.
"Số tiền này chính là mạng sống của tôi. Nếu tiêu hết rồi, chắc tôi cũng đi đời luôn." Mập rối loạn, ôm đầu tuyệt vọng: "Tôi cũng nghĩ sẽ cố giữ cho bằng hết, nhưng muộn rồi anh em ơi."
"Bà già đó mỗi ngày lại càng mạnh, càng dữ. Lúc đầu chỉ xuất hiện trong mơ, giờ thì lúc nào cũng có thể nhìn thấy. Trên đường, trong gương, dưới gầm giường... tối qua tôi mở nắp bồn cầu đi ỉa còn thấy bả nữa. Lần nào cũng há miệng đòi tiền."
"Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi không chết thì cũng phát điên mất." Mập run rẩy nói tới đây, nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Gia: "Dạo này trong đầu tôi cứ văng vẳng tiếng nói, bảo rằng tôi phải chịu khổ nạn này, tất cả là do cái lần suýt chết đuối trước đó mà ra."
"Theo như những gì nó nói thì, mạng của tôi vốn dĩ đã là nhặt lại từ chỗ chết, bây giờ chỉ coi như một vòng thử thách sàng lọc mà thôi."
"Sàng lọc cái gì?" Lục Thanh Gia hỏi.
Mập tuyệt vọng nhìn cậu: "Sàng lọc xem tôi có đủ tư cách tham gia trò chơi hay không."
Nói cách khác, tất cả kinh hoàng và dằn vặt cậu ta đang trải qua... chỉ mới là khởi đầu.
Mập bấu lấy Lục Thanh Gia như vớ được cọng rơm cứu đói: "Anh em, trong số người tôi quen thì cậu là người lanh lợi nhất, cậu nhất định phải giúp tôi."
"Thầy cúng, hòa thượng, đạo sĩ tôi đều tìm rồi, cả mấy ông đồng cốt tôi cũng thử nốt, tất cả đều là lừa bịp. Tôi chỉ còn cách mò về đây thử vận may."
Lục Thanh Gia quen biết rộng, nhưng thật sự thân thiết thì chẳng có mấy ai, mà Mập chính là một trong số ít đó.
Hơn nữa, trước đây khi chính cậu gặp rắc rối cần nhờ vả, Mập chưa từng từ chối lấy một lời. Giờ đến lượt cậu ta gặp nạn, Lục Thanh Gia tất nhiên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Vậy là cậu an ủi cậu ta đôi câu, hẹn ngày mai cùng ra hồ điều tra vào ban ngày, rồi sắp xếp cho người đang kiệt quệ tinh thần này nghỉ ngơi.
Trước khi rời khỏi phòng, Lục Thanh Gia lấy đi số tiền còn lại trên người Mập. Theo như lời cậu ta, thứ này gắn liền với mạng sống của cậu ta, không dám vứt, không dám làm hỏng, vẫn luôn giấu kỹ bên người, nhưng lại cam tâm giao cho Lục Thanh Gia, đủ thấy mức độ tin tưởng của Mập với cậu lớn đến mức nào.
Cậu ngắm nghía mấy tờ tiền giấy, chẳng tìm được manh mối nào. Đến bữa tối, có lẽ do xa rời đống tiền giấy ấy, hoặc cũng vì đã mệt lả, Mập ngủ một giấc khá sâu.
Thấy vậy, Lục Thanh Gia không gọi cậu ta dậy ăn cơm, chỉ bảo người nhà để lại một phần, rồi tự về phòng nghỉ ngơi.
Cậu lên mạng tra cứu nhưng chẳng được gì. Đêm xuống, khi ngủ thiếp đi, cả người cậu lại xuất hiện ở một nhà ga lúc nửa đêm.
Nhà ga ấy nằm nơi hoang vu, xung quanh không có công trình nào, xa xa chỉ là những cánh đồng hoang dã và sườn núi chìm trong bóng tối.
Biển tên nhà ga đã cũ kỹ, trên đó dùng chữ Hán phồn thể viết:【Trạm Sơn Ngôi Pha】Nhìn theo tuyến đường, từng trạm đều toát ra khí lạnh rợn người, mà ở điểm cuối lại nổi bật dòng chữ:【Quỷ Môn Quan】
Lục Thanh Gia biết rõ lúc này mình đang ở trong mơ, hơn nữa là một giấc mơ mà cậu hoàn toàn tỉnh táo. Nhưng giấc mơ này lại quá đỗi chân thực.
Ngay cả chiếc đèn đường cũ kỹ cách biển hiệu không xa, ánh sáng vàng ố chập chờn, lúc tỏ lúc mờ, thỉnh thoảng lóe lên khiến mắt khó chịu, cũng rõ ràng như thật.
Phía sau nhà ga là một cửa tiệm nho nhỏ, chỉ lớn bằng một căn nhà cấp bốn bình thường. Giờ khuya thế này mà vẫn còn mở cửa, Lục Thanh Gia có thể thấy một người đàn ông trung niên ngồi sau quầy kính thu ngân, gật gù trông coi cửa hàng.
Trước cửa treo một tấm biển quảng cáo hắt ra ánh sáng đỏ âm u:【Chuỗi siêu thị Địa Phủ 748】, cứ như cố tình dọa chết người qua đường.
Lục Thanh Gia thò tay vào túi, quả nhiên số tiền âm phủ kia lấy từ chỗ Mập cũng được mang theo vào trong mơ. Gương mặt của Mao Gia Gia in trên tờ tiền, nét mặt vốn từ bi giờ lại phảng phất vẻ quái dị.
Vậy thì hay rồi, Lục Thanh Gia vốn còn chê thông tin Mập cung cấp quá ít ỏi, giờ thì chính mình có thể trực tiếp điều tra.
Cậu nhét tiền vào lại, vừa định đi về phía cửa tiệm, quay đầu thì đã xuất hiện ngay trước mặt một bà lão.
Bà ta tóc bạc xám xịt, khô quắt, xơ xác, thưa thớt đến mức lộ cả nửa mảng da đầu, trên da đầu còn lấm tấm vảy gồ ghề đáng sợ. Khuôn mặt héo quắt như vỏ cam khô héo, hốc mắt trũng sâu, mí mắt chảy xệ, trong mắt ánh lên vẻ tham lam và hung tợn.
Chỉ là, lúc này thấy trước mặt không phải Mập mà là Lục Thanh Gia, bà ta dường như hơi bất ngờ, vẻ dữ tợn trên mặt tạm thời thu lại, còn cố gắng nặn ra một nụ cười tự cho là hiền từ nhưng nhìn càng thêm khó coi.
Bà ta hé miệng, lộ ra những chiếc răng đen nhánh, cụt ngủn, giọng giả vờ đáng thương: "Chàng trai, bà không có tiền bắt xe về nhà, cho bà xin hai đồng lộ phí được không?"
Lục Thanh Gia nghĩ bụng, cậu đây hơn hai mươi tuổi đầu rồi, nhìn vẫn dễ lừa vậy sao?
Từ nhỏ cậu đã mang vẻ ngoài ngoan ngoãn hiền lành, lớn lên lại là kiểu thanh niên sáng sủa tuấn tú, tràn đầy sức sống, y như đóa hoa trong nhà kính, chưa từng thấy sự hiểm ác chốn nhân gian. Thế nên đi đâu cũng thường bị nhắm làm mục tiêu lừa gạt.
Có điều, những kẻ từng nghĩ thế, về sau nước mắt khóc ra cộng lại đủ để rửa mặt mà tỉnh mộng. Ngược lại, người có diện mạo chẳng hiền lành gì cho cam như Mập, mới thật sự là kẻ mềm lòng, nhân hậu, thích giúp đỡ người khác.
Gặp phải tình cảnh kiểu này, lại còn đang ở trong mơ, nên Lục Thanh Gia ít nhiều cũng có chút cảm giác hư ảo, không chân thực, bị lừa lúc đầu cũng chẳng lạ.
Cậu mỉm cười nói với bà lão: "Xin lỗi, tôi không có tiền lẻ." Rồi chỉ tay về phía cửa tiệm: "Họ mở cửa bán hàng chắc chắn có thể đổi tiền. Bà qua hỏi ông chủ thử xem, chắc chắn có đấy."
Nghe vậy, gương mặt nhăn nheo như vỏ cam khô héo của bà lão lập tức sụp xuống, bà ta chỉ thẳng vào cậu, nước bọt văng tung tóe, mắng chửi xối xả.
"Chuyện hai đồng tiền mà cũng lề mề, keo kiệt đến chết cũng không hết! Tao tuổi tác thế này, nửa đêm nửa hôm, vừa lạnh vừa đói, đứng còn không vững, vậy mà mày còn xua đuổi tao. Chỉ hai đồng thôi mà? Mày thử nghĩ xem, nếu mẹ hay bà mày rơi vào cảnh này, gặp phải đứa như mày thì có lạnh lòng không hả?"
Đừng nhìn bà ta trông như vừa từ trong quan tài bò ra, miệng lưỡi lại lanh lợi đến lạ, chiêu trò chẳng khác nào mấy kẻ chuyên chặn học sinh ở bến xe để lừa tiền.
Một khi mủi lòng đồng ý cho vay tiền, đối phương sẽ tăng số tiền lên, rồi đổ cho người ta nghe nhầm, hoặc áp đặt đạo đức. Mấy chiêu này đánh vào những người trẻ tuổi da mặt mỏng, quả thực chưa bao giờ thất bại.
Thế nhưng sự chú ý của Lục Thanh Gia lại không đặt ở đó. Vốn chỉ thuận miệng hỏi thử một câu, nhưng phản ứng của bà lão khiến cậu khẳng định ——
Quả nhiên bà ta không dám dùng chiêu trò này với cửa tiệm kia. Nhìn cái tên "Chuỗi siêu thị Địa Phủ" rõ ràng không phải dạng tầm thường. Đã là chuỗi, ắt hẳn có quy mô lớn, thậm chí còn có khả năng là cửa hàng chính thức của Âm Phủ.
Lục Thanh Gia có thị lực rất tốt, qua cánh cửa tiệm mở rộng cậu có thể thấy rõ phần lớn hàng hóa bên trong.
Ngoài mấy thứ thường nhật như dầu ăn, gạo, nhu yếu phẩm, văn phòng phẩm... thì còn bày cả hương nến, vàng mã, tiền âm phủ, thậm chí trong góc còn thấp thoáng hình bóng người giấy, xe giấy, nhà giấy.
Như thể nhận ra ánh mắt cậu, đôi mắt của một trong những người giấy kia bỗng khẽ động đậy, sau đó còn nháy mắt với cậu, lộ ra vẻ... kỳ dị nhưng lại có chút đáng yêu.
Lục Thanh Gia lập tức thu ánh mắt về, giả vờ như bị lời trách móc của bà lão dồn đến mức không còn đường lui.
Cậu vội vàng giả vờ cầu xin: "Được được được, tôi cho vay, cho vay là được chứ gì?"
Vừa nói vừa móc ra một tờ tiền trăm tệ, miệng lẩm bẩm: "Có điều tôi không thể đưa hết cho bà, tôi cũng chỉ còn từng này thôi."
"Hay thế này đi, tôi vào tiệm mua chai nước đổi ra tiền lẻ, bà chờ tôi ở đây nhé?"
Bà lão nghe vậy liền vội vàng nói: "Ôi chao, giờ tôi vừa khát vừa đói, cậu tốt bụng giúp bà luôn, mua thêm chút đồ ăn nữa đi được không?"
"Được, tôi sẽ mua chút bánh mì và nước khoáng cho bà."
"Tôi cũng đi thôi, cậu đâu biết tôi thích ăn gì." Bà lão bám chặt theo Lục Thanh Gia.
Lục Thanh Gia đành bất lực gật đầu, nhưng trong nụ cười gượng gạo ấy, ánh mắt cậu lóe lên tia tinh quái, thứ mà bà lão đang chìm đắm trong sự đắc ý của bản thân chắc chắn không hề để ý.
Cửa hàng cách nhà ga chưa tới năm mươi mét, vài bước chân là tới.
Cậu gõ nhẹ lên quầy kính, gọi người đàn ông trung niên đang gật gù: "Ông chủ, mua chút đồ."
Rồi quay sang bà lão, đang nhìn chằm chằm hối thúc cậu: "Bà vào lấy đi, đừng lấy quá nhiều, tôi cũng không có nhiều tiền mặt."
Nghe vậy, như có phép lạ nào đó gỡ bỏ rào cản xung quanh cửa hàng, bà lão lập tức lao vào, chăm chú lướt khắp các kệ hàng.
Hoàn toàn không quan tâm lời Lục Thanh Gia, cứ như muốn dọn trống cả cửa hàng.
Thực ra suy nghĩ của bà lão cũng dễ hiểu. Nhân lúc Lục Thanh Gia chưa hiểu rõ tình hình, càng lấy nhiều càng tốt, vét sạch số tiền trong tay cậu là tuyệt vời nhất.
Dù sao thì cũng đã lấy đồ, nếu Lục Thanh Gia không chịu thanh toán, bà ta chỉ cần la lối, lăn lộn một trận, chỉ cần cậu mủi lòng là xong.
Xét tình hình lúc này, chẳng có cảnh sát nào tới can thiệp. Người đi cùng bà ta, chủ tiệm tự nhiên coi hai người là đồng bọn.
Bà lão mặt mày hớn hở, vui vẻ, vừa nhảy nhót vừa háo hức, ánh mắt tham lam nhìn đống hàng hóa, không chỉ lấy mà còn vừa ăn vừa uống ngay tại chỗ, đúng kiểu đã đói khát tám trăm năm rồi.
Lục Thanh Gia giả vờ gọi vài tiếng để bà ta biết chừng mực, nhưng bà lão làm như không nghe thấy gì.
Cậu đành thở dài bất lực, quay sang ông chủ: "Xin thứ lỗi, bà tôi vốn tính như vậy, nhưng yên tâm, đồ bà ấy lấy hay làm hỏng, chúng tôi đều sẽ mua hết."
Vừa giải thích xong, cậu lại giả vờ tự mắng mình: "Thôi kệ, để tôi mua luôn vài gói thuốc lá, cho tôi hai cây Trung Hoa."
Ông chủ nhìn cậu, lúc này hình tượng Lục Thanh Gia cũng chẳng khác gì ban ngày.
Cậu thừa kế tài sản của cậu ruột, dù vì nhiều lý do phải sống ở vùng quê, nhưng khả năng kiếm tiền không tệ, chưa đến mức đại phú đại quý, nhưng so với người giàu bình thường, cũng chẳng hề thua kém.
Ăn mặc bảnh bao lại thêm vẻ ngoài sáng sủa, Lục Thanh Gia xưa nay chưa từng bị nghi ngờ về khả năng chi trả, tất nhiên lúc này cũng vậy, dù vừa mới nói miệng rằng mình chẳng còn bao nhiêu tiền mặt.
Ông chủ lập tức mở tủ kính, lấy ra hai cây thuốc lá, tính theo giá thị trường thì ít nhất cũng hơn một ngàn tệ.
Lục Thanh Gia bóc ngay một gói, ngậm điếu lên miệng, thầm nghĩ trong bụng, chuyện này chứng minh ít nhất được hai điểm.
Thứ nhất, cửa hàng này quả thật không cùng một phe với bà lão.
Thứ hai, đối với tình huống "người bước vào giấc mộng" như cậu, bọn họ cũng không hiểu rõ nhiều, cho đến giờ nhìn qua vẫn giống như một cửa hàng bình thường, khách đến thì phục vụ. Nhưng đối với loại tồn tại như bà lão kia lại có một sức răn đe nhất định, ví dụ như bà ta không thể tự ý bước vào cửa hàng.
Kết hợp với các biển báo, bảng hiệu cùng tên cửa tiệm, một suy đoán dần hình thành trong đầu Lục Thanh Gia.
Cậu chậm rãi nhả khói, thấy bà lão còn đang ra sức xé bao bì đồ ăn, cứ như muốn ép cậu chút nữa phải trả tiền cho cả đống đồ ấy.
Cậu giả vờ chán chường mà lên tiếng: "Chiếc xe giấy kia trông cũng hay, tôi muốn đốt cho ông nội tôi, có thể lấy xuống được không?"
Chiếc xe giấy đặt trong góc, xếp cùng người giấy, nhà giấy khác, phải kê ghế mới lấy xuống được.
Ông chủ thấy Lục Thanh Gia hào phóng, lại còn có "bà nội" trong tiệm, cũng không nghi ngờ gì, liền trèo ghế lấy xuống.
Chỉ là quay đầu lại thì trong cửa tiệm đâu còn bóng dáng chàng trai trẻ? Dĩ nhiên biến mất cùng cậu ta còn có hai cây thuốc lá.
Ông chủ chột dạ, lập tức nhìn sang bà lão. Bà ta vẫn đang nhồi đồ ăn vào miệng không ngừng tay. Ông ta sải ba bước thành hai, túm chặt lấy cổ tay bà ta: "Cháu trai bà đâu?"
Bà lão miệng nhồm nhoàm, líu ríu đáp lời: "Đừng quản tôi, đừng quản tôi, lát nữa sẽ có người trả tiền."
Ông chủ cười nhạt: "Có người trả tiền thì tốt, tôi còn sợ thằng nhóc kia không có quan hệ gì với bà cơ."
"Cậu ta vừa lấy đi hai cây thuốc lá, không nhiều, chỉ một ngàn bảy thôi."
Bà lão mấy ngày qua khổ sở lừa lọc được chút ít từ tay Mập, giờ không những mất sạch mà còn phải bù lỗ, quay đầu nhìn cửa tiệm trống trơn, đến cả một con quỷ cũng phải ngẩn ngơ.
Sáng hôm sau, Mập tỉnh dậy, tinh thần rõ ràng khá hơn nhiều. Bước vào phòng ăn liền thấy Lục Thanh Gia đang ăn sáng.
Cậu ta mừng rỡ: "Quả nhiên đến chỗ cậu là đúng, tối qua tôi ngủ một mạch cực ngon, hiếm khi không mơ thấy bà lão kia, sáng nay rửa mặt soi gương cũng không thấy bóng bà ta nữa."
Lục Thanh Gia tay cầm tách cà phê, tay kia kẹp điếu thuốc Trung Hoa. Mập biết cậu vốn không thích hút thuốc, càng không ưa thuốc Trung Hoa, còn đang ngạc nhiên sao đột nhiên lại đổi khẩu vị.
Chỉ nghe đối phương thản nhiên nói: "Bà ta mua đồ không trả nổi tiền nên bị cửa hàng giữ lại rồi, tất nhiên không rảnh đến tìm cậu nữa."
Mập: "...??"