34. Chương 34: Chàng có bằng lòng ở lại Diên Bắc cùng ta mãi mãi?

Bắc Tuyết Dung Đông - Prove

Chương 34: Chàng có bằng lòng ở lại Diên Bắc cùng ta mãi mãi?

Bắc Tuyết Dung Đông - Prove thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mãi đến buổi trưa, hàng mi dài của Phó Sơ Tuyết mới khẽ rung động, y miễn cưỡng mở hé mí mắt nặng trĩu.
Toàn thân y như thể xương cốt vừa bị tháo rời rồi lắp ghép cẩu thả, mỗi khớp xương đều rệu rã. Quay đầu thì cổ đau, nâng tay thì cánh tay mỏi, chỉ cần động đậy đôi chân là lập tức khiến nơi đã bị giày vò đau nhức.
Phó Sơ Tuyết định ngồi dậy, nhưng khuỷu tay vừa chống xuống giường thì cảm giác bủn rủn từ thắt lưng ập đến khiến y không thể ngồi dậy.
"Chậm một chút." Kẻ đã giày vò y suốt một đêm, giờ đây lại ân cần đỡ lưng y.
Đêm qua y kêu đến khản cả tiếng, hiện tại cổ họng khô khốc như lửa đốt. Phó Sơ Tuyết dùng khẩu hình nói một chữ: "Cút".
Mộc Xuyên đưa nước tới. Thân thể chịu đủ giày vò vô cùng mệt mỏi, Phó Sơ Tuyết suýt chút nữa không cầm vững chén nước. Mộc Xuyên liền tự tay đút cho y uống.
"Khụ khụ!" Phó Sơ Tuyết mở miệng, giọng nói khản đặc:
"Ngài muốn làm ta sặc chết sao?!"
"Ta xin lỗi."
Phó Sơ Tuyết hừ lạnh một tiếng: "Đúng là biết vuốt đuôi."
Mộc Xuyên mở nắp bình thuốc, vén đệm giường định đưa tay vào.
"Làm cái gì vậy!"
"Bôi thuốc."
"Ta không cần!"
"Không bôi thuốc sẽ bị viêm nhiễm."
Bàn tay thô ráp nắm lấy cổ chân y, Phó Sơ Tuyết vì chuyện đêm qua mà sinh sợ hãi, vội vàng rụt chân lại: "Có viêm cũng không bôi!"
"Ngoan nào." Mộc Xuyên kéo y lại như xách một chú mèo nhỏ, giữ chặt trong lòng. Phó Sơ Tuyết lập tức thành thật, không dám động đậy thêm nữa.
Phải thực sự trải qua mới biết khoảng cách về sức mạnh giữa hai người lớn đến nhường nào. Thân hình to lớn vững chãi của hắn đè ép lên y, hoàn toàn không cho y cơ hội phản kháng.
Đêm qua đến tận cuối cùng, y ngất đi trong mê man, hiện tại tỉnh dậy chỉ thấy toàn thân khô ráo sạch sẽ. Mộc Xuyên tuy có phần bá đạo, nhưng đã giúp y tắm rửa, cũng không làm y bị thương. Chỉ là vẫn còn cảm giác trướng nhẹ, nơi bị "khai phá" quá mức kia vẫn chưa hoàn toàn khép lại.
Những mảnh ký ức vụn vặt tựa thủy triều ùa về trong tâm trí y, tấm lưng sũng mồ hôi, hơi thở nóng rực, cùng với sức mạnh hung hãn liên tiếp như muốn xuyên phá y... Bọn họ đang ở nhà y, trên chính chiếc giường mà phụ mẫu y từng nằm, vậy mà lại làm ra những chuyện như trong thoại bản.
Trước đây y cứ ngỡ cùng nam nhân làm chuyện này sẽ rất dễ dàng, không cần kiêng dè gì nhiều, chỉ cần sảng khoái là được; giờ mới thấy cùng nam nhân quả thực là phiền phức vô cùng: dạo đầu thì dài, quá trình thì lâu, làm xong thì đau, chẳng hiểu sao mình lại cam tâm chịu khổ thế này!
Lúc đó rõ ràng là "đâm lao phải theo lao", nhưng Mộc Xuyên cũng đắm chìm trong đó, tại sao lại để y phải chủ động chứ?
Phó Sơ Tuyết lòng đầy bất bình, bắt đầu lẩm bẩm oán trách: "Cứ như trâu điên mà húc vào, suýt nữa làm ta tan thành từng mảnh."
"Ta xin lỗi."
Đêm qua bị người ta hành đến mụ mị đầu óc, không biết xấu hổ mà k** r*n, giờ đây tỉnh táo nhìn Mộc Xuyên bôi thuốc, cảm giác thẹn thùng tột độ dâng lên trong lòng.
Phó Sơ Tuyết gạt tay hắn ra: "Ai đưa thuốc cho ngài?"
"Là Tiêu Bảo."
"Đồ hỗn chướng, lại dám nghe lén góc tường."
Mộc Xuyên ngập ngừng định nói lại thôi. Phó Sơ Tuyết nhướng mày:
"Sao thế?"
Mộc Xuyên đáp: "Tiêu Bảo nói... thuốc này là do bá phụ bảo cậu ta đi lấy."
Đêm qua là do y khăng khăng đòi làm, lại còn kêu lớn như vậy, xét về tình về lý, đều không thể trách Mộc Xuyên.
Nhưng Phó Sơ Tuyết đang khó ở, nên chỉ biết dùng ngụy biện: "Nếu ngài nhẹ tay một chút, ta có thể kêu lớn thế sao?"
"Là ngài bảo ta hãy mạnh thêm chút nữa."
"Ta bảo ngài mạnh là ngài mạnh luôn sao? Thế lúc ta bảo ngài dừng lại, sao ngài không dừng?"
"Ta xin lỗi."
Cổ áo Mộc Xuyên hơi trễ nải, để lộ xương quai xanh loang lổ những vết cào và những dấu răng dày đặc trên cổ. Phó Sơ Tuyết hé nhìn vào trong trung y của mình, chỉ thấy khắp thân mình là những dấu hôn đậm nhạt không đều. Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng không ngờ "tình hình chiến sự" lại kịch liệt đến mức lưỡng bại câu thương thế này.
"Chậc chậc, xem ngài bị giày vò đến thảm hại chưa kìa."
Phó Sơ Tuyết đổi giọng châm chọc: "Kỹ thuật không tốt, còn phải luyện nhiều."
Ánh mắt Mộc Xuyên lộ vẻ nóng lòng muốn thử, nhưng ngữ khí vẫn đầy rụt rè: "Khi nào thì luyện tiếp?"
"Luyện cái gì mà luyện! Người ta sắp phế bỏ rồi, ngài còn muốn luyện cái gì?!"
"Ta xin lỗi."
"Ngài không biết nói câu nào khác sao?"
Mộc Xuyên vốn ít nói, lại không biết nói gì, chỉ im lặng như một hòn đá.
Phó Sơ Tuyết bôi thuốc xong liền lên tiếng đe dọa: "Sau này nếu để ta phát hiện trước đây ngài từng có người khác..."
Mộc Xuyên khẳng định: "Trước đây không có, sau này cũng tuyệt đối không."
Phó Sơ Tuyết kìm lại khóe môi đang cong lên, thầm nghĩ hắn cuối cùng cũng nói được một câu ra hồn.
Đêm qua tuy thời cơ không đúng, nhưng y đã xác định Mộc Xuyên, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện này. Kỳ thực chuyện này cũng giống như đôi bên giúp đỡ lẫn nhau, y không muốn phí sức, Mộc Xuyên lại rất sẵn lòng góp sức, hai bên ăn nhịp với nhau, không ai chiếm tiện nghi của ai.
Huống hồ nam tử hán đại trượng phu không cần cái gọi là trinh tiết, làm thì cũng đã làm rồi, sảng khoái là được.
Phó Sơ Tuyết chìa tay ra, cười híp mắt nói: "Nể tình ngài bị tàn phá thảm thương như vậy, ta sẽ cho ngài hôn một cái."
Để một kẻ ít nói như hòn đá mở miệng thật quá khó, nhưng sự rung động về thể xác cũng là tình cảm, cứ thế mà trói người này bên cạnh cũng không tệ.
Trước đây y cảm thấy mình mạng mọn, sống nay chết mai nên không muốn chịu trách nhiệm với tình cảm, chỉ muốn tìm người cùng hưởng đêm xuân; vậy mà sau khi hưởng đêm xuân xong, y lại đột ngột muốn chịu trách nhiệm, muốn bên nhau dài lâu, lại bắt đầu thấy quý trọng sinh mạng.
Nếu y không quá vội vã, không để Ô Bàn thúc giục cổ trùng; nếu Mộc Xuyên không về Thượng Kinh báo thù; hẳn là họ sẽ có rất nhiều thời gian để bàn chuyện tương lai.
Phó Sơ Tuyết chỉ nhất thời xúc động dẫn đến thần trí không còn tỉnh táo, còn Mộc Xuyên thì không. Trong suốt quá trình đó hắn hoàn toàn tỉnh táo. Từ chỗ không thể khước từ, đến chìm đắm trong đó, rồi tỉnh táo nhìn bản thân mình hoàn toàn luân hãm.
Phó Sơ Tuyết quá đỗi xinh đẹp, lại quá tích cực chủ động, bày ra bộ dạng nũng nịu dụ dỗ hắn tiến sâu hơn. Mộc Xuyên luôn muốn nhìn thấu nội tâm y, xem bên trong rốt cuộc là yêu tinh quyến rũ nào.
Cuối cùng hắn cũng toại nguyện. Bên trong không có yêu tinh, chỉ có một tấm chân tình. Một tấm lòng dù biết rõ giữa cả hai đầy rẫy chướng ngại nhưng vẫn toàn tâm toàn ý giao phó.
Trong chuyện này Phó Sơ Tuyết rất phóng khoáng, tay chân quấn chặt lấy hắn, chỉ cần hắn dừng lại là y sẽ làm nũng, ôm hắn lẩm bẩm không ngừng. Hắn hoàn toàn không cách nào khước từ, từ bị động biến thành chủ động.
Vốn dĩ hắn lo lắng sau khi tỉnh lại y sẽ nổi giận, không ngờ y bị giày vò đến rã rời mà vẫn như một khối bánh mật nhỏ cứ dán chặt vào người hắn.
Bánh mật nhỏ mềm mại dẻo dính, bĩu môi đòi ôm ấp hôn hít. Mộc Xuyên sợ mình lại không kiềm chế được, liền bảo: "Ta đi lấy chút gì cho ngài ăn."
Vừa đẩy cửa sương phòng ra, đã thấy Phó Tông đang khoanh tay đứng đợi ở cửa. Phản ứng sinh lý của Mộc Xuyên vẫn chưa kịp tan đi, đồng tử hắn co rụt lại vì kinh ngạc.
Trong mắt Phó Tông, ánh nhìn "người này có thể gánh vác trọng trách" chợt biến thành "người này tuyệt đối không thể nương tay".
Mộc Xuyên dù đối mặt với quân giặc cũng chưa từng căng thẳng như thế này, lần đầu tiên nói chuyện lắp bắp: "Bá... bá phụ."
Phó Tông vẫy tay bảo hắn lại gần rồi nói: "Cách âm sương phòng không tốt, ngươi đừng đứng ở cửa nói chuyện."
Mộc Xuyên: "..." Tiêu Bảo đã nhắc hắn một lần, giờ đích thân Phó Tông lại nhắc thêm lần nữa, hắn thực sự biết cách âm không tốt rồi, đời này cũng không dám tái diễn.
Phó Tông lời ít ý nhiều: "Ta làm hậu thuẫn cho ngươi, còn ngươi thì ngủ với con trai ta?"
Mộc Xuyên căng thẳng đến mức nói năng lộn xộn: "Chuyện đó... ta..." Hắn vốn ít nói, giờ lại càng chẳng thốt nên lời, ngay cả trước mặt thân phụ mình phạm lỗi cũng chưa từng chột dạ như thế này.
Mộc Xuyên lắp bắp hồi lâu, mặt đỏ gay, cuối cùng dồn hết sức lực thốt ra được một câu: "Hạ quan sẽ đối xử tốt với Kỳ An."
Phó Tông hỏi: "Miếng Hồng Uyên bội của Kỳ An là tặng cho ngươi sao?"
Mộc Xuyên gật đầu.
"Quả nhiên." Phó Tông thở dài, "Đến ngọc bội tổ truyền cũng đã cho ngươi, chuyện của hai đứa, các ngươi tự mình xem mà định liệu đi."
Hóa ra miếng ngọc Hồng Uyên mà Nội các nhận được là do Lão hầu gia từng đeo. Phó Sơ Tuyết thế mà lại đem ngọc bội tổ truyền trao cho hắn!
Nghĩ kỹ lại, lần này là Phó Tông bảo hắn tới, trước đây cũng là Phó Tông năm lần bảy lượt đưa nhi tử tới nhà hắn, để có được ngày hôm nay, công lao của Phó Tông là không nhỏ.
Tại sao Phó Tông lại muốn tác hợp cho hắn và Phó Sơ Tuyết? Rất có thể vì thấy miếng Hồng Uyên đã mất, nên cho rằng Phó Sơ Tuyết vốn đã có ý với hắn.
Hóa ra, từ lúc đôi bên "giúp đỡ lẫn nhau", Phó Sơ Tuyết đã động lòng với hắn rồi. Nghĩ đến đây, Mộc Xuyên không kìm nổi nụ cười trên môi. Điều này trong mắt Phó Tông lại chẳng khác nào một sự khiêu khích. Khuôn mặt người cha già sa sầm xuống, nhìn hắn bằng ánh mắt như muốn giết người. Mộc Xuyên hận không thể tự tát mình một cái.
Cũng may Phó Tông không nói lời nặng nề, chỉ ném cho hắn một cái nhìn sắt lạnh rồi bảo Tiêu Bảo mang tới một đống bánh ngọt đều là loại Phó Sơ Tuyết thích ăn.
Tiêu Bảo nhỏ giọng nhắc nhở: "Chủ tử da mặt mỏng, nếu biết Hầu gia đã biết chuyện chắc chắn sẽ đâm đầu vào tường mất, Đông Xuyên hầu cứ coi như Hầu gia không biết gì đi, đừng có nói cho chủ tử."
Mộc Xuyên sợ Phó Sơ Tuyết đâm tường thật, liền ôm đống bánh ngọt sải bước trở về. Đẩy cửa ra liền thấy Phó Sơ Tuyết vai ngọc nửa lộ, đang nhìn gương uốn éo tạo dáng, như thể... đang bắt chước các động tác trong thoại bản.
Cảm giác rạo rực lại bắt đầu trỗi dậy. Mộc Xuyên nổi gân xanh trên trán, hận không thể mắng cái bản thân không tiền đồ này. Phó Sơ Tuyết khép hờ vạt trung y một cách tượng trưng, nhưng những nơi cần che cũng chẳng che khuất, y tiến tới nhặt một miếng bánh ngọt.
"Phệ Tâm Cổ sợ lạnh, mùa đông ở Diên Bắc sẽ rất rét buốt, nếu có thể dựa vào ngài, lúc độc phát chắc hẳn sẽ không quá gian nan."
Mộc Xuyên khoác thêm áo cho y: "Đừng để bị lạnh."
"Đông Tang toàn là núi non, tài cưỡi ngựa của ngài không có đất dụng võ. Diên Bắc tuy hoang vu nhưng đồng bãi bát ngát không thiếu gì, sau này ngài có thể thường xuyên đưa ta đi cưỡi ngựa." Phó Sơ Tuyết thuận thế ngả vào lòng hắn.
Đầu tiên là dùng mỹ nhân kế khiến hắn lơ là cảnh giác, sau đó lại kể về nỗi khổ tâm của bản thân và hoạch định tương lai, tất cả đều nhằm mục đích giữ hắn lại Diên Bắc.
Mộc Xuyên cũng muốn ở lại, cùng y cưỡi ngựa, nhưng thù lớn chưa trả, hắn bắt buộc phải về Thượng Kinh. Hắn luôn thấy khó lòng từ chối Phó Sơ Tuyết, đêm qua đã thế, giờ cũng vẫn vậy.
Mộc Xuyên nói: "Diên Bắc rất tốt."
Đáy mắt Phó Sơ Tuyết thoáng qua một tia u buồn, y đổi giọng buồn bã: "Lòng ta ngưỡng mộ một người, lại nghe nói người đó sắp thành thân."
Mộc Xuyên lập tức phủ nhận: "Ta không có ý định cưới thê."
Phó Sơ Tuyết ngước cổ, bắt đầu ngụy biện: "Ta có nói người đó là ngài đâu?"
Chuyện gì cũng làm cả rồi, ngọc bội tổ truyền cũng tặng rồi, không phải hắn thì còn là ai? Mộc Xuyên phối hợp hỏi: "Kẻ nào, ta sẽ bắt hắn về cho ngài."
"Thoại bản nói Đông Xuyên hầu phải về Thượng Kinh cưới vợ, là kẻ phụ tình bạc nghĩa."
"Thoại bản đều là chuyện thêu dệt, không thể tin được."
"Đêm qua đôi ta vừa cùng nhau diễn luyện các tư thế trong đó, hôm nay ngài lại bảo không tính sao? Vừa nói sẽ bắt người về cho ta, giờ người đang ở đây mà lại còn muốn chạy?"
Phó Sơ Tuyết càng nói càng ủy khuất, ánh mắt long lanh như sắp khóc đến nơi, "Ngài rõ ràng chỉ muốn cùng ta hưởng một đêm xuân phong mà thôi!"
Phó Sơ Tuyết lại rơi vào cái vòng tư duy kỳ quặc của mình, lần nào cũng phải giải thích rất nhiều y mới chịu hiểu. Nhưng hắn lại sẵn lòng nuông chiều y.
Mộc Xuyên lần nữa khẳng định: "Ta không có ý đó, thực sự không có."
Đáy mắt Phó Sơ Tuyết loé lên một tia giảo hoạt: "Vậy Tướng quân chớ về Thượng Kinh cưới thê tử nữa, cùng ta ở lại Diên Bắc mãi mãi, được không?"