Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Cố Cẩn vừa thay xong đồng phục, bước đến quầy pha chế, cô đồng nghiệp đã nhìn hắn cười tủm tỉm, trêu rằng cậu sinh viên kia lại đến tìm hắn rồi. Cố Cẩn hơi ngạc nhiên, rồi ngẩng đầu nhìn theo hướng cô ấy chỉ. Quả nhiên, trên dãy ghế dài cách quầy pha chế không xa, có một chàng trai trẻ đang ngồi lặng lẽ, hoàn toàn lạc lõng giữa không khí ồn ào náo nhiệt của quán bar. Hẳn là sinh viên của một trường đại học gần đó.
Cố Cẩn từng gặp cậu ta vài lần. Suốt hai tháng nay, vào mỗi cuối tuần, chàng trai ấy đều đến quán bar, ngồi một mình ở một vị trí khá gần quầy pha chế, lén lút nhìn về phía họ, cứ ngỡ rằng không ai phát hiện.
Cố Cẩn vẫn nhớ rõ cậu ấy, bởi vì lần đầu tiên chàng trai ấy đặt chân đến đây, gương mặt cậu tràn đầy vẻ cảnh giác, hệt như một chú mèo con bước vào lãnh địa xa lạ chưa từng biết đến, vừa sợ hãi lại vừa tò mò.
Tuy nhiên, đây lại là một quán bar rất văn minh và lành mạnh. Vì nằm gần khu làng đại học, cách trang trí và bầu không khí ở đây đều vô cùng trẻ trung, thời thượng. Ông chủ là một vị đại gia, từ khi mở quán, nhiều nhân viên pha chế, phục vụ đều là sinh viên các trường đại học lân cận đến làm thêm. Thậm chí, để đảm bảo an toàn, ông chủ còn mạnh tay chi tiền thuê công ty bảo an canh gác, ngăn chặn những kẻ có ý đồ xấu đến dụ dỗ sinh viên.
Quả thực chẳng khác nào một tổ chức từ thiện.
Cố Cẩn không phải sinh viên. Hắn vốn là một đứa trẻ mồ côi, nhờ có cô nhi viện giúp đỡ mới học xong cấp ba, sau đó không thi lên đại học nữa. Mười tám tuổi, hắn bắt đầu tự mình bươn chải cuộc sống, mỗi tuần từ thứ năm đến chủ nhật đều đến làm việc ở quán bar này.
“Sao chị lại nghĩ cậu ấy đến tìm em?” Cố Cẩn khẽ mỉm cười, không tin lời đồng nghiệp nói.
Hầu hết nhân viên chính thức của quán bar đều là người dày dặn kinh nghiệm, hơn nữa, họ đều có chung một đặc điểm: ngoại hình rất nổi bật. Trong số đó, Cố Cẩn chỉ là một thiếu niên có gương mặt thanh tú, dễ nhìn mà thôi, không quá thu hút sự chú ý của người khác.
“Cuối tuần trước em nghỉ đúng không? Người ta đến đây ngó nghiêng hồi lâu, cuối cùng chạy đến hỏi bọn chị em ở đâu đấy.” Cô đồng nghiệp vừa nói vừa lau ly rượu, không nhịn được trêu hắn, “Đây là chuyện tốt mà, em có thể kết bạn với một người bằng tuổi. Các bạn nhỏ bây giờ tính cách vẫn còn rất ngây thơ, sẽ không rủ em làm điều gì xấu đâu.”
Cố Cẩn chớp mắt: “Chị đừng đùa nữa.”
Ngày hôm đó, hắn cũng không để ý gì nhiều. Mãi đến khi tan ca, hắn thu dọn đồ đạc cá nhân xong xuôi, đang chuẩn bị ra về thì bất chợt gặp lại người thiếu niên vẫn luôn lén lút nhìn về phía quầy pha chế kia.
“Tôi tên là Thiệu Nguyên, là sinh viên khoa Mỹ thuật của trường đại học Hoa Thành.” Chàng thiếu niên đứng trước mặt Cố Cẩn, vẻ ngoài vẫn còn chút ngây ngô, ngượng ngùng hỏi hắn, “Xin… xin hỏi tôi có thể thuê cậu làm người mẫu của tôi được không?”
Cậu ta đứng thẳng tắp, thân hình mảnh mai, áo sơ mi trắng cài cúc kín đến tận cổ, quần tây đen ôm gọn vòng eo nhỏ gầy. Ngay cả khi ánh đèn ở con hẻm phía sau quán bar vô cùng mờ ảo, Cố Cẩn vẫn có thể nhìn rõ diện mạo thanh tú của người thanh niên.
Như một đóa hoa sen thuần khiết.
“Tôi nhất định sẽ trả tiền công cho cậu, còn có thể cung cấp chỗ ăn ở, hơn nữa tuyệt đối sẽ không ép buộc cậu làm điều cậu không thích!” Thiệu Nguyên thấp thỏm nhìn hắn, có lẽ sợ hắn từ chối, tốc độ nói của cậu bỗng nhanh hơn, âm lượng cũng hơi tăng lên một chút.
Cố Cẩn định thần lại, nhìn vẻ mặt có phần bối rối của Thiệu Nguyên, bật cười một tiếng, nói: “Được thôi.”
***
Thiệu Nguyên có một giấc mơ, mơ lại khung cảnh lần đầu tiên cậu nhìn thấy Cố Cẩn.
Khi Thiệu Nguyên nhìn thấy một bóng người xuất hiện bên hồ nhân tạo của trường học, tay chân cậu bỗng trở nên lạnh ngắt. Cậu cứ ngây ngẩn đứng yên đó, phảng phất như nhìn thấy vận mệnh mà cho dù cậu có nỗ lực thế nào đi chăng nữa cũng không thể xoay chuyển.
Chàng thiếu niên ấy đứng dưới tán cây xanh thắm, ánh nắng vàng nhạt phủ lên thân hình hơi mảnh khảnh nhưng cao ráo, đĩnh đạc. Mái tóc ngắn màu đen mềm mại dán sát sau gáy, gương mặt hắn cũng không quá xuất sắc, nếu lẫn vào vô vàn mỹ nhân của đại học Hoa Thành thì càng trở nên bình thường. Nhưng hắn lại có một khí chất rất đặc biệt: đôi mắt đen nhánh sáng ngời, điềm tĩnh; nét mặt lúc nào cũng ung dung, thần sắc lạnh lùng, xa cách, không hề bị khói lửa nhân gian vấy bẩn. Hắn giống hệt như bông hoa sen đang vươn mình đón nắng trong hồ nhân tạo kia, nở rộ từ vũng bùn, không dính bụi trần, hiên ngang cô độc, trắng muốt kiêu sa.
Thiệu Nguyên biết hắn, cũng nhận ra hắn. Hắn tên là Cố Cẩn. Người cũng như tên, là một khối ngọc đẹp đẽ ôn nhuận, là hoa sen mảnh dẻ kiêu hãnh, là bóng ma mà cậu vĩnh viễn không thể chạy thoát.
Tất cả mọi thứ cậu có đều lấy trộm từ hắn, từ ngôn ngữ cử chỉ cho đến thói quen sinh hoạt. Cậu vụng về bắt chước hắn, lấy hắn làm hình mẫu, hoàn toàn thay đổi chính bản thân mình.
Mặc dù cậu đã vô cùng nỗ lực, nhưng khi nhìn thấy Cố Cẩn một lần nữa, cậu vẫn cảm thấy mình đang làm một trò hề thật nực cười, bởi vì cậu chỉ là một thứ hàng nhái kém cỏi mà thôi.
Sau đó, tựa hồ như bị một thứ gì đó truy đuổi, Thiệu Nguyên lập tức chạy trốn trước khi Cố Cẩn kịp phát hiện ra cậu.
Cậu về nhà suy nghĩ, đắn đo vài ngày, cuối cùng hạ quyết tâm. Cậu tìm được quán bar mà Cố Cẩn làm thêm, cậu muốn tiếp cận Cố Cẩn. Cậu ngồi ở dãy ghế dài cách quầy pha chế không xa, len lén nhìn trộm Cố Cẩn đang miệt mài làm việc.
Dưới ánh đèn vàng cam ấm áp, Cố Cẩn khẽ nhếch khóe môi mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa, trầm tĩnh. Khoảnh khắc hắn cúi đầu pha rượu, hàng lông mi dài hơi rủ xuống, đôi mắt như bị một chiếc rèm thưa che lại. Nhưng khi hắn nâng mắt lên lần nữa, con ngươi đen láy nơi đáy mắt lại phản chiếu một thứ ánh sáng dịu dàng.
Cố Cẩn tình cờ chạm mắt với Thiệu Nguyên, ánh nhìn bình thản, êm đềm ấy khiến cậu trong thoáng chốc đột nhiên nảy sinh cảm giác tự ti, thất bại. Đầu cậu lại bắt đầu đau dữ dội, tầm nhìn cũng nhòe đi, phảng phất không khí xung quanh đều bị rút cạn, giây tiếp theo cậu sẽ không hít thở nổi nữa.
Cố Cẩn cũng không nhận ra cậu, chỉ cười nhẹ với cậu, sau đó tiếp tục vội vã với guồng quay công việc của mình.
Hắn như một đóa hoa sen thuần khiết.
Thiệu Nguyên lại nghĩ như vậy một lần nữa. Bất luận ở đâu, toàn thân hắn đều như tỏa sáng, sạch sẽ, thanh cao đến mức khiến người ta vừa hâm mộ lại vừa ghen ghét. Tại sao hắn lớn lên dưới hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, vẫn có thể trở thành một con người chính trực, thiện lương đến thế? Hắn làm sao có thể giữ được sự bình tĩnh và thong dong ngay cả khi rơi vào nghịch cảnh và nguy hiểm? Đến mức khi những người khác đeo mặt nạ diễn trò hề hay khi lớp ngụy trang của họ bị xé xuống, lộ ra bộ mặt đáng ghê tởm, cảm xúc của hắn vẫn không mảy may thay đổi.
Thiệu Nguyên nghĩ, vì vậy nên cậu mới không thắng được, không giành được gì từ tay hắn, bất kể là người cậu thích hay sự ủng hộ của người khác.
Chính là cậu vẫn cảm thấy không cam lòng, tình cảm của cậu rõ ràng không thua kém bất cứ ai.
“… Thiệu Nguyên.”
Giọng nói trong trẻo, bình thản vang lên bên tai. Thiệu Nguyên bừng tỉnh mở to mắt, nhìn thấy Cố Cẩn đang ngồi ở mép giường, cũng đưa mắt về phía cậu. Ngay sau đó, cậu thấy Cố Cẩn bước đến trước mặt mình, nhẹ nhàng khom lưng, đặt trán mình lên trán cậu.
Trong nháy mắt, Thiệu Nguyên như ngừng thở, trái tim cũng phảng phất không còn đập nữa.
Cố Cẩn rất nhanh lại đứng thẳng người, nói: “Hình như đã hạ sốt rồi.”
Cố Cẩn ngẩng đầu, từ góc độ của Thiệu Nguyên có thể nhìn thấy đường cong hàm dưới sắc sảo, mạnh mẽ của hắn. “Thay một bộ quần áo khác, rồi đi ăn chút gì đi.”
Thiệu Nguyên gật gật đầu: “Luôn làm phiền cậu rồi, thật ngại quá…”
“Không sao, dù sao anh cũng là chủ thuê của tôi mà.” Trong giọng nói của Cố Cẩn mang theo ý cười, “Quần áo tôi đặt ở đầu giường, thay đồ nhanh lên rồi đi ăn cơm nào.”
Nhìn Cố Cẩn rời khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, Thiệu Nguyên cảm thấy hơi chán ghét chính mình, vùi mặt vào chiếc gối.
***
Cố Cẩn ban đầu là người mẫu hình thể mà cậu mời về, hiện tại lại biến thành bảo mẫu của cậu. Dựa theo lời thầy giáo và những bạn học vô tình nhìn thấy Cố Cẩn, thực ra Cố Cẩn mới là chủ nhân của cậu, phụ trách quét dọn phòng của một vị nghệ sĩ không dính khói lửa phàm tục là cậu, đúng giờ phải chuẩn bị cơm nước và đồ ăn vặt cho cậu, vào những lúc cậu thức đêm sắp đột tử thì phải kéo cậu lên giường ngủ, còn phải phụ trách kiểm tra và chẩn đoán tình trạng sức khỏe của cậu.
Thiệu Nguyên nghĩ, chuyện này quả thực khác xa với những gì cậu từng dự đoán.
Cậu ngồi trong phòng vẽ, trước mặt là bức tranh tả thực mà cậu đã dầm mưa vẽ đến đổ bệnh, phát sốt —— Đó chính là khung cảnh hồ nhân tạo nơi cậu lần đầu tiên nhìn thấy Cố Cẩn. Khi đó, thời tiết đã bước vào cuối thu, hoa sen điêu tàn, tất cả những chiếc lá tròn xanh biếc cũng đều biến thành sắc vàng héo úa.
Mấy ngày trước, khi đi ngang qua hồ nhân tạo, Thiệu Nguyên chỉ cảm thán một câu rằng hoa sen đã héo tàn rồi. Cố Cẩn, người đang phụ trách kéo cậu ra khỏi phòng vẽ tranh của trường để đi ăn cơm trưa, nghe thấy vậy, liền nghiêm túc suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói: “Nếu anh cảm thấy tiếc cho nó, thì tối nay chúng ta ăn củ sen hầm xương đi.”
Thật đúng là một người chẳng có chút lãng mạn nào.
Nhưng vào buổi chiều ngày hôm qua, Thiệu Nguyên lại nhìn thấy một cây hoa sen trắng kỳ lạ, duyên dáng yêu kiều vươn mình giữa một biển lá đã vàng sẫm, tàn lụi, ngay tại hồ nhân tạo. Vậy nên cậu liền lập tức dựng giá vẽ lên, muốn khắc họa lại khung cảnh này, miệt mài say mê vẽ cho đến khi trăng cao sao rọi. Trên đường trở về, cậu gặp một trận mưa to, thành ra hôm nay bị cảm lạnh.
Cố Cẩn cũng không giống trong tưởng tượng của cậu lắm.
Có lẽ là vì trước đây khoảng cách giữa hai người quá xa. Trong trí nhớ và ấn tượng của cậu, Cố Cẩn là một người điềm tĩnh, thanh cao, thuần khiết, mặc dù lớn lên trong bùn lầy nhưng không dính bụi trần, gần như là một kiệt tác không hề có bất kỳ khuyết điểm nào, hoàn mỹ đến mức người khác chỉ có thể ngước nhìn.
Mà hiện tại, sau khi tiếp xúc gần gũi với Cố Cẩn, mặc dù hắn có hơi khác so với tưởng tượng của cậu, nhưng cũng không hoàn toàn phá vỡ hình ảnh Cố Cẩn mà cậu xây dựng trong lòng. Cố Cẩn vẫn luôn bình tĩnh, khoan thai, hoàn mỹ vô khuyết, hơn nữa còn rất cẩn thận, chu đáo, ôn hòa, thân thiện, đối nhân xử thế chân thành, bất kể là ai cũng đều sẽ không chán ghét một người như vậy.
Thiệu Nguyên không chán ghét Cố Cẩn. Cho dù cậu đang chìm đắm trong mặt trái của cảm xúc và quá khứ đầy màu sắc u ám, cậu vẫn cảm thấy Cố Cẩn như cũ, là người duy nhất mà cậu quen biết, từ đầu đến cuối luôn đối xử tốt, chưa bao giờ thay đổi thái độ với cậu.
Một Cố Cẩn như vậy xứng đáng có được tình cảm chân thành, tha thiết nhất thế gian, cũng xứng đáng ở bên người tốt nhất thế gian.
“… A, ai có mắt đều sẽ chọn cậu ấy thôi.”
Thiệu Nguyên nghĩ, thật sự không cam lòng.
Cậu nhìn bức tranh hoa sen kiêu hãnh nở rộ giữa biển lá khô tàn trên giá vẽ, sắc mặt phức tạp.
Cố Cẩn vẫn là bông hoa sen nở rộ vào ngày cuối thu như trước, còn cậu lại là đám lá khô xấu xí kia —— Không, có lẽ cậu mới là bùn lầy đang bị đám lá khô che đậy.