Trên cõi nhân sinh dài đằng đẵng này, liệu có điều gì đủ sức nặng để vượt qua cả ái tình, trở thành lẽ sống, là mục tiêu tối thượng? Năm mười lăm tuổi, ta bước chân vào chốn thâm cung, mang theo một câu hỏi như thế.
Dưới ánh mắt soi xét của giáo tập ma ma, ta hòa vào đoàn tuyển tú gồm năm mươi người, lần đầu tiên bước qua cổng thành ngoại, tiến sâu vào nội cung. Vĩnh An Môn, nơi từng chỉ tồn tại qua những lời kể nhuốm màu huyền hoặc, giờ đây sừng sững hiện hữu.
Những tiểu thư quan gia khác, ai nấy đều cúi rạp đầu, ánh mắt dán chặt vào từng viên gạch thẫm màu dưới chân, như thể muốn xuyên thủng lớp đá lạnh lẽo ấy để trốn thoát khỏi thực tại. Lời mẫu thân răn dạy vẫn văng vẳng bên tai: "Chốn thâm cung này, điều cấm kỵ nhất chính là bộc lộ chân tính. Hỷ nộ ái ố, tất thảy phải giấu kín, mới mong một đường sống sót."
Trong ký ức, Vĩnh An Môn qua lời kể của thoại bản là nơi tường đỏ ngói xanh, đèn đuốc rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa vẻ quỷ dị khôn cùng. Thế nhưng, khẽ nghiêng đầu, tầm mắt ta vô tình lướt qua, bắt gặp một nhành tường vi trắng muốt, lặng lẽ nép mình bên chân tường cung đỏ thẫm. Một khoảnh khắc, ta chợt tiếc nuối cho những kẻ viết thoại bản, vì đã quên ghi lại chút sắc xuân dịu dàng, tinh khiết ấy vào trang sách của họ.
Truyện Đề Cử






