Trong cuộc đời dài đằng đẵng, có những điều còn quan trọng hơn cả tình yêu…
Năm mười lăm tuổi, dưới sự dẫn dắt của các ma ma quản sự, ta bước vào nội cung cùng đoàn tuyển tú gồm năm mươi thiếu nữ. Đây là lần đầu tiên ta đặt chân vào chốn thâm cung, cũng là lần đầu tiên sải bước qua Vĩnh An Môn – cánh cổng mà những câu chuyện thoại bản đã kể đến mức quen thuộc đến nhàm tai.
Những tiểu thư quan gia khác đều cúi rạp đầu, dường như chỉ hận không thể xuyên thủng lớp gạch xanh thẫm dưới chân bằng ánh mắt. Ta vẫn nhớ như in lời mẫu thân dặn dò: "Điều tối kỵ nhất trong nội cung chính là để lộ tính tình thật. Con phải giấu đi bản tính khi còn ở nhà."
Không vui, không buồn, không yêu, không hận – đó mới là con đường duy nhất để trường tồn chốn thâm cung đầy cạm bẫy này.
Thế nhưng, ngay lúc ấy, ta chợt nhớ đến Vĩnh An Môn trong những cuốn thoại bản vẫn được miêu tả: tường đỏ, ngói xanh, đèn đuốc sáng choang, một vẻ đẹp quỷ dị đến rợn người.
Và rồi, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt ta lướt qua, vô tình bắt gặp một mảnh tường vi trắng muốt đang nép mình bên chân tường đỏ thắm. Trong lòng ta không khỏi dâng lên một nỗi tiếc nuối: những kẻ viết thoại bản kia, sao cứ mãi quên ghi lại chút sắc xuân tươi tắn, bé nhỏ này vào trang sách của họ?
Truyện Đề Cử






