Chương 44: Đêm Dài

Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 44: Đêm Dài

Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuyên Đế trước lúc lâm chung đã giao di chiếu cho Cố Chi Ngôn. Cố Chi Ngôn biết được bí mật của Chân Như Cung nhưng giữ im lặng, điều duy nhất ông làm là mạo hiểm tính mạng để cứu Cảnh Vương Tôn.
Cảnh Vương gia gần như đã bị Tống Sưởng tàn sát sạch, việc bảo toàn được Cảnh Vương Tôn e rằng cũng đã tốn không ít công sức.
Thảo nào trước đây Châu Đàn không bao giờ chịu đi gặp ông chủ Ngải, người ẩn cư bảo vệ Cảnh Vương Tôn, mãi đến khi rời cung mới chịu ngỏ lời cùng nàng đến thăm hỏi. Mấy người đều hiểu rằng, một khi chàng đã bước chân vào tiểu viện Tê Phong cuối con hẻm đó, tức là đã hạ quyết tâm.
“Chàng định… làm thế nào?” Mãi một lúc lâu sau, nàng mới lấy lại được giọng nói của mình. Châu Đàn nhìn vào mắt nàng, cười khổ sở: “Nàng dường như chẳng hề kinh ngạc.”
Một bậc đại sĩ phu bình thường cả đời trung quân, giữ chính đạo, làm sao có thể mở lời thốt ra những lời ngỗ nghịch như vậy. Lúc chàng hạ quyết tâm kể hết mọi chuyện, hoàn toàn không ngờ nàng lại bình tĩnh đến vậy.
Không ngờ Khúc Du suy nghĩ một lát, rồi đáp: “Ta rất tán đồng ý kiến của chàng.”
“Vua không ngay chính, bề tôi liều chết can gián, đó là khí tiết. Chàng dù tay cầm di chiếu của tiên đế nhưng vẫn nhẫn nhịn tai họa sư môn bị diệt, chỉ khi xác tín rằng bậc quân vương không còn lòng thương bách tính mới nảy sinh ý định này. Chẳng phải, đây chính là khí tiết của bậc đại sĩ phu hay sao?” Nàng nghiêm túc nói tiếp: “Chàng nói đúng, nếu cứ mù quáng trung thành, hại thiên hạ cùng quân vương chôn vùi mới là điều không nên làm. Tô tiên sinh và ông chủ Ngải đã chờ chàng ở tiểu viện Tê Phong bấy lâu nay, chắc hẳn họ đã hạ quyết tâm từ rất lâu rồi. Chàng đã mềm lòng hơn họ rất nhiều.”
Châu Đàn ôm nữ tử trong lòng, ngửi thấy mùi trà lài thoang thoảng trên mái tóc nàng. Chẳng biết có phải mùi hương này thực sự nồng nàn mà thanh nhã hay không, chàng bất giác không nhịn được cười.
“Chàng cười gì thế?”
“Được nàng đối đãi như vậy là may mắn của ta.”
Chàng khẽ nói xong câu này, nhưng dường như có chút ngượng ngùng vì không quen nói những lời này, liền nhanh chóng chuyển sang chuyện khác, trả lời câu hỏi vừa rồi của nàng: “Điều ta cần làm bây giờ… những việc khác chưa vội, Tể phụ còn trong triều, lão sư dưới chín suối cũng không thể nhắm mắt mà ra đi yên ổn.”
“À.”
Khúc Du nhớ lại ánh mắt hận thù lạnh băng của Châu Đàn lúc nãy, nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ theo điều nàng đang nghĩ đến: “Nếu theo suy đoán của chàng và ta, Phó lão đã cứu Vô Chuyên tiên sinh, người lẽ ra phải bị Triệu Ân và Thuận Đức hoàng hậu diệt khẩu năm xưa đó. Trong tay Vô Chuyên tiên sinh có sổ tay có thể được xem là bằng chứng cho sự việc này.”
“Lúc đó, Phó Khánh Niên vẫn còn ở Lại bộ, việc cứu Vô Chuyên tiên sinh cũng không phải là không thể, ông ta xưa nay tinh thông chuyện dối trên lừa dưới. Giả mạo thi thể để qua mắt Triệu Ân và Quý phi không phải là việc khó khăn.” Châu Đàn lạnh lùng nói: “Ta đoán, Vô Chuyên tiên sinh vì muốn giữ mạng, có lẽ chỉ nói mơ hồ với ông ta rằng trong đó có bí mật lớn, chứ chưa kể hết mọi chuyện. Mãi đến khi ông ấy qua đời, Phó Khánh Niên mới biết được mọi chuyện.”
Lúc đó Phó Khánh Niên đã thăng lên từ Lại bộ đến Chấp chính, ngang bằng với Cố Chi Ngôn. Nhưng danh tiếng của Cố Chi Ngôn quả thực quá lớn, nếu không có gì bất thường, e rằng ông ta cả đời sẽ bị Cố Chi Ngôn chèn ép.
“Cho nên mới có những bức thư này.” Khúc Du vỡ lẽ: “Nói như vậy… Bệ hạ biết được chuyện này, là do Phó Khánh Niên viết thư mời con trai Vô Chuyên tiên sinh vào Biện Đô. Ông ta chỉ cần bịa đặt một lời nói dối là có thể khiến Công Thâu Đoán tưởng rằng mình đang minh oan cho cái chết của phụ thân, sau đó giết người diệt khẩu là xong xuôi.”
“Bệ hạ cứ thế mà biết được sự việc này, đương nhiên là chịu kích động lớn. Lúc này Cố tướng lại ra sức ngăn cản việc xây dựng Nhiên Chúc Lâu, bệ hạ liền không tránh khỏi nghi ngờ lão sư đã sớm có ý đồ bất trung, không muốn hắn biết sự thật là đang mưu tính điều gì đó. Sau án Nhiên Chúc, Cố tướng từ quan, Phó Khánh Niên toại nguyện được thăng lên chức Tể phụ, trở thành người đứng đầu triều đình.”
Khúc Du nghiên cứu về lịch sử chính trị không quá nhiều, trước đây luôn không rõ vì sao mà việc đấu đá, bè phái trong triều đình vốn là điều có ở mọi triều đại, nhưng tại sao lại có thể hủy diệt cả một vương triều?
Thế nhưng giờ đây nhìn lại, thực sự khiến người ta kinh hãi tột độ.
Con đường thăng tiến được trải đầy máu tươi, thanh giả tự thanh chẳng qua cũng chỉ là lời dối trá. Những thủ đoạn hô mưa gọi gió đó, chỉ trong chốc lát có thể khiến giang sơn đổi chủ.
“Ta luôn nghĩ là do bí mật tiền triều được cất giấu ở một nơi nào đó trong cung, hoặc là do lão bộc bên cạnh Thuận Đức hoàng hậu tiết lộ mà bệ hạ biết được chuyện này, hoàn toàn là ngoài ý muốn.” Ánh nến đã cháy đến tận cùng, Châu Đàn nhìn chằm chằm vào chút ánh sáng nhỏ nhoi đó, ánh mắt lạnh đi từng tấc một. “Nhưng nếu ngay từ đầu đây đã là toan tính của Phó Khánh Niên, là ông ta tìm đến con trai Vô Chuyên tiên sinh, khiến bệ hạ nhất định phải phá đổ Chân Như Cung để điều tra, là ông ta một tay sắp đặt án Nhiên Chúc, không tốn một binh một tướng mà đã đánh bại lão sư. Ngay cả bệ hạ e rằng cũng không hề biết có bàn tay của ông ta trong chuyện này.”
Chàng khẽ nặn ra vài tiếng cười tự giễu từ cổ họng: “Bành Việt đưa Công Thâu Đoán từ Nhược Châu tới Biện Đô. Đỗ Huy trước đây qua lại với Phó Khánh Niên, giữ lại những bức thư này để giữ lấy tính mạng… Thảo nào Phó Khánh Niên nhất quyết phải bảo vệ Bành Việt. Nếu hắn lấy những bằng chứng đó để trình lên bệ hạ, nàng nói xem bệ hạ liệu có nghĩ đến vai trò của Phó Khánh Niên trong án Nhiên Chúc hay không?”
Châu Đàn lúc này có vẻ xa lạ. Trước đây Khúc Du thậm chí không thể tưởng tượng được Châu Đàn đã quyết đoán đến mức nào để phá được những án cũ của Hình bộ, khiến Lương An vừa thấy đã sợ hãi đến mức đó.
Châu Đàn ngay cả khi nghi ngờ nàng nhất, dùng Yên Vô Bằng để thăm dò nàng cũng chưa từng có biểu cảm như thế này.
“Lúc lão sư vào ngục cứu ta ra còn mời ta đến Dương Châu ở lại, ông nói muốn tận mắt nhìn ta thực hiện lời thề khi bái nhập sư môn… Lời còn văng vẳng bên tai ta, làm sao lại có thể gieo mình xuống sông mà ra đi được. Phó Khánh Niên làm được đến bước này, vẫn chưa cam tâm, nhất quyết muốn lấy đi cả tính mạng lão sư. Có lẽ… ông ta giết người diệt khẩu, cũng là để ta vĩnh viễn tuyệt vọng, không thể trở thành hậu họa của ông ta.”
Khúc Du nhìn Châu Đàn đưa tay lên che phủ ngọn nến sắp tắt. Ngọn lửa bị bàn tay chàng bao trọn hoàn toàn, dập tắt trong một mảng tối đen kịt.
“Đêm dài vô tận, đã vậy thì cứ để tất thảy đều ở trong bóng tối đi…”
“… Không đổ máu, thì chẳng thể có bình minh.”
Khi Khúc Du tỉnh lại lần nữa, mở mắt đã thấy ánh nắng rực rỡ xuyên qua giấy dán cửa sổ chiếu vào phòng, hôm nay hẳn là một ngày nắng ráo đẹp trời.
Đêm qua hai người ngồi trò chuyện dưới ánh nến trong màn đêm dày đặc thật lâu. Nàng tựa lên vai chàng, nói đến tận khi đã mỏi mệt rã rời.
Nàng còn nhớ Châu Đàn đã vòng tay qua lưng nàng, trầm giọng hỏi nàng một câu: “Ta bế nàng về nghỉ ngơi nhé?”
Khúc Du mơ mơ màng màng đáp: “Không…”
Đối phương lập tức rụt tay lại, vẻ như chàng đã lỡ lời, ôn tồn khẽ khàng khuyên ngăn: “Nơi đây ẩm thấp, tối tăm, không nên ở lâu qua đêm.”
Rồi nàng ôm lấy cổ Châu Đàn, thì thầm bên tai chàng: “Ý của ta là… chàng cứ bế ta về đi, không cần phải hỏi ý ta.”
Sau đó, mùi tĩnh thủy hương bao bọc lấy nàng. Châu Đàn xuyên qua hành lang dài trong đêm thu dài và tĩnh mịch bế nàng về Phương Hoa Hiên nơi nàng ở. Chiếc khăn choàng lụa màu vàng hạnh thêu hoa văn quét trên đất, cuốn theo những cánh hoa tàn úa rơi rụng trên sàn, tự mình vương thêm chút hương thơm thoang thoảng.
Dù chàng chưa từng ở lại Phương Hoa Hiên, nhưng khi Vận ma ma bước vào cửa, ánh mắt nhìn Khúc Du đã mang thêm vẻ hài lòng.
Hai người chưa từng viên phòng, người ngoài không biết, nhưng Vận ma ma lại rõ mồn một như lòng bàn tay. Đây là lần đầu tiên Châu Đàn và Khúc Du ở cùng nhau trong phủ lâu đến vậy. Theo Hà Tinh kể, đại nhân mãi đến nửa đêm mới bế phu nhân từ Tùng Phong Các ra.
Khúc Du đang hồi tưởng lại tình cảnh đêm qua, thậm chí không nhận ra má mình đã ửng hồng. Nàng xỏ giày gấm mềm thêu hoa, nhận lấy chén sứ từ tay Thủy Nguyệt để súc miệng, tiện miệng hỏi: “Phu quân đi đâu rồi?”
Vận ma ma cười càng rạng rỡ hơn: “Đại công tử đã đi thượng triều sớm rồi, nay vẫn chưa hồi phủ.”
Khúc Du vừa thay y phục vừa ngẫm nghĩ. Đêm qua trò chuyện quá muộn, nàng thực sự vẫn còn vài nghi vấn chưa kịp giải đáp. Tuy nhiên, Châu Đàn đã ngỏ ý nói thật với nàng thì nàng cũng không cần vội vàng lúc này.
Điều quan trọng nhất hiện giờ là… Vụ án của Lưu Liên Hề đã là một cái bẫy. Phó Khánh Niên chỉ thị Đỗ Huy tốn hết tâm cơ để đào một cái hố chôn Châu Đàn, chỉ chờ chàng bước chân vào. Châu Đàn đã biết rõ như vậy, giờ chàng nên phá giải cục diện này ra sao?
Nàng định thay nam trang để đến Hình bộ một chuyến, nhưng chưa kịp ra khỏi cửa thì Hạ Tam đã đến phủ, lời lẽ cung kính truyền lời của Châu Đàn. Đại ý là hôm nay chàng nghỉ làm, muốn mời nàng cùng đi dạo phố.
Vụ án đang lúc dầu sôi lửa bỏng, sao chàng lại nghỉ phép vào thời điểm này?
Châu Đàn thường sau khi tan buổi thượng triều sẽ đến Hình bộ làm việc, hiếm khi về phủ dùng bữa sáng. Nếu hôm nay nghỉ, hẳn chàng cũng sẽ ghé qua một chuyến rồi mang án quyển về.
Khúc Du mơ hồ không hiểu nên không thay nam trang mà mặc y phục thường ngày, nàng ngồi xe ngựa thẳng đến Hình bộ. Người đánh xe ghìm ngựa dừng lại, chỉ một lát sau Châu Đàn đã vén rèm bước vào.
Chàng đi thượng triều đều cưỡi ngựa, chỉ khi đi cùng Khúc Du mới ngồi xe độc mã* này. Thực ra trong phủ còn có chiếc xe ngựa rộng rãi hơn, nhưng đi trên đường quá bắt mắt. Khúc Du chỉ ngồi khi về nương gia và hôm tới Đông Môn đón chàng.
*Xe ngựa chỉ có một ngựa kéo.
Trong xe hơi chật hẹp, Châu Đàn nghiêng người ngồi xuống liền gần kề đầu gối nàng. Hà Tinh, Thủy Nguyệt và Hạ Tam theo sau cách đó hai bước chân. Khúc Du vén rèm nhìn ra ngoài, hỏi: “Hôm nay vì sao chàng lại được nghỉ phép vậy?”
Châu Đàn cười nhạt một tiếng, giọng điệu bất đắc dĩ, nhưng không hề có cảm xúc nào khác: “Bị bệ hạ quở trách nên rảnh rỗi vài ngày.”
“Hửm?”
Châu Đàn giải thích đơn giản vài câu, nàng mới hiểu. Khi buổi thượng triều sớm, chàng đã tâu với Đức Đế, lặp lại chuyện Trân Nhi nói, nói thẳng là Đỗ Cao Tuấn giết thê giá họa, cấu kết với Kinh Đô Phủ để che giấu tội chứng. Đỗ Huy luận chiến với chàng trước triều. Tam Ti lại bất ngờ nói lời khai của Trân Nhi không thể xác thực. Hai bên tranh cãi không ngừng.
Sau đó Đức Đế nổi trận lôi đình, quở trách hai bên vô dụng, nói thẳng Hình bộ không được nhúng tay vào nữa. Hắn đích thân chỉ định một người khác ở Điển Hình Tự cùng với cận vệ thân tín thuộc Lâm Vệ để tái điều tra.
Châu Đàn bị buộc tội thêu dệt chứng cứ để loại trừ phe đối lập. Đức Đế tạm thời đình chỉ chức vụ của chàng, đợi sau khi có kết quả vụ án mới xử lý tiếp.
Một buổi thượng triều sớm hỗn loạn.
Khúc Du nghe xong, không lập tức mở lời hỏi Châu Đàn, dù đã biết đây là cái bẫy của Phó Khánh Niên, nhưng vẫn giả vờ không biết mà sập bẫy, ắt hẳn chàng có tính toán riêng của mình.
Trong lời nói của Châu Đàn, nàng lại chú ý đến một việc khác.
“Bệ hạ đích thân chỉ định cận thần và cận thị vệ, vượt cả Tam Ti để điều tra án ư?” Khúc Du lẩm bẩm, nghi hoặc hỏi: “Hành động này hoàn toàn không hợp quy củ, chẳng lẽ Ngự Sử Đài và Gián Viện không phản đối sao?”
“Hỏi hay!” Châu Đàn đã thay quan phục Hình bộ ra, bạch y càng tôn lên vẻ ngoài thanh thoát của chàng, nét mặt chàng thấp thoáng vẻ tán thưởng. “Thực ra vụ án này dù Lưu mẫu không màng thể diện gây rối ở đại lộ hoàng thành thì bệ hạ cũng không nên quan tâm đến mức ấy. Vụ án rơi lầu trước đó đã gây chấn động triều chính và dân chúng, thậm chí Thái tử còn tận mắt chứng kiến mà hắn cũng chưa từng coi trọng đến thế. Nàng nghĩ là vì sao?”