Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 11: Vừa lộ bản tính vừa bị siết cổ
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Chụp thêm vài tấm ảnh nữa thôi, chụp xong rồi anh đưa em về nhà nhé?”
Bạch Đường ngẩng đầu hôn nhẹ lên môi Trì Yến Đình. Lọn tóc mềm mại rũ xuống bên má, đôi mắt tròn long lanh nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt ấy khiến người ta có cảm giác như cả thế giới của cậu chỉ có hắn.
Trì Yến Đình khẽ hít một hơi thật sâu, tim đập lệch một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, hắn bỗng nhớ tới con thỏ nhỏ hắn từng nuôi mấy năm trước… mềm mại, đáng yêu và ngoan ngoãn.
“Được.” Hắn thu tay khỏi cổ Bạch Đường, khóe môi cong lên nụ cười nửa tà nửa trêu chọc, hai tay vòng lấy cậu, ép sát cậu vào giữa hắn và ghế sô pha. “Anh đồng ý, nhưng em cũng phải đáp lại một điều kiện.”
Hai người gần đến mức mũi chạm mũi, chỉ cần nghiêng đầu một chút là môi sẽ chạm vào nhau. Trong mắt người đàn ông phản chiếu hình ảnh cậu thanh niên đang đỏ bừng mặt… rõ ràng là cậu đang xấu hổ đến phát ngượng.
Bạch Đường nuốt khan một cái, tim đập loạn xạ: “Đ… điều kiện gì?”
Trì Yến Đình nghiêng người ghé sát bên môi cậu, giọng trầm thấp khàn khàn thì thầm: “Tối nay em…”
Bạch Đường hoảng hốt đưa tay chắn trước ngực hắn, gương mặt ửng hồng, giọng nói run run: “Em… em không được đâu.”
“Vậy thì đành chịu thôi.” Trì Yến Đình vờ đứng dậy, vừa xoay người đã bị cậu kéo lại, túm chặt cổ áo.
Chỉ nghe Bạch Đường lúng túng lí nhí: “Em đồng ý!”
“Ngoan lắm.” Trì Yến Đình nắm lấy tay cậu.
(Vì phòng tối nên phần sau lược bỏ vài chi tiết ái muội.)
Dễ thương muốn xỉu!
Muốn cắn ghê!
“Anh nói phải đợi đến tối mà…” Bạch Đường cụp mắt, khóe mắt ửng hồng, ánh nhìn như phủ sương, ướt át đáng thương nhìn hắn.
Trên người cậu mấy ngày nay vẫn còn lưu lại dấu vết ái muội, chưa kịp mờ đi. Cậu thật sự không muốn “vết cũ chưa lành đã thêm vết mới”.
Nếu giờ thuận theo lời tên phản diện này thì e là hôm nay cả ngày cậu khỏi cần xuống giường.
Thỏ con giơ tay bịt miệng tên phản diện, nghiến răng cảnh cáo: “Anh có tin là em cắn chết anh không?”
【Đường Đường, cưng không biết chứ nghe cưng nói vậy, tên phản diện lại càng phấn khích hơn đấy.】
“Chẳng lẽ em không dữ sao?”
【Bảo bối à, cưng nhìn lại đi, ánh mắt hắn nghe cưng nói muốn cắn liền sáng rực lên như có lửa. Không tin thì nhìn thử mà xem.】
Bạch Đường ngẩng mặt lên liền bắt gặp đôi mắt tràn đầy dục vọng của Trì Yến Đình, suýt nữa thì bị dọa cho hết hồn. Không phải mới nãy đã xong rồi sao? Sao lại như thể bị bỏ đói mấy chục năm vậy?
“Em… em phải tới đoàn phim rồi!” Thỏ con đẩy hắn ra, nhanh như chớp chạy vào phòng ngủ, mặc kín mít từ đầu đến chân mới dám ló đầu ra ngoài.
Tài xế vẫn là người hôm qua, chỉ khác là hôm nay Trì Yến Đình còn sắp xếp thêm vài vệ sĩ cho Bạch Đường, nói là để phòng ngừa những sự cố như tối qua lặp lại.
Tối hôm qua mọi chuyện xảy ra khiến Bạch Đường thực sự sợ hãi, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy run.
Trì Yến Đình nhìn gương mặt trắng bệch vì sợ của cậu, ánh mắt dịu dàng, nhưng trong đáy mắt lại thoáng hiện lên tia chiếm hữu có phần điên cuồng: Ngoan ngoãn ở bên cạnh anh không tốt sao? Vì sao cứ muốn rời đi?
Hắn ghét bất cứ ai tiếp xúc với thỏ con của mình.
Bạch Đường bắt gặp ánh mắt đầy cảm xúc kia, tim khẽ run lên.
Mỗi lần Trì Yến Đình lộ ra ánh nhìn kiểu đó, y như rằng tối về cậu lại bị “xử lý” một trận trên giường. Vì quá quen thuộc với phản ứng này, Bạch Đường không nghĩ ngợi liền xoay người bỏ chạy.
Trì Yến Đình nhìn theo bóng dáng thỏ con chạy trối chết, bật cười khe khẽ: “Nhóc con, để xem tối nay em còn chạy đi đâu cho thoát.”
Đến trường quay, Bạch Đường bước vào phòng hóa trang chuẩn bị tạo hình và thay trang phục.
Hôm nay cậu có bốn cảnh quay, trong đó một cảnh là phân đoạn nhân vật Sở Tịnh bị phát hiện sau khi qua đời, còn lại là những phân cảnh hồi tưởng.
Trường quay đặt tại một nhà xưởng bỏ hoang. Người diễn cặp với cậu là Trác Hoa, một tiểu sinh nổi tiếng hiện nay, gương mặt điển trai, vóc dáng chuẩn, tính cách hoạt bát.
Ngay khi liếc thấy Bạch Đường đang chuẩn bị trong góc, ánh mắt Trác Hoa liền xẹt qua một tia kinh ngạc. Trong giới giải trí không thiếu mỹ nam mỹ nữ, nhưng kiểu đẹp như cậu – vừa lạnh lùng vừa trong trẻo – đúng là hiếm thấy.
Ánh mắt hắn gần như dính chặt vào người Bạch Đường, trong đầu hiện lên suy nghĩ đầy tính chiếm hữu: Người đẹp như vậy mà chỉ đóng vai phụ? Không lẽ không có ai bao dưỡng cậu ta à?
Nghĩ đến đây, Trác Hoa bắt đầu rục rịch trong lòng.
Khi máy quay bắt đầu, Bạch Đường nhanh chóng nhập vai.
Gương mặt đẫm máu, ánh mắt phẫn nộ, nhân vật Sở Tịnh đang bị một đám nam sinh vây đánh.
“Chạy đi, mày không phải gan lắm sao?”
“Mẹ kiếp, bắt mày hại tụi tao phải rượt theo tận đây!”
Sở Tịnh hoảng loạn ôm cặp chạy trối chết, vừa thở dốc vừa quay đầu ném cặp sách về phía một tên trong nhóm. Nhưng chưa kịp chạy xa thì đã bị tóm lại, ấn xuống đất và đấm túi bụi.
“Dừng lại! Tôi đã gọi cảnh sát rồi! Không muốn bị bắt thì biến ngay!” Ôn Lương (do Trác Hoa thủ vai) giằng lấy cặp sách, gương mặt đầy căng thẳng hét lên.
Bọn kia lườm nguýt rồi bỏ đi trong tức giận. Ôn Lương vội chạy đến bên Sở Tịnh, khom người hỏi: “Cậu ổn chứ?”
Sở Tịnh ngước mắt lên, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Đó chính là lần đầu tiên Sở Tịnh và Ôn Lương gặp nhau.
“Cắt!”
Đạo diễn vừa hô xong, Trác Hoa liền kéo Bạch Đường đứng dậy, nhưng lực kéo hơi mạnh khiến cậu ngã vào lòng hắn.
Một tay vô tình đặt lên eo Bạch Đường, Trác Hoa không kìm được cảm thán: Eo gì mà nhỏ thế? Mùi nước hoa cũng thơm thật đấy...
“Cậu tên gì?” Hắn hỏi, mắt vẫn nhìn chằm chằm không rời.
Bạch Đường lùi lại hai bước để giữ khoảng cách: “Em tên Bạch Đường.”
“Cái tên nghe ngọt thật đấy. Anh là Trác Hoa, hay là chúng ta trao đổi thông tin liên lạc nhé? Biết đâu sau này còn có dịp trao đổi thêm về kịch bản.”
“Được chứ?” Hắn cười cười hỏi lại.
“Ừ, cũng được.” Bạch Đường lấy điện thoại ra, thêm thông tin liên lạc của đối phương.
Trời đã tối khi cậu rời khỏi phim trường. Nhìn thấy mấy vệ sĩ đi theo không xa không gần, trong lòng Bạch Đường mới cảm thấy an tâm phần nào, dù gì tối hôm qua cũng khiến cậu bị một phen hú vía.
【Tên phản diện chắc chắn đang chuẩn bị xử lý cưng.】
Vừa kéo cửa xe chuẩn bị bước vào, Bạch Đường liền bắt gặp ánh mắt quen thuộc, Trì Yến Đình đã ngồi chờ sẵn trong xe từ bao giờ.
“Lại đây.”
Nghe vậy, cậu ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh.
Trì Yến Đình vươn tay ôm lấy cậu vào lòng: “Bảo bối, hôm nay em đã làm gì nào?”
“Quay phim chứ còn gì.” Bạch Đường thấy lạ, không hiểu sao hắn lại hỏi vậy.
“Nói dối không phải là thói quen tốt đâu.” Trì Yến Đình lấy khăn ướt ra, nhẹ nhàng lau tay cho cậu, từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay, thậm chí cả khe móng cũng không bỏ qua.
“Em không nói dối.” Bạch Đường nhíu mày, định rút tay về.
“Bảo bối không ngoan.” Trì Yến Đình giơ điện thoại lên, đưa màn hình ảnh chụp về phía cậu. “Mới gặp nhau đã ôm ấp như vậy, vậy mà còn nói là không dối anh? Hắn đặt tay ngay eo em đấy.”
Bức ảnh hiện rõ khoảnh khắc Trác Hoa vô tình kéo Bạch Đường vào lòng, cả hai đứng rất gần nhau, trông như đang thân mật.
Bạch Đường nhìn tấm hình, giọng lộ rõ tức giận: “Em tưởng anh cho người đi theo là để bảo vệ em. Không ngờ… là để giám sát.”
Trì Yến Đình lại chẳng hề thấy điều đó có gì sai: “Không theo dõi thì làm sao biết bảo bối của anh lại dễ khiến người khác động lòng như vậy?”
“Dừng xe! Em muốn xuống!” Bạch Đường quay về phía tài xế hét lên.
Nhưng xe không những không chậm lại mà còn tăng tốc.
“Em định đi đâu?” Trì Yến Đình bắt lấy tay cậu, ấn lên cửa kính, ghì chặt trên đỉnh đầu. “Đi tìm cái tên ôm em ban nãy à?”
“Buông ra! Đồ khốn nạn!” Bạch Đường giãy giụa, toàn thân căng cứng, giọng đầy ấm ức. “Em muốn ở cạnh ai thì liên quan gì đến anh!”
“Không liên quan?” Trì Yến Đình cười lạnh, tay bóp chặt cằm cậu, ánh mắt sâu như vực. “Anh nói cho em biết... em đi đâu cũng không được, sống là người của anh, chết cũng là quỷ của anh. Đời này kiếp này, em chỉ có thể là của anh.”
【Hệ thống 007: A a a a a a!!! Tên phản diện phát điên rồi! Hắn định làm gì với Thỏ Bảo của tôi thế hả trời!!!】
“Em không thuộc về anh. Em không phải của anh.” Bạch Đường rưng rưng nước mắt, ánh mắt kiên quyết trừng thẳng vào Trì Yến Đình. “Không ai là đồ vật của ai cả.”
Nghe xong, Trì Yến Đình không những không tức giận, mà ngược lại bật cười lạnh lùng.
“Bảo bối à, xem ra em vẫn chưa hiểu tình cảnh của mình. Chỉ cần anh muốn, bất kể em là ai, bất kể em cố tỏ ra mạnh mẽ thế nào, anh đều có thể khiến em ngoan ngoãn thuộc về anh.”
“Môi em mềm thế này, hôn lên vừa ngon vừa ngọt… Vậy mà cứ thích nói mấy lời khiến anh không vui.”
Dứt lời, Trì Yến Đình cúi người hôn lên môi cậu đầy chiếm đoạt. Tay anh rời khỏi cằm Bạch Đường, chuyển xuống siết lấy cổ cậu.
Vừa hôn vừa siết chặt.