Chương 25: Thỏ con đáng thương

Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh sáng trong phòng tối mờ. Dù không thấy rõ mặt, Bạch Đường vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt Trì Yến Đình đang dán chặt lên người mình... ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết chết cậu.
Đầu óc vẫn còn choáng váng vì thuốc, cơ thể mềm nhũn, không còn chút sức lực nào. Bạch Đường cố bóp mạnh đùi, ép mình giữ tỉnh táo.
Sau vài lần cố gắng đứng dậy nhưng lại té ngã, cậu run rẩy nói:
“Tôi... tôi đứng không nổi... chân mềm rồi.”
Sở Lẫm Nam, người nãy giờ vẫn dựa vào tường xem kịch vui, bước đến kéo Bạch Đường ra khỏi phòng. Anh ta nhìn gương mặt đẫm nước mắt, toàn thân run rẩy vì sợ của cậu, không nhịn được cười phá lên:
“Anh có thể thỏa mãn tôi một nguyện vọng, được không?”
Bạch Đường mơ hồ ngẩng đầu nhìn anh ta, không hiểu anh ta muốn nói gì, cũng không đáp lại.
Cậu kéo tay áo lau vội nước mắt, rồi quay mặt vào tường, co người ngồi xổm xuống, cả người co lại như một con thú nhỏ phạm lỗi đang bị chủ nhân phạt diện bích.
Sở Lẫm Nam nhìn cậu, khẽ cười:
“Gan cậu cũng lớn thật, đã được bao dưỡng rồi mà còn dám ra ngoài lăng nhăng.”
Bạch Đường quay đầu, mắt đỏ hoe, phản bác ngay:
“Là tôi bao dưỡng A Đình cơ mà! Tôi đâu có phản bội!”
Sở Lẫm Nam suýt nữa cười gập cả người, “Cậu... thật sự ngốc hay giả vờ ngốc vậy? Với dáng vẻ này mà đòi bao dưỡng Trì Yến Đình? Cậu có gì để bao dưỡng anh ta chứ?”
Bạch Đường đờ người.
007 từng nói với cậu: người bao dưỡng là người ngủ với người khác trước, nhưng... hóa ra không phải vậy? Hóa ra 77 từ đầu cũng chẳng hiểu rõ, vậy mà dám chỉ đạo người khác.
Giờ phút này, Bạch Đường cuối cùng cũng hiểu vì sao khi cậu nói "bao dưỡng Trì Yến Đình" tại buổi yến hội, tất cả mọi người lại tỏ vẻ khinh thường đến thế.
Trong lòng cậu xuất hiện một cảm xúc khó tả. Nhưng nghĩ đến chuyện chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, đạt đủ điểm giá trị chán ghét là có thể rời đi... ai bao dưỡng ai cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Dù sao thì... trừ việc hung bạo trên giường, tính khí thất thường và thích dọa người, Trì Yến Đình vẫn có điểm tốt.
Ít nhất... cơ ngực của hắn rất đẹp. Mông cũng... tròn và săn chắc...
Bạch Đường nhìn về phía căn phòng tối om kia. Một thân ảnh cao lớn, tựa như mang theo mùi máu tanh, bước ra từ bóng tối.
Trên người Trì Yến Đình vẫn còn vết máu, sắc mặt u ám, đáng sợ. Hắn đi thẳng đến chỗ Bạch Đường, không nói một lời, trực tiếp bế cậu lên rồi rời đi.
Sở Lẫm Nam liếc vào căn phòng phía sau, nhíu mày hỏi:
“Không đánh chết hắn đấy chứ?”
Trì Yến Đình lạnh lùng liếc hắn, giọng điệu lạnh như băng:
“Lão già kia chỉ dặn giữ lại mạng sống. Không nói phải giữ nguyên vẹn.”
Rời khỏi biệt thự Trì gia, Trì Yến Đình lạnh giọng dặn người đàn ông tóc hoa râm vẻ mặt âm hiểm:
“Nếu còn lần sau... cái mộ tiếp theo sẽ là của ông.”
Gia chủ Trì gia vừa định mở miệng quát lớn, nhưng lời vừa lên môi đã bị câu nói kế tiếp chặn đứng.
“Tôi ra tay chưa bao giờ nhẹ nhàng. Nếu muộn thêm chút nữa... Trì Cẩn Ngôn đã chết rồi.”
Dứt lời, hắn bế Bạch Đường quay người rời đi.
Trên xe, Trì Yến Đình suốt đường không hề liếc nhìn Bạch Đường lấy một lần.
Sự im lặng ấy khiến Bạch Đường càng bất an hơn... một Trì Yến Đình im lặng còn khiến cậu sợ hơn cả lúc hắn nổi điên.
Cậu căng thẳng đến mức hai tay nắm chặt dây an toàn, lén lút nhìn hình phản chiếu của hắn qua cửa sổ xe.
Về đến nhà đã là hơn 1 giờ sáng.
Trì Yến Đình không nói không rằng, một mình lên thẳng lầu hai. Suốt quãng đường, hai người không nói với nhau một câu, thậm chí không nhìn nhau lấy một lần.
Bạch Đường đứng ngây người nhìn theo bóng lưng hắn, càng lúc càng lo lắng. Cậu vội vã bước theo lên lầu.
Cửa phòng ngủ vừa mở, Bạch Đường đã thấy hắn bước vào phòng tắm. Cậu đứng chờ, mười phút trôi qua trong im lặng. Khi hắn vừa ra khỏi phòng tắm, cậu lập tức tiến tới, muốn dựa vào một chút, nhưng lại bị hắn đẩy ra không chút nương tay.
Trơ mắt nhìn Trì Yến Đình đi vào thư phòng, lạnh lùng đóng sập cửa ngay trước mặt mình, như thể cắt đứt mọi kết nối giữa hai người.
Thỏ con ngồi sụp xuống cạnh cửa, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ lăn dài.
Cậu nhẹ nhàng khều vào cánh cửa, móng tay cào nhẹ lên ván gỗ... như thể muốn gõ, muốn gọi... nhưng không dám.
Đừng như vậy...
Nói gì đó với tôi đi...
Cậu muốn lên tiếng, nhưng sợ chỉ một lời thôi sẽ khiến Trì Yến Đình càng thêm giận dữ.
Nước mắt rơi từng giọt xuống mu bàn tay. Nhưng cánh cửa trước mặt... vẫn không hề mở ra.
Trong khoảnh khắc đó, thỏ con lại có cảm giác bản thân mình... lại một lần nữa... bị vứt bỏ.
Sự cô đơn xé toạc lấy cậu, như gió lạnh cuốn toàn thân vào vực sâu không đáy.
Cậu sợ bị bỏ rơi. Bởi vì điều đó... đồng nghĩa với việc bị bắt giữ, bị lột da và bị ăn sống.
Cơn đau và bất an như tấm lưới vô hình siết chặt lấy cậu, khiến đầu óc Bạch Đường quay cuồng, từng móng tay cào lên cánh cửa, để lại những vệt máu dài sâu hoắm.
“77... tôi đau quá...”
007 lập tức định điều động giá trị chán ghét để chữa trị linh hồn đang vỡ vụn của Bạch Đường, nhưng lại sững lại vì giá trị chán ghét hiện tại đã vượt ngưỡng 30. Hệ thống tự động khóa lại, chỉ còn lại 5 điểm có thể tùy ý sử dụng.
【 Chết tiệt! 】
007 gào lên trong đầu, giọng nghẹn ngào.
【 Thỏ Bảo ngoan... chịu đựng chút thôi, đợi một lát là không đau nữa... 】
Nhưng 5 điểm giá trị như hòn đá ném xuống biển, chẳng tạo nổi gợn sóng nào.
“Đau…”
Giọng thỏ con nhẹ đến mức như tan vào không khí. 007 hoảng loạn, không ngừng an ủi:
【 Đừng cắn tay, cũng đừng cắn tai thỏ... Thỏ Bảo đừng làm đau chính mình mà... 】
Nhưng đại não của Bạch Đường đã rối loạn hoàn toàn, cậu không nghe thấy gì nữa. Móng tay liên tục cào lên cánh cửa, rách cả da thịt, để lại những vết máu nhoe nhoét không đều.
【 Bạch Đường... đừng hành hạ bản thân nữa... 】 007 khẩn cầu, giọng run rẩy như muốn khóc.
【 Đều chảy máu rồi mà... 】
Là một hệ thống, nó chỉ có thể chứng kiến mà hoàn toàn bất lực, chẳng thể giúp gì hơn ngoài đau lòng.
007 chưa từng ghét vai ác, chưa từng, nhưng lúc này đây, nó thật sự mong Trì Yến Đình mở cửa.
“Đau quá…”
Giọng nói thều thào, yếu ớt như sắp tắt thở.
Bạch Đường mắt vô hồn, ngồi xổm trước cửa, ngón tay vô thức khều lấy nền gỗ.
Đau quá...
Mở cửa ra đi...
Đừng bỏ rơi tôi...
Nỗi đau thể xác và cảm giác bị vứt bỏ cùng lúc xé toạc tâm trí cậu. Cậu chỉ muốn đạp tung cánh cửa kia, nhào vào lòng người kia, gào lên rằng cậu rất sợ... nhưng lại không dám.
Bên trong thư phòng, Trì Yến Đình đứng ngay sau cánh cửa, lặng lẽ lắng nghe từng tiếng động nhỏ bên ngoài. Tiếng móng tay cào cửa, tiếng rên rỉ khẽ khàng...
Nhưng lửa giận trong lòng hắn vẫn chưa nguôi.
Không biết bao lâu trôi qua, tiếng cào cửa dần dừng lại. Trì Yến Đình mới đẩy cửa... vừa mở ra đã thấy thỏ con co quắp thành một nhúm, nằm gục ngay trước cửa.
Mặt đẫm nước mắt, tai thỏ rớm máu vì bị chính cậu cắn, đầu ngón tay thì rách nát, máu loang lổ cả nền nhà.
Trì Yến Đình không nói một lời, ôm người về phòng ngủ, nhanh chóng cởi sạch quần áo, kiểm tra toàn thân.
Làn da trắng như ngọc phủ đầy những dấu vết hắn để lại, còn có không ít vết trầy xước, bầm tím và vết thương mới cũ lẫn lộn.
Hắn lập tức gọi bác sĩ riêng đến biệt thự.
Vị bác sĩ bước vào, vừa nhìn thấy thiếu niên trên giường thì suýt nữa bật ra tiếng chửi thề.
“Trì thiếu, thân thể Bạch tiên sinh vốn đã yếu... cứ như vậy nữa, e là sẽ tổn thương nghiêm trọng.”
Ánh mắt ông nhìn Trì Yến Đình đầy phức tạp, nhưng cũng không dám nói thêm gì.
Sau khi băng bó đầu ngón tay, kê thêm thuốc điều dưỡng rồi vội vã rời đi.
Trì Yến Đình lấy ra sợi xích bạc giấu sẵn trong ngăn kéo, khóa vào cổ chân trắng bệch của Bạch Đường.
Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve dấu răng còn in hằn trên chân thỏ con, ánh mắt tràn đầy điên cuồng không chút che giấu... tất cả cảm xúc đều bại lộ không sót gì.
Đáng lẽ nên khóa em lại từ lâu rồi.
Trì Yến Đình nằm xuống bên cạnh, kéo thỏ con vào lòng, ôm chặt.
Hắn hôn lên giữa hai hàng lông mày đang nhíu lại của cậu, lại cúi xuống hôn cả tai thỏ đang giấu dưới gối.
“Đau...” Thỏ con rên rỉ trong cơn mê man.
“Không đau nữa đâu.” Trì Yến Đình nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, thì thầm dỗ dành.
Khóe môi hắn cong lên, tạo thành một nụ cười dữ tợn, như sói hoang vừa nuốt trọn con mồi.
Giữ lại Phương Tín và Trì Cẩn Ngôn, cuối cùng cũng có giá trị sử dụng.
Chỉ cần nhìn thỏ con bắt chước dáng vẻ mình trước gương mà luyện tập, hắn đã thấy vô cùng đáng yêu.
Ở biệt thự nhà họ Trì, rõ ràng là đã thấy hắn, nhưng lại không gọi hắn giúp đỡ... ngược lại còn nói ra những lời chọc tức hắn đến cực điểm...
Đáng phạt.
Tội nghiệp thỏ con... nếu em biết tất cả đều là tôi cố tình sắp đặt... liệu có sợ hãi đến phát run?