Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất
Chương 9: Thỏ con nên bị nhốt vào lồng sắt
Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Đường vừa bước vào phim trường đã bị nhân viên kéo đi thử trang phục và hóa trang.
“Phiền chị quá.”
“Không sao, không sao mà.” Cô nhân viên trang điểm vừa cầm cọ, vừa tấm tắc khen làn da của Bạch Đường sao mà mịn màng đến vậy, tay vẫn thoăn thoắt trang điểm đặc hiệu lên khuôn mặt cậu. Nửa tiếng sau, Bạch Đường từ phòng hóa trang bước ra khiến mọi người không khỏi sững sờ.
Khuôn mặt tái nhợt, vóc dáng mảnh khảnh, ánh mắt u tối, trên người toát lên vẻ tiều tụy của một thiếu niên mang đầy thương tích. Cứ như thể Sở Tịnh từ trong truyện bước ra!
Đạo diễn nhìn Bạch Đường kỹ một lượt, ánh mắt rực lên vẻ hưng phấn: “Sở Tịnh, giống lắm, thật sự rất giống! Sẵn sàng rồi chứ?”
Bạch Đường gật đầu.
Một tiếng vỗ bảng vang lên giòn giã, cảnh quay bắt đầu.
Trời mưa đêm, trong con hẻm lầy lội vang vọng những bước chân hỗn loạn, dồn dập. Sở Tịnh với thân hình gầy gò, gương mặt hoảng hốt cứ thế lao đầu chạy trốn.
Ngay lúc sắp thoát khỏi con hẻm, cậu bị một bàn tay thô bạo từ phía sau bịt miệng, kéo ngược trở lại.
Chỉ một chút nữa thôi… chỉ chút nữa thôi… anh ấy vẫn đang đợi mình mà!
“Cút ngay!”
Sở Tịnh hét lên khản cả cổ, vùng vẫy điên cuồng, nhưng tiếng hét của cậu bị tiếng mưa lớn nhấn chìm.
“Chạy? Muốn chạy đi đâu hả? Cha mày nợ cờ bạc, đã bán mày cho tao rồi!”
“Buông tôi ra! Đừng chạm vào tôi!!” Sở Tịnh cắn mạnh vào tai người đàn ông kia.
Gã đau điếng người, lập tức đấm một cú khiến cậu ngã dúi vào vũng bùn dưới đất, sau đó không chút nương tay đá túi bụi thêm mấy cú.
“Đồ khốn nạn, thứ tiện nhân bị chơi đến nghiện! Tao đây phải đập chết mày!”
Sở Tịnh cuộn tròn người lại, phun ra một ngụm máu, vành tai bê bết máu. Cậu không còn thời gian để cảm nhận cơn đau, chỉ cố gắng lồm cồm bò dậy, định lao ra khỏi con hẻm.
“Mẹ kiếp, cái tai của tao đây!” Gã đàn ông mò mẫm trong vũng bùn tìm được thanh sắt hắn mang theo, vung lên, giáng thẳng vào chân Sở Tịnh, “Cho mày chạy! Cho mày chạy này...”
“Aaaa aaaa aaaa!!” Sở Tịnh hét lên đau đớn, toàn thân lấm lem bùn đất, mặt mũi, miệng mồm cũng đầy bẩn thỉu. Chân cậu bị gãy, bị túm lấy, lôi xềnh xệch vào sâu bên trong con hẻm.
Tay bị trói bằng dây lưng, răng bị đập gãy, đầu lưỡi bị chốt sắt đóng xuống đất bùn…
“Cha mày chơi bài nợ tiền, đã giao mày cho tao, còn bảo tao muốn làm gì cũng được.”
“Aaaa aaaa aaaa!!” Cứu tôi với! Có ai không, làm ơn cứu tôi!
Một bóng người ngoài đầu hẻm thoáng hiện ra. Sở Tịnh muốn mở miệng cầu cứu, nhưng khi thấy rõ khuôn mặt người ấy, ánh mắt vốn tràn đầy hy vọng bỗng chốc chuyển thành tuyệt vọng, hoảng loạn.
Không thể để bị phát hiện! Không thể để anh ấy thấy được! Mau đi đi, mau đi đi!!
Sở Tịnh trợn to mắt, dán chặt mắt vào bóng người đang dần rời đi ngoài đầu hẻm.
“Cắt!”
“Rất tốt, đạt yêu cầu.”
Theo tiếng hô "cắt" của đạo diễn, cơn mưa nhân tạo dừng ngay tức khắc. Bạch Đường nằm trên mặt đất thở dốc một lát, rồi nhổ miếng đạo cụ giả đầu lưỡi ra.
“Vất vả rồi, không dọa cậu chứ? Tôi cũng là lần đầu đóng vai bạo hành như thế.”
Nam diễn viên đóng vai kẻ xấu vừa thoát vai đã trở lại vẻ thật thà chất phác.
“Tôi không sao.” Bạch Đường toàn thân ướt sũng, lồm cồm bò dậy, đi ra khỏi con hẻm.
“Làm tốt lắm, không ngờ lại qua được chỉ trong một lần quay.” Đạo diễn mừng rỡ nhìn cậu, cậu diễn viên trẻ này đã mang đến cho ông quá nhiều bất ngờ.
“Cảm ơn đạo diễn đã khen.” Bạch Đường nhận lấy chiếc khăn choàng từ tay nhân viên, “Cảm ơn.”
Nhân viên hóa trang mắt đỏ hoe nhìn cậu, thì thầm một câu: “Cố lên nhé.”
Bạch Đường mỉm cười gật đầu, “Vâng.”
“Về nghỉ ngơi trước đi, mai quay nốt mấy cảnh nữa.” Đạo diễn nhìn Bạch Đường ướt như chuột lột, áo dính sát người, để lộ đường cong cơ thể, liền khẽ ho một tiếng rồi rời đi.
Bạch Đường quấn tạm chiếc khăn quanh người, không thay quần áo, rời phim trường. Không có công ty, không có quản lý, cậu đứng bên đường bắt xe.
【Diễn xuất của Đường Đường xuất sắc đến mức tôi suýt bật khóc. Rõ ràng có thể cầu cứu, vậy mà lại không dám vì người cậu yêu đang ở đó. Chỉ vì không muốn để người đó nhìn thấy mình bị… cứ thế mà bị hành hạ đến chết.】
007 thở dài.
【Thảo nào khi biết được sự thật về cái chết của Sở Tịnh, khiến vai phản diện trở nên điên cuồng trả thù như vậy. Chỉ một chút nữa thôi là có thể thay đổi được kết cục ấy...】
Bạch Đường lấy điện thoại ra, đang định gọi cho Trì Yến Đình thì một chiếc minibus đột ngột dừng lại trước mặt cậu. Cửa sổ xe kéo xuống, một người đàn ông cao lớn đeo khẩu trang bước xuống.
“Mỹ nhân đi một mình à? Có muốn đi nhờ xe không?”
Bạch Đường nhíu mày, “Không cần, có người đang đến đón tôi.”
【Nguy rồi! Người này không giống người tốt, Đường Đường mau rời đi!!】
“Chạy cái gì? Nửa đêm không chịu về nhà, chẳng phải là muốn lả lơi sao?” Người đàn ông đeo khẩu trang túm lấy tay Bạch Đường, định kéo cậu lên xe, “Còn giả vờ trong sáng cái gì!”
“Buông tôi ra! Buông ra!!”
Chiếc điện thoại bị hất rơi xuống đất, ngay lập tức bị hắn đá văng ra giữa đường. “Đáng thương thật, ai bảo mày giữa đêm còn không chịu về nhà, la hét cái gì!”
Cảnh tượng này quá giống với những gì Sở Tịnh từng trải qua. Bạch Đường sợ hãi tột độ, ngón tay bấu chặt vào khung cửa xe, nhưng sức lực không đủ, vẫn bị hắn ta túm vào trong xe…
“Rầm …”
Một tiếng va chạm lớn vang lên! Chiếc minibus bị một chiếc Maybach màu đen đâm văng đi vài mét, phần đuôi xe bẹp dúm.
Cơ thể bị va đập vào cửa xe khiến Bạch Đường đau điếng người, sắc mặt trắng bệch, đầu óc choáng váng. Khi cơn choáng dần qua, cậu nhìn thấy Trì Yến Đình với gương mặt u ám, ánh mắt ngập tràn sát khí đang bước đến.
“A Đình...” Bạch Đường ôm lấy Trì Yến Đình, giọng khẽ run run, “Em sợ…”
Trì Yến Đình cúi xuống hôn lên gò má đẫm nước mắt của Bạch Đường, nhẹ giọng dỗ dành: “Tôi đến chậm rồi… Bảo bối đừng sợ nữa, giờ đã an toàn.”
Hắn bế cậu bé đang run lẩy bẩy đặt trở lại vào trong xe Maybach, trấn an cậu xong, hắn chậm rãi bước xuống xe, từ cốp xe lấy ra một cây gậy bóng chày.
Bạch Đường ngồi co lại trong xe, vừa nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng hét thảm thiết của gã đàn ông đeo khẩu trang, cậu liền sợ hãi ngẩng đầu định nhìn xem Trì Yến Đình có bị thương không, nhưng trợ lý của hắn ta đã chắn ngang tầm mắt cậu.
“Bạch tiên sinh, đừng lo, Trì tổng rất có chừng mực.”
Bạch Đường rụt rè co người lại, bàn tay căng thẳng nắm chặt lấy tấm chăn, không biết đã bao lâu trôi qua, đến khi tiếng kêu thảm bên ngoài hoàn toàn dừng lại.
Trì Yến Đình quay trở lại xe, ôm cậu bé đang co quắp như con thỏ con vào lòng, nhẹ giọng vỗ về: “Không sao rồi, không sao đâu, người xấu đều bị đánh đuổi đi rồi. Bảo bối đừng sợ, mình về nhà thôi.”
Chiếc Maybach với phần đầu xe bị móp méo lao nhanh về biệt thự.
“Bảo bối, về đến nhà rồi.”
Bạch Đường vành mắt đỏ hoe, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, bàn tay siết chặt lấy ống tay áo của Trì Yến Đình không chịu buông ra, “Đừng đi… Đừng bỏ em lại…”
Đau quá, đau đến không thở nổi!
Đừng ghét bỏ em… Em đau lắm…
Nước mắt từng giọt lớn rơi khỏi khóe mắt, đuôi mắt và sống mũi đều đỏ bừng, hai tay vẫn ôm chặt lấy Trì Yến Đình, như bấu víu vào cọng rơm cuối cùng.
“Ừ, tôi không đi đâu.” Trì Yến Đình bế Bạch Đường trở lại phòng ngủ, dỗ dành, “Bảo bối đừng sợ.”
“Trì tổng, bác sĩ đến rồi.” Trợ lý báo.
Bác sĩ kiểm tra tổng quát một lượt, nói: “Bạch tiên sinh chỉ bị hoảng loạn quá mức, nghỉ ngơi một thời gian sẽ ổn.” Ông dặn dò vài điều cần chú ý, kê đơn thuốc an thần rồi rời đi.
Trì Yến Đình ánh mắt đầy si mê nhìn chú thỏ con trong lòng mình, lông mày cau chặt, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, ngủ cũng không yên.
Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười bệnh hoạn.
Chỉ là dọa cho một trận mà thôi, không ngờ hiệu quả lại tốt đến không ngờ. Như vậy, thỏ con sẽ không còn muốn rời khỏi hắn nữa. Thỏ con thì nên bị nhốt vào lồng sắt.
Bên ngoài thế giới rộng lớn này, chỉ có hắn mới có thể bảo vệ cậu. Cứ dựa dẫm vào hắn nhiều một chút cũng được… Dù sau này có biết sự thật mà hận hắn… cũng chẳng sao cả.
Trì Yến Đình cúi đầu nhìn đôi tai thỏ cùng chiếc đuôi nhỏ lộ ra sau lưng Bạch Đường, ánh mắt dần hiện lên vẻ chiếm hữu sâu đậm.