Bạn Chanh
Chương 10: Nụ cười héo úa
Bạn Chanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nụ cười của Hứa Huệ Chanh vụt tắt.
Cô đã trải qua biết bao nhiêu năm trong nghề bán thân, chứng kiến đủ loại quan hệ nhơ nhớp giữa nam và nữ. Trước đây, trong những phòng kín, cô cũng từng chứng kiến cảnh khách hàng đổi nhân viên phục vụ cho nhau. Vào cái nghề này, cô chẳng có quyền lựa chọn khách hàng.
Cô cảm thấy mình may mắn vì bản thân không hề xinh đẹp. Đa số đàn ông mê mê cái nhan sắc. Còn cô, chẳng có gì nổi bật về ngoại hình, nên phạm vi khách hàng của cô cũng hạn chế. Cô từng thử cùng chị em tiếp đãi một gã đàn ông, vừa đỡ tốn sức. Nhưng nếu buộc cô phải phục vụ riêng từng tên, cô cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi.
Vả lại, mấy tên đàn ông trước mắt này đều có sở thích kỳ quặc, cô sợ chúng đến chết.
Cô và Chung Định vừa nhìn nhau trong thoáng chốc, cô đã thua một trận. Cô quay sang nhìn chằm chặp vào cổ áo của hắn.
Cô không rành hàng hiệu, nhưng cũng nhận ra chất liệu chiếc áo này vô cùng tốt. Trong nháy mắt, cô nhớ ra câu nói: bên ngoài vàng nạm ngọc, bên trong mục nát thối rữa.
Chung Định thấy cô im lặng, đưa tay chỉ vào khuôn mặt cô, giọng trầm trầm hỏi Kiều Lăng, “Thế nào? Không thì đến chơi một vòng?” Lời nói này hoàn toàn không để tâm đến ý muốn của cô.
“Mày tự lo lấy, đừng có rủ tao.” Kiều Lăng tỏ vẻ khinh thường, loại đàn bà bình thường này trước nay chưa từng nằm trong tầm ngắm của hắn.
Chung Định lại liếc về phía Trần Hành Quy.
“Nếu không vội thì tao cũng rất vui.” Trần Hành Quy mỉm cười, “Nhưng chút nữa tao có cuộc họp.”
“Thật đáng tiếc.” Chung Định thu tay, gảy gảy phấn lót dính trên tay, cười nhìn Hứa Huệ Chanh, “Hai đứa bạn của tao đều không vừa mắt cô.”
Hứa Huệ Chanh mím môi, thật ra cô chẳng mong bọn họ ghét mình.
Lúc này, Chung Định chuyển đề tài, giọng mỉa mai đầy ý nghĩa, “Gà bây giờ ngoài đường càng ngày càng nhiều, biết đến Sách Lan Câu tìm khách rồi.”
Cô ngưng trệ, hiểu rằng hắn đã hiểu lầm mục đích cô đến đây, nhưng dù có giải thích rằng cô chỉ đến mua hàng giảm giá, chưa chắc hắn tin. Lời nói của hắn như thể nghề nghiệp cô đã làm ô uế tên gọi Sách Lan Câu. Cô bắt đầu van xin, “Tiên sinh, tôi sai rồi, sau này tôi không dám đến đây nữa. Xin anh…”
“Xin tôi? Xin tôi cái gì?”
Cô lấy hết can đảm, đứng dậy cúi rạp người trước hắn, vội vàng nói, “Tiên sinh, anh tha cho tôi đi… tôi sai rồi, tôi sẽ không đến đây nữa.”
Chung Định hài lòng dựa vào ghế sofa nhìn cô.
Trước đó, cô tỏ ra rất bình tĩnh, thậm chí còn tỏ vẻ ngoan ngoãn. Nhưng cuối cùng cũng phải cầu xin tha thứ.
“Đừng nói khó nghe thế, cái gì mà tha hả, tôi lại không trói cô lại, nói ra thì _____” Chung Định đưa ánh mắt đầy ngụ ý về phía Kiều Lăng, “Lần trước Kiều Lăng thắng hiên ngang như vậy, tôi thật sự rất ngưỡng mộ đấy.”
Hứa Huệ Chanh giật mình, không biết phải nói gì.
Dựa vào nhiều năm hiểu ý nhau, Kiều Lăng đã hiểu rõ ý của Chung Định, lạnh nhạt nói, “Nhỏ mọn.”
Ánh mắt của Chung Định chuyển về phía Hứa Huệ Chanh, “Cô cũng để tôi thắng một trận cho tôi nở mặt nở mày đi, tôi sẽ giới thiệu cho cô một mối làm ăn tốt.”
Cô nghe hiểu, càng thêm hoảng loạn. Ai biết trận cá cược sau của bọn họ sẽ ra sao. Hai lần trước, cô đều rơi vào kết cục thảm hại, cô chẳng tin mình sẽ gặp vận đỏ lần nữa. Theo bản năng, cô lắc đầu.
Chung Định nhìn thấy, như không có gì quan trọng, “Tôi không hỏi ý kiến của cô.”
Cô nhớ ra hắn đã nói cô không được quyền từ chối. Vì thế, hắn chẳng cho cô cơ hội lựa chọn. Móng tay cô ấn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng chống lại những chấn động cảm xúc. Sau một hồi, cô cay đắng mở miệng, “Nếu như không thắng được…”
“Thì công việc của cô coi như xong.” Tư thế của hắn như thể nắm quyền sinh sát trong tay, “Mãi mãi.”
Sắc mặt Hứa Huệ Chanh càng thêm tái nhợt. Cô không hiểu tại sao mình lại mắc tội với hắn, rõ ràng cô luôn né tránh hắn.
Chung Định nhìn dáng vẻ nghi hoặc lẫn kinh sợ của cô, khóe miệng cong lên.
Hắn thừa nhận, cuộc sống dạo gần đây có chút buồn chán, quá tẻ nhạt, nên loại đàn bà hạ cấp như vậy, hắn cũng chẳng buồn chê. Huống hồ, cô từng tham gia hai trận cá cược của hắn, nên hắn rất mong chờ lần thứ ba này.
Chơi vui thôi.
----
Hứa Huệ Chanh không nhớ nổi mình đã rời khỏi căn phòng đó như thế nào, chỉ biết cô buộc phải nhận lời cá cược của Chung Định, nếu không cô chẳng thể ra khỏi đây.
Đi được một đoạn hành lang, cô vẫn còn cảm thấy áp lực từ căn phòng đó. Khí thế của Chung Định khiến cô gần như không thở nổi.
Nghĩ theo kiểu tìm niềm vui trong khổ, may thay hôm nay cô chẳng bị tra tấn hay đánh đập.
Hứa Huệ Chanh rẽ vào nhà vệ sinh nữ, sửa lại mái tóc bù xù của mình, rồi mới ra ngoài đại sảnh.
Khang Hân nhìn thấy tóc của cô thì sững người.
Hứa Huệ Chanh qua loa nói rằng mình không cẩn thận nên mới như vậy. Cô chẳng còn tâm trạng ở lại, liền tạm biệt Khang Hân.
Khang Hân có chút thương xót cho tâm trạng cô, nhưng cũng chẳng khuyên nhủ gì, dù đây là chuyện riêng của Hứa Huệ Chanh.
Hứa Huệ Chanh gọi xe đến salon tóc.
Mái tóc cô nuôi mấy năm nay, lại chất tóc tốt, chẳng phải kiểu tóc rơm rạ như Chung Định tưởng tượng. Đáng tiếc, dù không muốn nhưng cô vẫn phải cắt bỏ.
Chung Định cố tình mở rộng phạm vi bị cháy, một mảng lớn tóc bên trái của cô chỉ còn lại đoạn ngắn, trong đó còn sót lại vài sợi tóc chỉ đến mang tai.
Nhà tạo mẫu tóc cũng rất tiếc mái tóc dài này, cứ không ngừng thở dài khi cắt tóc.
Ngược lại, Hứa Huệ Chanh còn phải an ủi anh ta, “Nuôi dài hai năm là được mà.”
Cuối cùng, cô đổi kiểu tóc thành đầu sóng nhẹ, trông trẻ hơn hẳn.
Khi bước ra khỏi salon, một cơn gió bắc thổi qua khiến cô rùng mình. Không có mái tóc che, cô càng cảm thấy giá lạnh.
Mùa đông, bao giờ mới kết thúc đây…
----
Hứa Huệ Chanh không biết trận cá cược của Chung Định sẽ diễn ra khi nào, ở đâu, cô luôn sống trong nỗi lo sợ.
Ba ngày trôi qua, chẳng có chút động tĩnh gì. Cô nghĩ, liệu hắn ta đã quên chuyện này đi chưa.
Buổi tối, cô vẫn nhảy trên sàn. Có lẽ do vận động, lại thêm ăn uống điều độ, cô gầy đi chút, ít nhất phần eo cũng không còn lộ rõ thịt thừa.
Tối hôm đó, khi Hứa Huệ Chanh đang thay đồ trong phòng để chuẩn bị nhảy thì đột nhiên nghe Má Mì gọi số hiệu của mình.
Dạo gần đây, mỗi khi có khách đến, Má Mì đều để những mỹ nữ mới ra trận, còn cô toàn bị bỏ không.
Hứa Huệ Chanh đoán, không biết có phải khách cũ của mình đến hay không.
Má Mì đích thân dẫn cô lên, cười đến mức mắt nhắm híp, “Ôi dồi ôi, Sơn Trà, trước đây Má đặc biệt coi trọng con mà.”
Hứa Huệ Chanh cảm thấy mơ hồ. Theo thái độ của Má Mì, khách này chắc hẳn rất quan trọng. Chỉ là, theo lịch sử tiếp khách của cô, người giàu nhất cũng chỉ là chủ doanh nghiệp nhỏ, chẳng đến mức khiến Má Mì nịnh bợ như vậy.
Sau đó, cô chợt nghĩ đến Kiều Lăng, tâm trạng cô lại thấp thỏm không yên.
Sau khi Hứa Huệ Chanh bước vào phòng kín, hô hấp cô như bị nghẽn lại, lông tóc trên người dựng đứng hết cả lên.
Người khách chỉ định cô, không phải Kiều Lăng.
Là Chung Định.
Từ ngày gặp hắn ở Sách Lan Câu, cô đã ghi nhớ khuôn mặt hắn. Là một túi da tốt, nhưng cô cảm thấy kỳ quặc và đáng sợ.
Má Mì cũng có chút dè dặt, “Chung tiên sinh, Sơn Trà của chúng tôi đến với ngài rồi đây.”
Chung Định ngắm nghía chiếc bật lửa, đóng rồi lại mở, cười như không cười nhìn Hứa Huệ Chanh, “Ừm, không sai, là Sơn Trà.”
Má Mì khom lưng đi ra ngoài, khép cửa lại.
Hứa Huệ Chanh vẫn đứng im như trước, cô phải dùng hết sức lực để kiềm chế sự run rẩy của mình.
Chung Định ném chiếc bật lửa lên bàn, dựa vào ghế sofa đánh giá cô, rồi hừ một tiếng, “Đổi kiểu tóc à, bảo sao trông khác hẳn.”
Cô cố gắng khẽ nhếch môi, cười thật miễn cưỡng, “Chung tiên sinh, chào ngài ạ.”
“Qua đây, rót rượu.”
Cô tiến lên vài bước, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh hắn, cung kính rót rượu.
Hắn nhìn chòng chọc cánh tay cô đang run lẩy bẩy cầm ly, khóe mắt cong lên, “Tiểu Sơn Trà, anh không thích nhìn thấy gương mặt khóc tang.”
Hứa Huệ Chanh rét run tận xương, mở rộng miệng cười, ánh mắt dịu đi nhiều, “Chung tiên sinh, mời ngài uống.”
“Ừm, như thế này mới đáng yêu.” Hắn khen ngợi, “Nhớ lấy, sau này phải cười như thế.”
Nụ cười của cô phai đi đôi chút, rồi lại tiếp tục cười. Cô không muốn nghĩ sâu xa hàm ý của “sau này”, cô sợ.
Chung Định nâng ly rượu, ngửi một chút, ánh mắt gian tà nhếch lên, “Tiểu Sơn Trà, còn nhớ cô đã đồng ý phải thắng cho anh một trận nở mặt nở mày không?”
Cô gật đầu, vẻ ngoan ngoãn.
“Thật ngoan.” Hắn đưa ly rượu đến trước mặt cô, “Thử rượu này xem.”
Hứa Huệ Chanh nhấp môi một ngụm, vừa nuốt xuống, Chung Định đã giữ lấy ly rượu, trực tiếp đổ vào miệng cô.
Cô trở tay không kịp, ho khù khụ một hồi, mở miệng nghẹn ngào, nước rượu chưa kịp nuốt theo khóe miệng chảy ra.
Hắn uống hết một ly rồi mới thu tay về.
Ly rượu vừa rời khỏi, cô liền phun hết rượu trong miệng ra, sau đó bắt đầu ho, nước mắt nước mũi trào ra, cổ họng càng cay và đau như xé.
Đối với nỗi đau của cô, Chung Định hoàn toàn làm ngơ. Hắn lại tự rót một ly rượu, uống một ngụm rồi mới nói, “Vừa nãy anh nói phải luôn luôn tươi cười, giờ chưa hết một phút mà cô đã không nghe lời rồi.”
Hứa Huệ Chanh tức giận lắm, dù muốn cô cũng chẳng còn sức để cười. Đó vốn là rượu mạnh, cổ họng cô giờ đây như bị lửa đốt.
“Không nghe lời, thì anh không thích.” Hắn lại cười, giả vờ quan tâm vỗ vỗ lưng cô, “Nhưng mà, mấy hôm trước anh mới đốt tóc của cô, vẫn còn phải đền cho cô. Cho nên, chúng ta coi như huề nhau.”
Hứa Huệ Chanh thầm cười khổ. Ngang là hắn nói, dọc cũng là hắn nói.
“Tiểu Sơn Trà, chơi như nãy có vui không hả?” Nụ cười của hắn thật chân thành, “Chút nữa anh sẽ đưa cô đến một chỗ, chỗ đó chơi còn vui hơn.”
Cuối cùng cô cũng lấy lại hơi. Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cô lại có dự cảm không lành, chuyện mà hắn thấy vui vẻ, có thể chính là niềm vui trên nỗi đau của người khác như ban nãy.
Chung Định rút mảnh khăn giấy ra, đưa cho Hứa Huệ Chanh, “Lúc cô đồng ý, nói là phải thắng cho anh, đừng có nuốt lời nhé.”
Cô lặng lẽ lau mặt mình.
“Nếu cô thắng, anh sẽ thưởng cho cô thật xứng đáng.”
Không biết tại sao, sau khi nghe thấy hắn nói như vậy, đột nhiên Hứa Huệ Chanh rét run cả người.
Cô sợ mình không thể sống nổi qua đêm nay.