Bạn Chanh
Chương 17: Đóa Sơn Trà và Kẻ Bạc Tình
Bạn Chanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần này, Chung Định quay lại chỉ vì muốn tìm chiếc bật lửa bỏ quên.
Trước khi về nhà, việc đầu tiên hắn làm là tắm rửa. Sau khi tắm xong, khoác áo choàng bước ra ngoài tìm thuốc lá, bỗng nhiên nhớ ra chiếc bật lửa đã để ở phòng rửa tay trong phòng bao.
Hắn nhớ lại lúc vành tai chạm tóc mai của cô bạn gái, đã đặt chiếc bật lửa lên kệ bên cạnh. Thế là hắn quay trở lại hội sở.
Khi quay lại phòng bao, nhóm Kiều Lăng đã không còn ở đó nữa. Thay vào đó là một bác gái vệ sinh đang lau dọn.
Chung Định bước vào phòng rửa tay. Đống ô uế bên trong đã được dọn sạch sẽ, và chiếc bật lửa vẫn còn trên kệ như cũ. Cuối cùng, hắn cũng yên tâm.
Sau khi dọn dẹp xong, bác gái vệ sinh bước vào phòng trà nước định hút bụi thì phát hiện ra một cô gái cuộn tròn nằm dưới đất, bất động.
Bác gái giật mình, vội vàng gọi vọng vào phòng rửa tay: “Chàng trai à, mau đến đây xem!”
Chung Định nghe thấy tiếng thét chói tai nhưng không định trả lời, chuẩn bị rời đi. Bác gái vội đuổi theo, chặn hắn lại: “Bên trong có người nằm đó, có phải là bạn của cậu không?”
Hắn liếc nhìn phòng trà nước, lạnh nhạt đáp: “Không phải.”
Bác gái nghe xong vội quay lại nhìn mặt người nằm trên đất. Nhận ra đó là ai, bà luống cuống chạy ra ngoài giải thích: “Đây là cô gái làm việc ở đây. Thật là nghiệp chướng! Ba ngày hai bữa bị ông chủ đánh, hôm nay có thể lại bị nữa. Tôi đi tìm người giúp đỡ.” Nói xong, bà vội vã chạy ra ngoài.
Chung Định dừng bước, quay đầu nhìn về phía Hứa Huệ Chanh.
Phòng bao đã tắt đèn khi khách rời đi. Cô mặc bộ váy ngắn ngực xẻ thấp, nằm trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Hắn từ từ bước đến, cúi xuống thăm dò hơi thở cô.
Chưa chết.
Hắn khom người quan sát kỹ gương mặt cô. Cô nhíu mày, biểu lộ vẻ đau đớn, trán rịn mồ hôi. Tóc vẫn còn ướt.
Chắc cô ta uống say rồi. Đám đàn ông kia cố ý cho cô uống nhiều. Trước khi đến đây, Kiều Lăng đã nhắc nhở họ rằng cô ta đang trong kỳ đặc biệt, không nên quá lạm dụng. Nếu không, cô sẽ càng thê thảm.
Chung Định không phải là người biết thương xót. Hắn nhìn cô gái hôn mê nằm đó, không chút cảm giác thương hại.
Hắn nhớ đến lời bác gái vệ sinh: “Ba ngày hai bữa bị đánh.”
Đóa Sơn Trà nhỏ bé này thật thú vị. Bình thường cô là một con thỏ trắng, nghe nói vậy nhưng không thể che giấu được vẻ hoảng hốt. Nhưng cô cũng rất kiên cường, dù bị giày vò thế nào cũng không gục ngã.
Chung Định đụng trán Hứa Huệ Chanh, thấy hơi nóng. Đóa Sơn Trà thú vị thế này, nếu cứ chết ở đây thì thật đáng tiếc.
Lần đầu tiên, hắn đưa tay ôm lấy cô.
Thân thể cô cực kỳ lạnh lẽo. Do hơi ấm từ cơ thể hắn, cô chủ động dựa vào ngực hắn, khóe miệng cử động, hình như đang nói gì đó.
Hắn cúi sát xuống mặt cô, nghe được vài từ nhỏ xíu: “Kiều tiên sinh?”
Hắn nhìn cái xoáy trên đỉnh đầu cô, cười nhẹ: “Kiều tiên sinh nào?”
Không biết cô có nghe hiểu không, cô nắm lấy áo hắn, tiếng nói yếu ớt: “Kiều tiên sinh…”
“Kiều em gái cô.” Hắn trả lời.
Có thể cô gọi là Kiều Lăng, hoặc một Kiều nào đó. Nhưng cô xứng đáng không?
Hắn liếc nhìn chiếc váy xẻ ngực thấp của cô rồi bỏ cô xuống. Hắn cởi áo khoác mình ra, phủ lên người cô, sau đó cười nhẹ, vỗ nhẹ má cô: “Tiểu Sơn Trà, tối nay tâm tình anh không tồi.”
Không tồi, thậm chí có thể quay lại làm người tốt.
----
Chung Định ôm Hứa Huệ Chanh rời khỏi phòng bao, đúng lúc gặp bác gái vệ sinh dẫn nhân viên phục vụ tới. Cùng đi còn có Má Mì.
Thông thường, chuyện này Má Mì sẽ không xuất hiện. Nhưng giờ giá trị của Hứa Huệ Chanh đã khác trước, Má Mì nhận lời nhiều khách, sau mấy ngày sẽ để cô tiếp đãi họ. Nếu Hứa Huệ Chanh xảy ra chuyện, Má Mì sẽ khó mà giải thích.
Má Mì hơi hối hận khi để Hứa Huệ Chanh đi tiếp đãi Kiều Lăng. Bà biết rõ sở thích kỳ quặc của nhóm đàn ông đó, lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện.
Khi nhìn thấy Chung Định, bà kinh hãi giây lát, rồi cung kính: “Chung tiên sinh, Sơn Trà làm phiền ngài rồi.”
“Quả nhiên phiền nhiễu.” Chung Định mỉa mai: “Tiểu thư này thật biết cách giày vò.”
Má Mì càng cúi rạp người: “Thật sự xin lỗi, Chung tiên sinh, Sơn Trà thất lễ chỗ nào, tôi xin nhận lỗi. Chúng tôi sẽ để cô bé kiểm điểm lại.” Nói xong, bà ra hiệu cho nhân viên phục vụ đến đón Hứa Huệ Chanh.
Chung Định lùi lại, ôm cô chặt hơn: “Tối nay tôi vẫn rảnh để dây dưa với cô ta.”
Má Mì thầm than: “Chết rồi.” Theo giọng điệu của hắn, có vẻ Hứa Huệ Chanh đã đắc tội, nhưng hắn lại không định thả cô. Má Mì cười làm lành: “Chung tiên sinh, thân thể Sơn Trà không khỏe, cô ấy không biết phải trái, ngài đừng để trong lòng.”
Nhân viên phục vụ cứng đờ, lui xuống.
“Nói tiếp đi. Bà nói cả tiếng đồng hồ tôi cũng đợi được.” Chung Định không kiên nhẫn, giọng điệu càng cợt nhã: “Chỉ là không biết vị công nhân này của bà có chịu nổi không đây?”
Má Mì mặt cứng đờ, sau đó nịnh nọt: “Chung tiên sinh, chi bằng tôi để cô khác hầu ngài? Lỗi của Sơn Trà, đợi cô khỏi bệnh tôi sẽ để cô đến tạ tội trăm lần. Hóa đơn tối nay của ngài, toàn bộ miễn phí.”
“Hóa đơn?” Chung Định hừ: “Tôi hiếm à?”
“Đâu có, cái miệng hèn của tôi, đáng đánh.” Má Mì tự tát hai cái, cười khô khan.
Nếu không phải vì khách đặt hẹn trước, bà cũng chẳng tự chuốc khổ ở đây với Chung Định.
Hiện tại thân phận của Hứa Huệ Chanh rất bất lợi. Cô không phải tiểu thư cố định trong hội sở, hơn nữa đã hoàn thành nhiệm vụ tháng. Theo nguyên tắc, cô có chút tự do. Nhưng bởi cô bỗng nhiên nổi tiếng, Má Mì nhìn thấy cơ hội làm ăn, định để Hứa Huệ Chanh trở thành tiểu thư phục vụ cố định.
Điều tiên quyết là Hứa Huệ Chanh phải còn sống.
Theo tình hình hiện tại, Má Mì cảm thấy Chung Định sẽ hành hạ cô cho sảng khoái. Bà thương xót Hứa Huệ Chanh.
Chung Định cười nhẹ: “Bà cứ từ từ đánh, không hầu.”
Má Mì sắp chịu không nổi tư thế cúi thấp nữa: “Chung tiên sinh… Sơn Trà nó….”
“Phụ nữ nhà lành tôi còn dám cướp, huống hồ là một tiểu thư?” Nụ cười của Chung Định đầy ác liệt: “Bà có muốn xem thử không?”
Má Mì nghẹn họng. Ngay cả Vũ ca cũng không dám đắc tội Chung Định, huống chi là bà ta…
Thôi, chỉ là một tiểu thư mà thôi. Bà có thể nâng Hứa Huệ Chanh lên, cũng có thể nâng cô gái khác.
Má Mì tránh đường, khom lưng tiễn Chung Định.
Chung Định ôm Hứa Huệ Chanh rời hội sở. May mà tối nay hắn có xe bốn chỗ, có thể trực tiếp ném cô vào ghế sau. Nếu không, hắn phải gọi tài xế đến đón.
Sau khi khởi động xe, nhìn kính chiếu hậu thấy Hứa Huệ Chanh run vì lạnh, miệng hắn nhếch lên cười, chỉnh nhiệt độ máy sưởi cao thêm.
Hắn nhặt được một con thỏ con sợ lạnh.
----
Hứa Huệ Chanh luôn trong trạng thái mê man. Có lúc cô tỉnh lại, nhưng chẳng bao lâu lại rơi vào những cảnh tượng hỗn loạn, khiến cô vô cùng hoảng sợ.
Có tiếng nói bên tai cô, không rõ của ai.
Sau đó là những hình ảnh đan xen, cô cực kỳ sợ hãi.
Chung Định nhìn cô gái trên giường vật lộn đau đớn, nhướng mày hỏi bác sĩ gia đình bên cạnh: “Cô ta bị bệnh gì?”
“Hơi sốt nhẹ.” Điền Tú Vân đẩy kính, gương mặt vẫn nghiêm túc: “Thời kỳ hành kinh say rượu, trao đổi chất chậm. Nhẹ thì kinh nguyệt hỗn loạn, nặng thì tổn thương tử cung.”
Trong lúc cô nói chuyện, Chung Định cứ nhìn chằm chằm biểu hiện của cô, cuối cùng bình luận: “Bác sĩ Điền, nếu vẻ mặt cô có thể sinh động hơn, chắc sẽ sớm hóa giải được.”
(Xử nữ: trinh nữ, phá xử: hóa giải tình trạng khó xử)
Điền Tú Vân không bị ảnh hưởng: “Chung thiếu gia, bệnh nhân cần nghỉ ngơi.”
Khóe miệng Chung Định nhếch lên cười, ghé sát cô, giống muốn hôn môi cô. Nhưng khi cách môi cô vài cm, hắn dừng lại: “Nếu muốn thử nếm mùi sung sướng mất hồn, tôi vô cùng vui sướng vì cô mà dâng hiến.”
Mắt cô không chớp: “Xin miễn thứ cho kẻ bất tài.”
“Thật đáng tiếc.” Chung Định đứng thẳng, thái độ lạnh lùng: “Tôi phải chăm sóc Tiểu Sơn Trà. Bác sĩ Điền, xin mời.”
Điền Tú Vân im lặng lui ra. Khi đóng cửa, ánh mắt cô dừng trên bóng lưng hắn hai giây rồi rời đi.
Chung Định quay nhìn Hứa Huệ Chanh. Cô vẫn không vui, lôi kéo chăn, nước mắt chảy dài. Trong miệng lẩm nhẩm gì đó.
Hắn đến sát mặt cô, nghe rõ là “Mẹ ơi.”
Hắn nhớ lúc cô ở ngoài phòng vệ sinh cũng khóc gọi mẹ. Chung Định không có ý tốt: “Tiểu Sơn Trà, mẹ cưng không cần cưng nữa à?”
Cô nhỏ giọng nức nở, nước mắt càng dữ.
“Xem dáng vẻ tôi không cẩn thận nói trúng chuyện đau lòng của cưng rồi.” Mắt hắn cong lên: “Tiểu Sơn Trà, mau khỏi đi nhé. Như thế chúng ta mới có thể chơi đùa được.”
----
Hứa Huệ Chanh tỉnh dậy vào sáng ngày thứ hai. Cô chợt thấy lâng lâng, như thể vẫn trong giấc mơ. Sau khi tỉnh táo, cô chống đầu ngồi dậy.
Đây là căn phòng xa lạ, phong cách cứng nhắc. Có vẻ là phòng khách, bởi không có dấu hiệu của cuộc sống.
Cô không biết đây là nhà ai, ký ức cuối cùng dừng lại ở phòng trà nước.
Hứa Huệ Chanh bước xuống giường, nhẹ nhàng mở cửa: “Có ai không?”
Bên ngoài im lặng.
Cô đi đến phòng khách, vẫn trống trơn. “Xin hỏi có người không?”
Phòng ăn bên cạnh có cầu thang lên lầu.
Lúc này cô sợ hãi, suýt quay về phòng cũ.
“Xin hỏi có người không?”
Cô nhìn chăm chăm cầu thang khi bóng người bước xuống, sắc mặt càng trắng bệch.
“Tiểu Sơn Trà, cháu đây.”