Bạn Chanh
Chương 32: Vết Máu Và Lời Hứa
Bạn Chanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiều Lăng nhìn ra sự tranh đấu trong ánh mắt Hứa Huệ Chanh, gã chằm chằm nhìn vào đôi mắt của cô, “Thế nào, chơi với Chung Định rồi, bị nhiễm chứng cuồng sạch à?”
Cử chỉ của Hứa Huệ Chanh chững lại, sau đó mới chậm rãi nói, “Tôi không…”
Gã cười khẩy, dùng ngón tay cái chà xát bờ môi đỏ rực của cô, vô cùng thô bạo, “Son môi của cô chất lượng kém như vậy, có độc đấy.”
Cánh môi cô bị gã chà đến đau rát, cô định ngửa đầu ra sau nhưng đã bị bàn tay gã giữ chặt lấy sau gáy, bất đắc dĩ, chỉ còn cách chịu đựng sức mạnh của gã.
Son môi này tuy là hàng rẻ tiền, nhưng tẩy trang không phải dễ dàng, hơn nữa cô đã thoa một lớp quá dày, nên Kiều Lăng chỉ dùng tay không chà xát không thể lau sạch. Khi gã ngừng lại, ngón tay cái của gã đã nhuốm đỏ rực. Gã ấn dấu vân tay đỏ chót lên mặt cô, xem mặt cô như giẻ lau.
Hứa Huệ Chanh im lặng không lên tiếng, mặc cho ngón tay gã tùy ý lau đi quệt lại.
Dù cho gã chà xát thế nào, khuôn mặt cô vẫn loè loẹt sặc sỡ, càng trở nên dơ bẩn. Kiều Lăng cúi đầu cười ha hả, gã kéo cổ áo cô ra, đột ngột cắn vào cổ cô.
Cô hít vào một hơi khí lạnh. Gã cắn thật sự, hàm răng nặng nề móc vào da thịt cô, như đang ngoạm lấy món ăn ngon. Cô không chịu nổi sự tấn công sắc bén đó, đau đớn thét lên.
Tiếng hét vang đến tầng ba, nơi ở của công tử Ất và cô bạn gái của gã. Họ mở cửa bước ra ngoài, nhìn thấy cảnh dưới cầu thang, Ất nở nụ cười không đứng đắn, “Ê, Kiều thiếu gia, có chuyện gì mà làm ồn thế?” Bọn họ đều quen biết nhau, biết sở thích của Kiều Lăng, bọn họ chỉ đứng xem kịch.
Cuối cùng, Kiều Lăng liếm hết vết máu rỉ ra trên cổ Hứa Huệ Chanh, sau đó buông cô ra. Vết thương trắng nhách, trên làn da trắng càng thêm đáng sợ. Gã liếm môi, nuốt hết vết máu vào bụng, mùi tanh ngọt dấy lên trong cơ thể gã một cảm giác hưng phấn.
Hứa Huệ Chanh kinh hoàng kéo chặt cổ áo. Cô không quên, Kiều Lăng có khuynh hướng bạo lực.
Kiều Lăng bị biểu hiện của cô chọc cười, gã liếc mắt nhìn qua công tử Ất, “Lúc đó không biết là ai, cứ lải nhải nói muốn xem con nhỏ quán quân lên đời sau một đêm.”
Ất giật mình, “Là cô ta?”
“Đương nhiên.”
Ất lắp bắp, “Chung Định rộng rãi quá, thật sự gọi đến đây luôn.”
Dưới sự thổi phồng của Kiều Lăng, mấy tên công tử kia cũng muốn đến xếp hàng chờ Hứa Huệ Chanh. Nhưng Chung Định lại rất lạnh nhạt, nói rằng lúc nào cũng có thể đưa cô ra. Ban đầu bọn họ còn nghi ngờ, nhưng hôm nay đã tin sắt đá.
Chỉ là, khi Ất đến gần nhìn nhan sắc của cô, gã thất vọng, “Cái gương mặt này à?”
Kiều Lăng chỉ cười không nói.
“Nhưng mà,” Ất cười nhả, tiếp tục sáp lại gần Hứa Huệ Chanh, “Cuối cùng là mùi vị gì, phải thật sự nếm rồi mới biết được.”
Hứa Huệ Chanh không khỏi thụt lùi về phía sau. Tên Ất này cô không nhận ra, nhưng khi nghe lời gã nói, có vẻ như Chung Định đã đồng ý với gã điều gì đó. Cô chợt nhớ lại Chung Định từng nói qua vụ bầy đàn.
Ất túm lấy cổ tay Hứa Huệ Chanh, “Nào, dù sao cũng chưa đến giờ cơm trưa, để anh nếm thử mùi vị trước nào.” Gã quên sạch cô bạn gái đứng ở hành lang.
Kiều Lăng ngăn Ất lại, mỉm cười nhắc nhở, “Mọi việc đều có thứ tự trước sau.”
Từ đêm Giáng Sinh, Kiều Lăng đã bắt đầu xếp hàng, nhưng vẫn chưa đến lượt mình. Lần đến thành phố Z này, gã muốn bao cô làm bạn gái, ai ngờ lại bị Chung Định nhanh chân giành mất.
“Vậy thì mày cũng đến đi.” Ất nói như lẽ đương nhiên, “Chung Định vốn đã nói để mấy người chúng ta cùng nhau mà.”
“Tụi bay cùng nhau, không bao gồm tao.”
Kiều Lăng vừa giải thích xong, dưới lầu đã truyền đến tiếng của Trần Hành Quy, “Mấy người tập trung ở trước cầu thang làm gì thế?”
Kiều Lăng cúi xuống nhìn, “Tụi tao đang phân tích lời nói của Chung Định.”
“Tao đã nói cái gì.” Chung Định nghe thấy, cũng bước ra khỏi hành lang, hắn nhìn hai nam một nữ, chốc lát nhớ ra lời mình từng nói.
Kiều Lăng chỉ về phía Hứa Huệ Chanh có ý sâu xa, “Chính là mấy lời về cô ta.”
Chung Định cong khóe môi, “Tiểu Sơn Trà, xuống đây.”
Hứa Huệ Chanh vừa nghe thấy, vội vàng giãy khỏi tay Ất, vượt qua Kiều Lăng, chạy xuống dưới lầu. Bởi tâm tình thay đổi, giờ đây đối với Chung Định, cô không còn cảm thấy quá sợ hãi nữa. Ít nhất, trong số mấy người đàn ông này, Chung Định là người ở chung với cô lâu nhất.
Chung Định đợi cô đứng bên cạnh, mới nhìn lên lầu, khóe môi vẫn nở nụ cười, “Bây giờ cô ta thuộc về tao.”
Hứa Huệ Chanh giật mình, sau đó ánh mắt nhìn về phía hắn thoáng qua ánh vui mừng.
Kiều Lăng nhướng mày, “Mày đang nói đùa gì đấy.”
Chung Định quay về phía Hứa Huệ Chanh. Đối với lớp trang điểm khoa trương của cô, hắn đã quá quen thuộc. Chỉ nhìn thấy cổ áo cô hơi lơi ra, hắn liền vươn tay lật một cái, hoàn toàn không ngoài dự đoán, hắn nhìn thấy nơi đó có dấu răng và vết máu. Hắn tiếp tục kéo cổ áo cô ra, ánh mắt nhìn xuống những lằn roi kéo dài phía sau lưng.
Người phụ nữ này đã chịu biết bao nhiêu đau khổ, hắn vẫn chưa biết được. Có thể những vết thương này, chỉ là một góc của núi băng mà thôi. Nhưng hắn đã từng đồng ý, nếu như hai người họ an toàn ra ngoài, hắn sẽ thực hiện nguyện vọng đó của cô.
Đại khái, hắn vẫn còn sót lại chút lương tâm như thế.
Chung Định buông tay ra, lúc này mới trả lời, “Không phải nói đùa.”
Trần Hành Quy đứng hơi xa, nhìn thấy động tác như giữa chốn không người vừa nãy của Chung Định, trong lòng anh ta có hơi kinh ngạc. Người phụ nữ này, anh ta vẫn còn ấn tượng, chính là người hôm đó bị Chung Định đốt tóc ở Sách Lan Câu. Từ xiêm y và lớp trang điểm của cô có thể nhìn ra, cô không phải hạng người đi theo con đường xã hội thượng lưu. Tất nhiên, cho dù cô có là hàng cao cấp, với gương mặt và vóc dáng này, cũng không phải loại hình mà Chung Định thích.
Kiều Lăng nhìn xuống dưới lầu, cũng rất kinh ngạc, Chung Định chưa từng công khai tỏ ra che chở cho ai, càng khỏi nói đến, đối phương còn là một “tiểu thư”.
Nhưng mà, mặc cho bọn họ có khó tin thế nào đi nữa, lời của Chung Định quả thật đã nói ra khỏi miệng.
----
Bởi vì Chung Định đã ra mặt, những ngày của Hứa Huệ Chanh ở biệt thự cũng được yên tĩnh.
Vốn rằng, cô cũng chẳng phải dung mạo khuynh quốc khuynh thành gì cả, thứ hấp dẫn ham muốn của những tên đó, chẳng qua chỉ là cái danh hiệu quán quân mà thôi. Phụ nữ, trong thế giới của đám người này, là thứ không đáng để hao phí tâm trí nhất.
Trò chơi đánh cược đã bàn trước kia, chính là thử thách sức bám của cánh tay. Bởi vì bị thương ở vai, Chung Định nói rằng ván này tạm thời không tham gia.
Hắn không đi, tất nhiên, người hợp tác là Hứa Huệ Chanh cũng rảnh rỗi.
Buổi chiều mọi người tốp năm tốp ba đi ra ngoài hiện trường khảo sát địa hình, Chung Định và Hứa Huệ Chanh lưu lại biệt thự.
Về vết thương của Chung Định, bác sĩ đã dặn dò trước khi bó thuốc phải dùng rượu thuốc thoa nóng vùng da xung quanh thì công hiệu mới nhanh. Chung Định bèn để Hứa Huệ Chanh giúp hắn thoa rượu thuốc.
Cô thấy hắn để trần phần thân trên, nằm trên giường, bèn kéo tấm chăn mỏng qua, đắp lên giúp hắn. Sau đó cô ngồi quỳ xuống bên cạnh hắn, đổ rượu thuốc ra, nhẹ nhàng đẩy.
Chung Định cảm nhận được thủ pháp của cô, khẽ cười nói, “Cô còn làm cả sauna à?”
“Có học qua.” Hứa Huệ Chanh cũng chẳng giấu diếm, “Nhưng mà, chưa phục vụ được bao nhiêu.” Nếu có thể lựa chọn, cô thà chọn xoa bóp lưng cho khách thế thôi. Kỳ thật, cô đã từng làm khoảng một, hai tuần, nhưng Chu Cát Vũ không hài lòng, sau đó thì cô bị điều chuyển.
Cô nhìn chỗ sưng bầm phía sau vai của Chung Định, không ra tay quá nặng, chỉ nhẹ nhàng đi dọc các huyệt đạo xung quanh, sau đó dùng lòng bàn tay nhè nhẹ ấn xuống chỗ đau. “Chung tiên sinh, như thế có đau không?”
“Vẫn ổn.” Tuy không phải là tay nghề thành thạo, nhưng lòng bàn tay ấm nóng phủ lên, thật sự có cảm giác đau đớn của hắn đã giảm bớt. Đương nhiên, cũng có khả năng chỉ là do tác dụng của rượu thuốc mà thôi.
Phần lưng của hắn đã bắt đầu thấm ra mồ hôi, cô vén chăn lên, “Chung tiên sinh, anh nóng lắm hả?”
Hắn lười biếng, “Không phải là cần phải nóng mới tốt sao.”
“Vậy tôi bó thuốc cho anh nhé.”
“Đợi đã.” Hắn gọi cô, “Tiếp tục đẩy.”
Cô có chút nghi ngờ, nhưng không hỏi.
Lại qua một hồi như thế, lòng bàn tay của cô đã cay xè, nhưng hắn vẫn không bảo ngừng lại. Cô lại ấn một cái, da thịt nơi vết thương của hắn nóng hôi hổi. “Chung tiên sinh, anh không cảm thấy nóng sao?”
“Vẫn ổn.” Chung Định có chút cảm giác mơ màng buồn ngủ. Đôi tay mơn trớn nơi vai đó, khiến cho hắn rất thả lòng. Nơi vết thương nóng hầm hập, ngược lại lại rất thoải mái. “Cô không bán thân nữa, có thể chuyển qua làm cái này.”
Hứa Huệ Chanh cắn môi dưới, ngập ngừng nói, “Tôi không muốn… làm loại việc này nữa.” Những loại nghề nghiệp này, ai có thể bảo đảm, cô chỉ cần xoa bóp vai, mà sẽ không đột nhiên bị kéo ra tiếp khách chứ.
“Ừm.” Hắn thuận miệng hỏi, “Vậy sau này cô có dự định gì?”
“Sau khi trả hết tiền cho Vũ ca thì tôi sẽ về quê.”
Chung Định liếc nhìn cô qua khóe mắt, “Thế tôi làm sao đòi nợ cô.”
Cô cuống lên, “Tôi sẽ định kỳ gửi trả tiền cho anh mà. Tôi đến nơi đó, mua số điện thoại mới rồi sẽ thông báo anh ngay.”
Hắn duỗi cánh tay trái, “Tiểu Sơn Trà, cuộc sống tương lai của mình, cô đã hoạch định xong rồi à?”
“Ừm, nghĩ xong rồi.” Sự vui vẻ sáng ngời trên mặt cô, “Đi về tìm người nhà của tôi, sau đó mở một cửa tiệm nhỏ.”
“Chỉ như thế?”
Hứa Huệ Chanh gật đầu, “Như thế đã rất tốt rồi.”
Chung Định hừ nhẹ một tiếng, “Quả nhiên tri túc thường lạc.”
(Tri túc thường lạc: biết thế nào là đủ thì luôn luôn thỏa mãn, hạnh phúc, vui vẻ.)
“Chung tiên sinh, anh cái gì cũng có hết, như thế lại càng vui vẻ.” Cô vẫn cười.
Thế à? Hắn lại chẳng cảm nhận được. Bởi vì hắn chẳng có tâm trạng vui vẻ gì cả. “Nghe nói tôi sắp kết hôn rồi, chắc cũng tính là một niềm vui.” Trong giọng điệu của hắn, lại chẳng có chút tăm hơi của “vui vẻ” ở trong.
Hứa Huệ Chanh hơi sững sờ, rồi cô nói lời tự đáy lòng, “Chúc mừng anh.”
Lời cô nói là thật lòng. Thế nhưng cô cũng hiểu rõ, loại công tử cậu ấm này, cho dù có kết hôn thì cũng sẽ không an phận. Trong hội sở, đa phần đều là sau khi kết hôn đến tìm kích thích. Những gia đình bình thường còn như vậy, huống hồ chi là một Chung Định vừa có tướng mạo lại có tiền tài.
Đôi mắt của hắn vì lời cô nói mà cong lên, “Hy vọng giữa đường không đổi cô dâu.” Nếu như ngộ nhỡ kinh tế của Thẩm gia đột nhiên suy yếu, Chung gia nhất định sẽ kiếm đối tượng khác.
Cô không hiểu ý của hắn. Nhưng hôn sự là của hắn, cô cũng không tiện hỏi kỹ, bèn cười cho qua.
Bởi vì chủ đề này, Chung Định nghĩ ra gì đó, “Cô muốn về quê kết hôn?” Đa số những người làm nghề này, sau khi bị đào thải đều chọn lựa rời khỏi thành phố nơi họ “làm việc”, vứt bỏ quá khứ, làm lại từ đầu.
Hứa Huệ Chanh vội vàng phủ nhận, “Không có.” Quá khứ của cô nhơ bẩn đến thế, nào dám hy vọng xa vời.
“Không phải cô có người mình thích sao?” Hắn hỏi rất hờ hững.
Ầm một cái mặt cô đã đỏ hết cả lên.
Hắn xoay đầu nhìn cô. Tuy rằng lớp phấn trên mặt cô rất dày, có thể che đậy chút nào sắc đỏ hây hây, nhưng đôi mắt của cô đã để lộ ra tâm tư. Hắn nhớ lại ngày mà cô phát sốt, cô dán lên lồng ngực của hắn, nhẩm ra một cái họ, “Họ Kiều?”
Động tác thoa rượu thuốc của Hứa Huệ Chanh ngừng lại, cô sượng sùng cúi thấp đầu xuống, không biết nên phủ định.