Ký ức xích đu

Bạn Chanh

Ký ức xích đu

Bạn Chanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi có một ông nội tướng tá oai phong và một bà nội xinh đẹp như hoa.
Lúc nhỏ, mỗi lần đi chơi, tôi sợ gặp ông nội nhất bởi ông hiếm khi cười.
Nhưng chỉ cần bà nội xuất hiện, tôi liền vui vẻ hẳn lên.
Tôi thích bà nội vô cùng. Cơm bà nấu ngon tuyệt, đặc biệt là những món bánh ngọt do bà làm – đủ loại hình dáng, lần nào cũng khiến tôi thích thú ngạc nhiên. Bà còn thường kể chuyện cổ tích, những kết thúc đều rất hạnh phúc. Tôi mê lắm.
Trong vườn nhà ông nội có một chiếc xích đu lớn. Mỗi lần đến đây, tôi đều chơi xích đu không ngơi, chiếc váy nhỏ xinh phấp phới theo nhịp đu. Khi đu lên cao nhất, tôi cảm tưởng như mình đang bay.
Tôi tưởng xích đu chỉ dành riêng cho mình.
Nhưng rồi một hôm, khi ba dẫn tôi đến, đứng ngoài hàng rào nhìn vào, tôi thấy ông nội và bà nội cùng ngồi trên xích đu. Họ đu chầm chậm, không cao như tôi từng chơi, chỉ tới lui nhẹ nhàng.
Bà nội lột vỏ một viên kẹo, bỏ vào miệng ông nội.
Chắc hẳn viên kẹo ngọt lắm, bởi mắt ông nội cười đến nheo nheo, giống y hệt như mắt tôi vậy.
Lúc ấy, tôi ngưỡng mộ vô cùng. Tưởng rằng ông bà không cần phải đi học, ngày ngày chỉ chơi đùa thế này, nhìn mà thấy hạnh phúc biết bao.
----
Sau khi đi học, tôi thấy việc học thật khó khăn, ngày nào cũng ồn ào, cuối tuần lại đòi mẹ dẫn ra ngoài chơi. Thế nên tôi đến nhà ông nội càng ngày càng ít.
Ông nội trở nên lạnh nhạt, bà nội vẫn ân cần, còn tôi vẫn sợ ông.
Sau này tôi mới biết, ba cũng rất sợ ông nội.
Mẹ kể lại, hồi xưa ba vô cùng nghịch ngợm. Khi bà nội mang thai cô út, ba chạy nhảy va phải bà, khiến bà té ngã nguy hiểm.
Ông nội tức giận vô cùng, đá ba một phát xa mấy mét.
Mẹ nói suýt chút nữa ba đã mất mạng. May nhờ bà nội cầu xin mới thoát.
Nếu không có chuyện đó, có lẽ tôi đã không thể ra đời.
Nghe xong, tôi càng thêm sợ ông. Mỗi lần không nghe lời, mẹ lại lấy ông ra dọa, tôi liền ngoan ngoãn.
Rồi một ngày, tôi chợt thấy ông đối xử với mình ấm áp hơn trước.
Tôi nghĩ chắc là vì mình được điểm mười, ông vui lòng.
Nhưng đến khi trưởng thành, tôi mới biết nguyên nhân thật giản dị: sau khi tôi thay răng, mọc một chiếc răng khểnh – giống hệt chiếc răng nhỏ xíu của bà nội.
----
Lên trung học, tôi bắt đầu có cảm tình. Một lần tình cờ, tôi gặp cháu trai ngoại của bà Thẩm. Cậu ấy thanh tú, thu hút hết mắt của tôi.
Chỉ mới gặp đầu tiên, tôi đã rung động, tìm đủ lý do đến nhà ông nội để mong gặp lại cậu ấy.
Nhưng cậu ấy không đến nữa.
Lần thứ hai gặp, là trong tiệc sinh nhật của bà nội.
Bạn bè của bà không nhiều, bà Thẩm coi như là một trong số đó.
Nghe nói hồi ông bà kết hôn, không hề mời bà Thẩm vì lúc ấy bà mất tích. Thế nhưng đến tiệc cưới, bà Thẩm không mời mà đến, còn tặng lì xì rất hậu.
Tôi cảm thấy đó chính là tình bạn chân thành.
Bà Thẩm quả thật kỳ lạ. Đến giờ tôi vẫn không hiểu bà ấy thực sự ra sao. Người ta đồn bà và ông chú Phượng có mối tình dang dở suốt nửa đời người.
Khi nhìn thấy tôi, bà cười: “Lớn lên lại xinh đẹp như thế. Đáng tiếc không hơn được Thái Mỹ.”
Tôi trợn tròn mắt không hiểu.
Cháu ngoại trai của bà Thẩm thật sự tuấn tú, tôi cứ nhìn chằm chằm, tim đập thình thịch. Có lẽ vì tôi không biết ngại, tâm tư thiếu nữ đã bị nhìn thấu sau hai lần gặp gỡ ngắn ngủi.
Bà nội tìm cơ hội nói chuyện với tôi: cháu ngoại của bà Thẩm và tôi có quan hệ huyết thống.
Tôi không tin. Nghe nói mẹ của cháu không rõ cha, tướng mạo cũng chẳng giống ông chú Phượng.
Nhưng bà nội chỉ cười, không giải thích thêm.
Sau hôm đó, hơn một năm sau tôi mới gặp lại mối tình đầu. Lúc ấy tôi mới biết cậu ấy thật sự là anh em họ với tôi.
Tôi thốt lên: “Sao ông chú Phượng lại chịu nuôi con gái người khác cho?”
Về ông chú Phượng, tôi chỉ gặp vài lần. Ông nội cực ghét ông ấy, nên bà Thẩm thường đến chơi với bà nội.
Ông nội cũng không ưa bà Thẩm.
Tôi nghi ngờ, ngoài bà nội, cô út, và tôi – đứa cháu có chiếc răng khểnh, chắc ông nhìn ai cũng ghét.
Nhưng bà nội nói ông là người “ngoài lạnh trong nóng”.
Còn tôi có dịp nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của ông hướng về bà nội, lúc ấy tôi sợ run không dám nhìn.
Bà nội vẫn cười nói: “Chung tiên sinh, em nói anh nghe…”
“Anh không muốn nghe.” Ông nội lạnh như băng.
Bà nội không hề sợ, vẫn tiếp tục: “Nói anh nghe này…” Rồi tự mình kể chuyện.
Tôi không khỏi khâm phục nghị lực của bà.
Còn tôi, nếu như ông nội bảo không muốn nghe, chắc chắn tôi chẳng dám hé môi nửa lời.
----
Một hôm, bạn cùng bàn lật tạp chí giải trí, tôi vô tình nhìn thấy tin đồn về ông nội.
Dù đã hơn năm mươi tuổi, sức hút của ông vẫn vô cùng mạnh mẽ, không thiếu cô gái lần lượt theo đuổi. Dù gì ông cũng có tiền.
Hồi xưa, tôi từng nhìn thấy tấm hình chụp ông nội với một ngôi sao nữ. Ông nội đã gây sức ép với truyền thông, sau đó không còn tin tức gì nữa.
Tôi mượn tạp chí của bạn cùng bàn, nhìn cho rõ tấm hình mờ mờ kia.
Quả nhiên là ông nội.
Cô người mẫu trẻ trung xinh đẹp, kiểu phụ nữ mà bà nội phải rất lâu mới sánh bằng.
Tôi nhớ mấy năm nay bà nội không ngừng ca ngợi ông, lòng tôi chợt cảm thấy bất bình cho bà.
Mấy ngày sau, tôi cố tình để tờ tạp chí trước mặt bà.
Bà nhìn thấy, chỉ cười.
Chuyện này chẳng hề lay động lòng bà. Bà vẫn như cũ, nấu những món ông thích, nói những lời ông yêu nghe.
Ông nội cũng chỉ cười vui vẻ khi ở bên bà.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, tình tin tưởng của bà với ông đã vững chắc đến mức không gì lay chuyển nổi. Cũng không biết năm xưa ông đã lừa dối bà như thế nào.
Lúc lên cấp ba, việc học bận rộn, tôi không thường xuyên về thăm ông bà. Đến đại học, tôi đi du học ngành y, một năm về nhà vài lần. Mãi đến khi trưởng thành, tôi mới có thể thường xuyên ghé thăm ông bà.
Thời gian trôi đi, ông bà dần già yếu. Sinh lão bệnh tử, đó là quy luật muôn đời.
Bà nội đi khám, phát hiện bị ung thư.
Tôi vẫn nhớ như in, khi tôi đưa tờ kết quả xét nghiệm cho ông nội, đôi mắt ông tràn đầy nỗi đau sâu sắc.
Bà nội nằm viện tại bệnh viện nơi tôi làm việc, nên tôi chăm sóc bà rất thuận tiện.
Bà vẫn mỗi ngày cười tươi rói, nắm lấy tay ông nội: “Chung tiên sinh, em nói anh nghe…”
“Ừm.” Ông nội trả lời lạnh nhạt.
Chúng tôi giấu bệnh tình với bà.
Nhưng dần dà, bà càng ngày càng yếu đi, chắc bà đã đoán được chuyện gì sắp xảy ra.
Một hôm, khi tôi tiêm thuốc cho bà, bà đột nhiên nói với tôi: “Đời này bà nội thật sự hạnh phúc lắm rồi.”
Tôi gật đầu. Câu này hồi trước bà vẫn thường nói, rằng bà đã dùng hết mọi bất hạnh của mình để đổi lấy tình yêu với ông nội.
Gương mặt bà rạng rỡ, mắt含着泪水: “Bà chẳng còn gì tiếc nuối nữa.”
Chúng tôi dùng mọi phương pháp tốt nhất để kéo dài sự sống cho bà, nhưng càng ngày bà càng than đau đớn.
Ngày qua ngày, ông nội càng thêm u ám, tính tình ngày càng nóng nảy.
Bà nội vẫn không sợ ông, vẫn nói chuyện tùy hứng: “Em muốn về nhà, ở đây hôi lắm. Hôi chết đi được.”
Ông nội bằng lòng, ngay hôm đó đưa bà xuất viện.
Về đến nhà, bà vẫn truyền dịch, tôi theo xe để chăm sóc.
Bà nội dựa vào người ông nội: “Em có hơi lạnh.”
Ông nội vội vàng ôm bà, nắm lấy bàn tay đầy lỗ kim tiêm của bà, nhẹ nhàng hỏi: “Vẫn lạnh à?”
Bà lắc đầu, rồi nhìn bàn tay đang nắm của ông nội: “Chung tiên sinh, em gầy đi rồi…”
Ông nội đỡ đầu bà, cho bà tựa vào ngực mình, nhỏ giọng nói: “Tiểu Sơn Trà mập ú nù.”
Bà nghe xong, cười thành tiếng.
----
Bệnh tình của bà không thể thuyên giảm.
Bà có vẻ rất thư thái. Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, bà lại bảo ông nội đẩy xe lăn cùng đi dạo.
Ông nội im lặng làm theo.
Tôi không biết trong những ngày tháng cuối cùng ấy, hai ông bà đã nói những gì. Đối diện với cái chết, con người thật nhỏ bé.
Sau này, việc ăn uống bài tiết của bà đều phải làm trên giường.
Tôi muốn giúp đỡ, nhưng ông nội không cho. Ông đích thân thay đồ dơ, rồi tỉ mỉ giúp bà lau chùi sạch sẽ.
Lúc ấy, bà cười. Bà an ủi ông: “Chung tiên sinh, đừng sợ. Em xuống đó sẽ đợi anh, nhất định sẽ đợi anh.”
“Được, hứa rồi nhé.” Ông nội cẩn thận ngoéo tay với bà.
Tôi cảm thấy tâm trạng bà rất tốt. Sau đó, một buổi tối, khi tôi đi kiểm tra kim tiêm, bất chợt thấy bà nhìn ông nội đang ngủ bên cạnh, lặng lẽ rơi nước mắt.
Tôi tìm đến ngôi chùa nổi tiếng nhất cầu nguyện cho bà sống trăm tuổi.
Cầu nguyện, rốt cuộc cũng chỉ là cầu nguyện. Ngày biệt ly cuối cùng cũng đã đến.
Bà gọi tất cả mọi người đến phòng, lần lượt dặn dò từng người. Bà lặp đi lặp lại: “Đời này, ta hạnh phúc lắm.”
Cuối cùng, mọi người rời khỏi phòng, để ông nội ở lại bên bà.
Ông nội không ăn không uống, ôm lấy di thể của bà suốt một ngày trời.
Khi ra ngoài, ông bảo các cửa hàng đồ hiệu đưa đến những mẫu quần áo mùa ấy. Ông chọn lựa từng món từng món.
Ông chải tóc cho bà, rồi thay cho bà bộ quần áo đẹp nhất.
Khi nhân viên nhà tang lễ đến, ông vuốt ve má bà, không buông tay suốt lâu. Đến khi di thể bà được khiêng ra khỏi phòng, ông đột nhiên đuổi theo, ép nhân viên tang lễ để xuống.
Ông ôm bà thật chặt, đôi vai run lên từng tràng.
Ông quay lưng lại với chúng tôi.
Vì thế, tôi có thể khẳng định, suốt đời này tôi chưa từng nhìn thấy ông nội khóc. Đối với tôi, ông mãi mãi là vị trưởng bối oai hùng, khiến tôi vô cùng kính trọng.
Sau khi bà mất, ông cũng già yếu đi. Thân thể từng cường tráng của ông, chỉ sau một đêm đã sụp đổ.
Chẳng bao lâu sau, ông bị cảm lạnh. Vốn chỉ là bệnh nhẹ, không biết thế nào, chữa mãi không khỏi.
Cô út nói, trời đất của ông đã sụp mất rồi.
Ông vẫn chưa khỏi bệnh thì đã đến thành phố Z. Sau khi trở về, ông trông nhẹ nhõm thư thái hơn trước.
Mọi người tưởng ông đã tỉnh ngộ.
Nhưng cuối cùng ông vẫn ra đi, sau hai tháng bà mất. Ông hưởng thọ 91 tuổi.
Ai có thể ngờ, một cơn cảm lạnh nhỏ cũng có thể thành tai họa.
Di ngôn của ông chẳng có gì nhiều. Hơn nữa, điều ông mong mỏi không phải là phân chia gia sản, mà là muốn được hợp táng với bà dưới ngọn núi Âm Dương.
Ông ra đi rất bình thản.
Tôi nghĩ, đó là vì ông tin chắc chúng tôi sẽ hoàn thành di nguyện của ông.
Sau này, khi tôi thu dọn di vật của ông bà, tình cờ lật ra album ảnh cưới của hai người.
Anh thì tuấn tú, nàng thì xinh đẹp. Trông như một đôi thần tiên hạ thế vậy.
----
Một năm sau, nhờ duyên phận đưa đẩy, tôi đến thành phố Z.
Lúc đến bái tế ông bà, đi ngang qua thôn xóm dưới núi, tôi nghe thấy một cụ già đang hát. Khi nghe kỹ, lời hát có hai chữ “âm dương”.
Tôi tò mò, đi lên hỏi chuyện.
Ông cụ vui vẻ, được hỏi liền trả lời.
Tôi cảm tạ xong, tiếp tục đi đến nơi ông bà an nghỉ.
Ông nội vốn là người vô thần, nhưng lại tin truyền thuyết về hang Âm Dương. Nghĩ cũng có thể hiểu, nỗi ám ảnh của ông đối với bà sâu nặng biết chừng nào, sâu đến nỗi ông muốn suốt đời được bên bà.
Tôi đứng trước mộ phần của ông bà, cúi chào thật thấp.
Tôi từng nghe kể về ngọn núi này, câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp của ông bà bắt đầu từ chính nơi đây. Nay họ đang an nghỉ tại chính nơi tình yêu đã nảy nở.
Nếu hang Âm Dương thật sự thần linh, vậy thì tôi thành tâm cầu chúc cho ông bà mãi mãi hạnh phúc ân ái.
----
Câu chuyện về ông bà tôi đến đây là kết thúc.
Ngoài ra, ba tôi tên là Chung Bất Li, cô út tên là Hứa Bất Khí. (Bất li, bất khí: không rời, không bỏ)
Còn tôi, ông nội đặt tên: Chung Chanh.
Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
~M~: Muốn chú thích thêm rằng đoạn “bất li bất khí” ở bản chưa chỉnh sửa là phần Chanh Tử muốn nói.