Chương 18: Cho ai xem?

Bạn Cùng Phòng Luôn Muốn Đánh Dấu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt Du Hoài dừng lại trên mảng da thịt đó vài giây, một lát sau hắn khóa cửa lại rồi bước tới. Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên rõ mồn một trong phòng ký túc xá yên ắng, nhưng Vân Chu lúc này đang chìm trong xấu hổ nên hoàn toàn không để ý đến chi tiết này.
Vân Chu lúc này hoàn toàn không dám nhìn thẳng Du Hoài, anh vội vàng đưa tay che mặt, ấp úng giải thích:
"Cái kia... tôi... ừm, tóm lại hẳn là không phải như cậu nghĩ đâu... Đừng nhìn."
Nếu không phải trong tủ quần áo chất đầy đồ, Vân Chu trong cơn tuyệt vọng chỉ muốn chui tọt vào đó mà trốn tránh thực tại.
Du Hoài không nói gì, chỉ tiếp tục đi về phía anh. Bước chân hắn không nhanh không chậm, vẻ mặt bình thản nhưng lại khiến Vân Chu mơ hồ cảm thấy càng thêm căng thẳng. Anh theo bản năng lùi lại, không để ý dưới chân có cây bút máy không biết đã lăn xuống từ lúc nào.
Cơ thể lập tức mất thăng bằng, Vân Chu mất đà ngã ngửa ra sau. Giây tiếp theo Du Hoài vươn tay giữ chặt cổ tay anh, chỉ một chút lực đã kéo anh vào lòng.
Để ngăn Vân Chu té ngã, một tay Du Hoài đỡ lấy lưng anh. Khóa kéo phía sau chiếc sườn xám đang mở rộng không có lớp vải nào ngăn cách, hơi ấm từ lòng bàn tay đối phương truyền thẳng lên da thịt Vân Chu một cách rõ rệt.
Du Hoài cúi mắt, thấy xương bả vai anh như cánh bướm. Con bướm đang bị hắn giữ trong tay.
"Cẩn thận."
Giọng Du Hoài trầm thấp vang lên sát bên tai. Cảm giác xấu hổ khi bị bạn cùng phòng bắt gặp mình mặc đồ nữ tăng lên gấp bội. Vành tai Vân Chu ửng hồng, có một lúc, anh gần như không thể suy nghĩ bình thường.
Đợi trấn tĩnh lại một chút, Vân Chu lập tức muốn chạy vào phòng vệ sinh để thay quần áo. Nhưng vì quá hoảng loạn, khi lùi lại mắt cá chân bỗng nhói lên một cơn đau điếng.
Du Hoài lập tức chú ý tới điều bất thường ở chân anh. Vân Chu còn chưa kịp phản ứng, anh đã bị Du Hoài bế bổng lên giường hắn.
Tà váy sườn xám rủ xuống một bên. Ánh mắt Du Hoài lướt qua cẳng chân trắng nõn mà không hề mang theo cảm xúc dư thừa nào, cuối cùng dừng lại ở mắt cá chân của Vân Chu.
Du Hoài giúp Vân Chu cởi tất, động tác của hắn nhẹ nhàng và chậm rãi, tiếp đó ngón tay nhẹ nhàng ấn nhẹ: "Chỗ này đau sao?"
Ánh mắt hắn rất bình tĩnh, chỉ đơn thuần kiểm tra tình trạng của anh, không hề có ý nghĩ nào khác. Vân Chu nhanh chóng bỏ qua cảm giác kỳ lạ chợt lóe lên trước đó, nói: "Có thể là vừa rồi bị va chạm nhẹ một chút, không sao đâu, lát nữa sẽ đỡ thôi."
So với điều này, Vân Chu lúc này vẫn muốn thay bộ đồ trên người ra trước, thật sự quá xấu hổ. Nhưng Vân Chu vừa định co chân lên thử đứng dậy, mắt cá chân đã bị hắn nắm lấy.
Ngón tay Du Hoài thon dài, một tay dễ dàng ôm trọn mắt cá chân của anh, lực trên tay hắn hơi tăng thêm, kéo Vân Chu về phía mình. Có một khoảnh khắc, Vân Chu cảm giác mình như con mồi bị thợ săn rình rập, trong không khí chợt lóe lên một hơi thở nguy hiểm, như muốn hoàn toàn đứt gãy sự kiềm chế.
Nhưng cảm giác đó cũng chỉ vài giây rồi biến mất không một dấu vết. Du Hoài cúi mắt, rất tự nhiên dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn chỗ mắt cá chân sưng đỏ nhẹ của anh, lắc đầu nói: "Không được, cần phải bôi thuốc."
Hiển nhiên chỉ là sự quan tâm bình thường của bạn cùng phòng mà thôi.
Du Hoài rất nhanh tìm thấy bình xịt giảm đau, giúp anh xử lý vết thương. Động tác của Du Hoài vô cùng tỉ mỉ, Vân Chu thậm chí cảm thấy có chút hơi làm quá lên hơn nữa, thời gian xử lý cũng quá lâu rồi...
Cuối cùng, Vân Chu không nhịn được lên tiếng: "Cái kia, tôi cảm thấy như vậy cũng đã được rồi."
Bộ quần áo đang mặc khiến anh cực kỳ khó chịu, mặc như vậy đối mặt với Du Hoài càng khiến anh có một cảm giác kỳ lạ khó tả. Mặc dù Du Hoài từ đầu đến cuối không hề bày tỏ ý kiến hay tỏ ra hiếu kỳ, hứng thú về việc anh mặc trang phục. Nhưng Vân Chu vẫn không thể vượt qua được rào cản tâm lý của bản thân.
Anh thử rụt chân lại một chút, Du Hoài đối diện anh đột nhiên lên tiếng.
"Cậu sốt ruột sao?"
Vân Chu sững sờ. Sốt ruột? Cũng không sai, anh quả thật vội vàng muốn thay quần áo ra nhưng câu hỏi của Du Hoài nghe sao lại thấy kỳ lạ...
Không đợi anh nghĩ ra lý do, tay Du Hoài bỗng nhiên từ mắt cá chân chuyển lên cẳng chân của anh. Tà váy bị vén lên, ngón tay hơi dùng sức véo vào da thịt anh, hắn cúi sát lại gần.
Giọng Du Hoài bình tĩnh nhưng trong mắt lại là hố sâu không đáy.
"Mặc như vậy, cậu vội vàng cho ai xem?"