Chương 6: Thuốc ức chế

Bạn Cùng Phòng Luôn Muốn Đánh Dấu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi rời sảnh tầng một, Chu Tử Khâm mơ hồ cảm nhận được một ánh mắt quét qua.
Lạnh lẽo và không hề thân thiện.
Nhưng khi hắn quay đầu lại, dù đã cố gắng cảm nhận cũng không thấy gì.
Ảo giác? Chu Tử Khâm không nghĩ nhiều, Alpha ở Đại học A không hề ít, mặc dù trong trường mọi người đều sẽ tự kiểm soát bản thân nhưng bản năng của Alpha vốn dĩ mang theo d*c v*ng xâm chiếm mãnh liệt. Đôi khi gặp đồng loại, chỉ cần một lời nói không hợp ý cũng đủ để nảy sinh địch ý, đó không phải chuyện lạ. Gần đây hiệu quả thuốc ức chế của hắn quả thật cũng không còn hiệu quả như trước.
"Sao vậy?"
Thấy Chu Tử Khâm bỗng nhiên dừng bước, Vân Chu quay người lại với vẻ hơi khó hiểu. Anh đứng trên bậc thang cao hơn hai bậc, Chu Tử Khâm ngẩng đầu nhìn anh. Vì là Beta, Vân Chu không cảm nhận được gì cả. Vô số tin tức tố đủ loại lướt qua bên cạnh anh, nhưng cuối cùng đều bị gió cuốn đi, không để lại dấu vết gì.
Thật xảo quyệt.
"Đột nhiên nhớ ra còn có chút việc chưa làm xong," Chu Tử Khâm tự nhiên đổi đề tài, "Nhưng không sao, tối nay thức khuya một chút là được."
Tiếp đó, họ tìm được một chỗ trống ở tầng hai và ngồi xuống.
Vì trong đầu vẫn còn mãi nghĩ cách đối phó với cuộc họp nhóm sắp tới, Vân Chu khi ăn cơm cũng không ngừng nghĩ về luận văn của mình. Chu Tử Khâm vốn định trò chuyện một chút chuyện thường ngày với anh nhưng chuyện trò một lát lại biến thành một buổi thảo luận học thuật, khiến hắn cảm thấy bất lực một cách khó tả.
Sau khi ăn cơm xong, Vân Chu từ chối lời mời cùng đi dạo của Chu Tử Khâm, định quay về tiếp tục xem luận văn. Chu Tử Khâm vừa mới nói thỉnh thoảng thư giãn một chút cũng chẳng sao, Vân Chu liền hỏi với vẻ mặt khó hiểu: "Anh vừa rồi không phải nói có gì đó chưa làm xong còn phải chạy deadline sao?"
Chu Tử Khâm: "..."
Bị chính lời mình vừa nói ra gậy ông đập lưng ông, Chu Tử Khâm cũng không biết nói gì, chỉ có thể nghe Vân Chu nói lời tạm biệt với mình.
Vân Chu định đến thư viện kiểm tra tài liệu trước nhưng đang đi trên đường thì đột nhiên có người gọi lại.
"Xin hỏi... cậu là Vân Chu phải không?"
Vân Chu quay đầu lại thấy là một người không quen biết, gật đầu hơi nghi hoặc nói: "Tôi là Vân Chu, cậu có chuyện gì không?"
Nghe thấy anh thừa nhận thân phận của mình, người nọ hít sâu một hơi sau đó mở miệng nói: "Có thể xin cậu đổi phòng ký túc xá với tôi được không?"
"...À?"
Vân Chu ngơ ngác, không hiểu tại sao người này muốn đổi phòng ký túc xá lại đến tìm mình, chẳng phải nên tìm quản lý ký túc xá để xin phép sao? Hơn nữa đối phương làm sao biết tên mình?
Thấy anh cứ im lặng không nói gì, người nọ hơi sốt ruột tiến lên một bước, tiếp tục nói: "Chỉ cần cậu đồng ý đổi với tôi, cậu muốn điều kiện gì cũng được."
Vân Chu càng thêm không hiểu, mặc dù anh cũng cảm thấy với thái độ hiện tại của Du Hoài đối với mình, tốt nhất là anh nên chuyển ra ngoài nhưng cũng không phải là vô cớ như thế này chứ? Hơn nữa đây cũng không phải là vấn đề anh có muốn hay không, chẳng lẽ quản lý ký túc xá của trường chỉ là bù nhìn sao?
"Xin lỗi," Vân Chu cuối cùng vẫn dùng quy định để trả lời, "Nếu cậu có nhu cầu này cậu có thể đến gặp quản lý ký túc xá để xin phép trước."
Ý của Vân Chu là quản lý ký túc xá nói được thì được, anh sẽ theo sự sắp xếp của trường. Bình thường thì lẽ ra phải là như vậy. Nhưng đối phương dường như hiểu thành từ chối, nhìn chằm chằm anh một lúc rất đáng sợ rồi quay người bỏ đi.
Vân Chu: "..."
Rốt cuộc là muốn làm gì vậy?
Ban đầu Vân Chu không mấy để tâm đến chuyện này, thực sự anh không có thời gian để nghĩ ngợi lung tung. Chờ đến khi họp nhóm xong anh mới thở phào nhẹ nhõm, khi trò chuyện với Chu Tử Khâm, anh đột nhiên nhớ ra chuyện này liền tiện miệng nhắc tới.
Không ngờ Chu Tử Khâm lại biết người đó.
"Là Lê Ứng phải không, bạn cùng phòng cũ của Du Hoài trước đây từng gây ra một vụ ồn ào rất lớn."
Lê Ứng thầm yêu Du Hoài cuối cùng thậm chí còn làm đến mức muốn tự hại bản thân. Mặc dù thông tin liên quan sau đó đã bị nhà trường dập tắt, nhưng trên diễn đàn vẫn có rất nhiều lời đồn.
"Chắc là muốn lén lút đổi phòng ký túc xá với em" Chu Tử Khâm nói, "Dù sao trước đây cũng từng có chuyện như vậy, phía nhà trường chắc chắn sẽ không chấp thuận."
Ký túc xá nghiên cứu sinh không kiểm tra nghiêm ngặt, việc lén lút đổi phòng ký túc xá cũng không dễ bị phát hiện.
Vân Chu lại càng thấy khó hiểu: "Vậy ý của Du Hoài thì sao? Ngay cả khi em đồng ý nhưng điều quan trọng nhất trong chuyện này chẳng phải là cậu ấy có đồng ý hay không sao?"
"Chắc là không nghĩ đến điều đó," Chu Tử Khâm thản nhiên nói. Hắn không quan tâm đến chuyện thị phi của người khác. "Dù sao cũng là người có thể cố chấp đến mức tự hại bản thân, chắc là chỉ nghĩ cách làm sao để được ở cùng người mình thích thôi."
Nghe hắn nói vậy, Vân Chu hơi khó chịu nhưng nghĩ đến việc mình cũng là người bị Du Hoài ghét bỏ, anh đành im lặng.
Cho đến vài ngày sau, anh lại bị Lê Ứng chặn đường.
Suy nghĩ của Vân Chu rất đơn giản, bản thân anh thì không sao cả nhưng anh không thể thay Du Hoài đưa ra quyết định. Hơn nữa còn có vấn đề bạn cùng phòng hiện tại của Lê Ứng có đồng ý hay không, việc đổi phòng ký túc xá không chỉ là chuyện của riêng hai người họ.
"Nếu bạn học Du và bạn cùng phòng hiện tại của cậu cũng đồng ý, thì tôi sẽ đổi phòng ký túc xá với cậu."
Nghe anh nói vậy, ánh mắt Lê Ứng lập tức thay đổi, sắc mặt cũng trở nên rất khó coi: "Cậu cố tình làm khó tôi sao?"
Vân Chu: "..."
Anh thực sự không thể hiểu được mạch suy nghĩ của đối phương.
Vân Chu thở dài một hơi, nghiêm túc nói: "Nếu cậu muốn ở cùng phòng ký túc xá với bạn học Du, vậy cậu nên hỏi cậu ấy trước, chứ không phải hỏi tôi. Nếu bạn học Du cảm thấy không có vấn đề gì thì tôi chắc chắn sẽ hợp tác."
Nhưng Lê Ứng dường như lại có cách hiểu riêng, cười lạnh một tiếng: "Cứ tưởng cậu là học sinh giỏi cứng nhắc, ai ngờ cậu cũng chẳng khác gì tôi, muốn bám riết lấy hắn không chịu buông."
"..."
Anh nói rốt cuộc lời mình nói ở đâu lại thể hiện ý nghĩa đó? Vân Chu xem lại lời nói của mình vừa rồi, mãi không thể hiểu nổi tại sao đối phương lại hiểu như vậy.
Thật sự không thể nói chuyện rõ ràng được, Vân Chu cũng từ bỏ. May mắn thay Lê Ứng dường như cũng từ bỏ việc tìm cách từ phía anh, mấy ngày tiếp theo cũng không đến tìm anh nữa.
Trong phòng khám, Trần Húc lại bắt đầu không kìm được mà vò đầu bứt tai.
"Ông nói hắn bây giờ sắp uống hết thuốc rồi ư?"
Khi nhận được điện thoại, Trần Húc không thể tin nổi, đứng bật dậy khỏi ghế, âm lượng cũng vô thức tăng cao: "Tôi đã kê thuốc đủ dùng ba tháng cho hắn!"
Quản gia ở đầu dây bên kia vừa ngượng ngùng vừa bất đắc dĩ: "...Bệnh trạng của hắn nghiêm trọng hơn tưởng tượng."
Trần Húc càng đau đầu hơn.
Phải biết rằng mặc dù Du Hoài luôn cực kỳ kiềm chế tin tức tố nhưng hắn từ trước đến nay không thích quá mức dựa dẫm vào thuốc men, thậm chí còn có phần phản cảm. Du Hoài đòi hỏi khả năng kiểm soát bản thân ở mức độ cực đoan. Hắn không tin tưởng người khác, cũng không tin tưởng thuốc men. Trần Húc đôi khi kê thuốc trong phạm vi bình thường cho hắn, nhưng hắn cũng không dùng, nếu có thể tự mình kiềm chế thì sẽ tự mình kiềm chế.
Bây giờ Du Hoài lại dùng hết thuốc trong khoảng thời gian ngắn như vậy, điều đó chỉ có thể chứng minh một điều: lần này tin tức tố của hắn xao động cực kỳ nghiêm trọng đến nỗi Du Hoài đã không thể không dựa vào thuốc quá liều để áp chế.
Đây còn chưa phải là kỳ nhạy cảm, tình trạng đã nghiêm trọng như vậy. Trần Húc không khỏi đặt ra câu hỏi giống như trước đây:
Du Hoài rốt cuộc là bị k*ch th*ch cái gì? Dù sao cũng phải có một nguyên nhân chứ?
Trần Húc cảm thấy tóc mình như bạc thêm vài sợi, ông thở dài một hơi: "Ông bảo hắn cuối tuần qua đây một chuyến."
Chỉ còn hai viên.
Du Hoài một tay bóp vỏ hộp thuốc đã hoàn toàn trống rỗng, khẽ nhíu mày. Thuốc ức chế tiêu hao nhanh hơn kế hoạch rất nhiều. Mặc dù lát nữa sẽ về pha thuốc, hiện tại không có cũng không phải vấn đề gì lớn nhưng cảm giác mọi chuyện dần thoát khỏi tầm kiểm soát vẫn khiến hắn hơi bực bội.
Du Hoài nuốt nốt hai viên thuốc cuối cùng trong tay.
Loại thuốc viên mà Trần Húc kê phát huy tác dụng rất nhanh, tin tức tố hỗn loạn nhanh chóng bình tĩnh lại giống như cơn bão vừa tan, biển sâu trở nên tĩnh lặng, không chút gợn sóng.
"Cạch..."
Tiếng động đột nhiên vang lên từ cửa.
Là Vân Chu mở cửa bước vào, ánh mắt của họ chạm nhau vài giây.
Vài giây sau, Vân Chu hơi hoảng loạn vỗ vỗ đầu, làm ra vẻ như quên lấy thứ gì đó rồi liền định đóng cửa rời đi.
Thật cố ý.
Trong khoảng thời gian này Vân Chu vẫn luôn tránh hắn, gần như sẽ không chủ động xuất hiện trước mặt hắn.
Hơi thở gây nhiễu loạn sắp rời đi, biển sâu lại nổi lên một cơn lốc xoáy không tên. Thần kinh căng thẳng, cơn đau lẽ ra đã quen thuộc giờ lại khó chịu đựng hơn bình thường.
...Hiệu quả thuốc thật tệ.
Vân Chu đang định đóng cửa lại thì trên cánh cửa đột nhiên có lực cản.
Du Hoài không biết từ lúc nào đã đi tới, hắn một tay nắm khung cửa, thần sắc vẫn bình tĩnh như thường, chỉ là những ngón tay bên trong đang siết chặt, lòng bàn tay trắng bệch vì áp lực khác thường. Họ đứng ở hai bên cửa, chiều cao chênh lệch rõ rệt. Du Hoài hơi cúi người, Vân Chu hoàn toàn bị bao phủ trong bóng dáng tối tăm của hắn.
Tưởng rằng Du Hoài chuẩn bị đi ra ngoài, Vân Chu định nghiêng người nhường đường nhưng ngay sau đó, cơ thể đối phương đột nhiên lại gần. Du Hoài cong lưng, đầu gần như dán vào gáy anh. Hơi thở của hắn dừng lại trên làn da cổ Vân Chu, nóng bỏng một cách bất thường.
Vân Chu lập tức nhận ra có điều không ổn.
"Bạn học Du? Cậu có sao không?!"
Vân Chu giơ tay muốn chạm vào trán Du Hoài để xem nhiệt độ, nhưng vừa giơ tay lên đã bị người kia nắm chặt cổ tay. Vân Chu ngẩng đầu, ánh mắt Du Hoài vẫn trong trẻo, không giống như bị sốt hay ốm nhưng lực nắm cổ tay anh lại rất mạnh.
Không biết giằng co bao lâu, Du Hoài bỗng nhiên nhắm mắt lại rồi cuối cùng hắn cũng buông tay ra, giọng nói khàn khàn cất lời xin lỗi anh, quay người rời khỏi phòng.
Chỉ còn Vân Chu ngơ ngác đứng tại chỗ.
Du Hoài quả nhiên là bị ốm rồi phải không?
Vân Chu hơi muốn đuổi theo hỏi Du Hoài có muốn đi phòng y tế không nhưng nghĩ đến điều gì đó, anh vẫn do dự dừng bước. Du Hoài có lẽ cũng không muốn anh quan tâm.
Suy nghĩ một lát, Vân Chu gửi cho Tề Diên một tin nhắn.
Vừa mới rời khỏi ký túc xá không lâu, Du Hoài liền gặp Tề Diên.
Đối phương vẫy điện thoại về phía hắn, hơi lo lắng nói: "Cậu vẫn ổn chứ? Vừa rồi Vân Chu nhắn tin cho tôi nói cậu hình như không khỏe, là vấn đề tin tức tố sao?"
Dù sao vẫn còn trong trường học, khi nói đến nửa câu sau, Tề Diên cố ý hạ giọng nhưng Du Hoài nghe vậy chỉ ngẩng mắt liếc hắn một cái.
"Cậu có phương thức liên hệ của cậu ấy sao?"
"Ai? Cậu nói Vân Chu à?" Tề Diên sững sờ, sau đó bất đắc dĩ nói, "Trước đây khi tôi đến ký túc xá tìm cậu thì vừa lúc gặp nên đã thêm rồi. Mà nói đi nói lại, đây là vấn đề trọng yếu bây giờ sao?"
Du Hoài lặng lẽ nhìn hắn không nói gì.
Tề Diên: "..."
Không phải chứ, ánh mắt này có ý gì? Hắn với Vân Chu kết bạn thì có gì lạ sao?
Nhưng Tề Diên cũng không tiếp tục dây dưa với Du Hoài về chuyện đó nữa, tiếp tục hỏi: "Vậy cậu bây giờ không có vấn đề gì chứ?"
Vừa nói Tề Diên vừa thả lỏng cảm giác để kiểm tra. Du Hoài bây giờ trông quả thật không khác biệt nhiều so với bình thường, nhưng nếu nói thật thì cũng có chút không giống. Du Hoài ngày thường tuy cực kỳ kiềm chế nhưng sự kiềm chế này càng giống một sợi xích bị kéo căng đến giới hạn, mà cuối sợi xích là một con dã thú thô bạo luôn sẵn sàng nổi điên.
Hiện tại lại khác, hơi thở quanh Du Hoài mang theo một chút lười biếng như thể vừa đạt được một chút thỏa mãn ngắn ngủi từ con mồi yêu thích, do đó có thể yên bình một lát.
Tề Diên cảm thấy có chút kỳ lạ.
Đây là tác dụng của thuốc sao?