131. Chương 131: Sắc trời chuyển tối

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách

Chương 131: Sắc trời chuyển tối

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sắc trời dần chuyển tối.
Lữ Viên Viên ngồi xổm phía sau bồn hoa đã héo trong lô nhà công trung tâm, bị gió lạnh nổi lên thổi đến rét run.
Từ sau khi Hà Tình Tuyết cầm điện thoại của cô vào nhà Cô Mãn Chi thì cô vẫn luôn canh giữ tại đây. Nhưng giờ đã biết bao lâu rồi, sao Hà Tình Tuyết vẫn chưa ra? Không phải là chụp lén bị bắt đấy chứ?
Chính ngay lúc Lữ Viên Viên suy nghĩ mông lung thì Hà Tình Tuyết cuối cùng cũng trở ra. Hốc mắt ứng đỏ, chóp mũi ứng đỏ, mặt còn ướt lệ, cả người rõ ràng thất hồn lạc phách, lại mang theo một chút mừng rỡ điên cuồng không rõ nguyên do.
Lữ Viên Viên thầm k*** r*** trong lòng, không ngừng nói hỏng rồi hỏng rồi, chắc chắn là Hà Tình Tuyết bị Cô Mãn Chi bắt nạt, biết thế mình đã không cho cô nàng giúp đỡ!
Khi Hà Tình Tuyết bước đến gần bồn hoa thì Lữ Viên Viên bật nhảy ra, gọi: "Tiểu Tuyết!"
Hà Tình Tuyết bị đối phương làm giật mình: "Chị đến đây từ bao giờ thế?"
Lữ Viên Viên đau đớn nói: "Chị chờ em ở đây từ đầu."
Vì lo cho Hà Tình Tuyết, cô không nhẫn được mà đến gần chờ đợi. Góc bồn hoa này không xem như quá khuất, hai vệ sĩ của Hà Tình Tuyết đã nhìn thấy từ lâu, chỉ có cô nàng này không biết nghĩ gì mà cứ như mất hồn nên không phát hiện ra.
"Sao em còn khóc? Có phải là Cô Mãn Chi khinh người quá đáng không?!" Lữ Viên Viên không nhẫn được hỏi, "Ài, cô ta phát hiện tụi mình định chụp lén rồi hả? Cô ta không làm gì em đó chứ?"
Chụp lén?
Hà Tình Tuyết sững sờ, nói: "Em quên khuấy đi mất, không chụp được." Tâm trạng quá kích động nên quên mất chuyện này.
Lữ Viên Viên 'a' một tiếng, không phải vì chụp lén sao? Vậy thì vì cái gì? Cô an ủi nói: "Thôi thôi, không chụp được thì không chụp được đi. Cái này không quan trọng. Chị thật sự không thích Châu Châu."
Lữ Viên Viên vừa nói thế, Hà Tình Tuyết đã lập tức bỏ qua việc chìm đắm trong niềm vui sướng vì chị em mình vừa chết đi sống lại mà vội vàng túm Lữ Viên Viên vào một góc, hỏi: "Chị chụp giúp người khác à? Rốt cuộc người nàng là ai? Có biết thân phận thật sự của Châu Châu không?!"
Lữ Viên Viên tròn tròn, khó hiểu hỏi: "Châu Châu thật sự có thân phận khác sao?"
Hà Tình Tuyết nhất thời kích động, nắm chặt Lữ Viên Viên không buông tay: "Chị nói thế là có ý gì? Chị đã biết những gì?"
Lữ Viên Viên áp úng: "Ai da, em đừng nghĩ nhiều quá. Tụi chị chỉ đơn giản là tò mò thôi, dù sao cô ta cũng bí ẩn như thế. Em biết mà, trước kia vẫn luôn có lời đồn đại kỳ quái về Châu Châu."
Thật vậy, trước kia Hà Tình Tuyết cũng là nghe qua những lời đồn lung tung có liên quan đến Châu Châu nên mới bắt đầu tò mò. Tuy nhiên, cô vẫn còn hoài nghi Lữ Viên Viên: "Dù sao chị cũng không thích cậu ấy, thôi đừng chụp. Châu Châu là bạn em, các chị đừng lan truyền mấy tin tức kỳ quái nữa."
"Bạn á? Em biết cô ta?" Lữ Viên Viên nghĩ thầm không chụp được người thì hỏi thăm thêm một chút cũng tốt, "Mau nói chị nghe, chuyện cô ta thế nào?"
Hà Tình Tuyết giải thích sơ: "Cậu ấy là bạn rất thân với em. Trước kia có lần gặp chuyện ngoài ý muốn nên tụi em tách ra. Em cứ nghĩ cậu ấy chết mất rồi... Nhưng giờ xem ra cậu ấy không những không chết mà còn được cứu đưa về căn cứ, chỉ là bị mất trí nhớ, ngay cả bản thân tên gì cũng không nhớ được."
"Sao lại như thế!" Câu chuyện này tuy đơn giản nhưng cũng khiến người ta thổn thức không thôi. Lữ Viên Viên an ủi, "Người không chết là tốt rồi."
Hà Tình Tuyết dụi dụi mắt, kéo khăn choàng cổ xuống: "Vâng, không chết là tốt rồi, những thứ khác có thể từ từ. À... thật mong chị của em cũng được may mắn như thế."
Lữ Viên Viên: "..."
Hà Tình Tuyết vẫn đắm chìm trong tâm trạng lúc vui lúc buồn như tàu luyến siêu tốc, thật sự không có tinh lực suy nghĩ chuyện gì khác, chỉ trả điện thoại lại cho Lữ Viên Viên rồi đi ngay.
Nhìn theo bóng dáng Hà Tình Tuyết đi xa, Lữ Viên Viên cũng vội vàng chạy về nhà. Chuyện này, phải mau chóng báo cho Hà Vĩ Sương.
...
Trong biệt thự cao tầng đẹp đẽ.
Châu Châu đứng bên cửa sổ tầng hai, dù lúc này đã không còn thấy được bóng dáng Hà Tình Tuyết nhưng cô vẫn không chịu rời đi.
"Châu Châu..." Cô Mãn Chi rất ghét Châu Châu như thế, sẽ khiến cô có một cảm giác như mất khống chế.
"Mãn Chi." Châu Châu vui vẻ nói, "Thì ra em tên Kha Tiêu Tiêu."
"Em tên Châu Châu." Cô Mãn Chi ôm eo Châu Châu, nhấn mạnh, "Chẳng lẽ đối với em, những quá khứ đã quên kia còn quan trọng hơn cả chị hay sao?"
"... Không." Châu Châu nói, "Mãn Chi, chị là quan trọng nhất."
Bàn tay bắt lấy Châu Châu của Cô Mãn Chi càng siết chặt: "Chỉ có chị mới là người nhà của em. Chị sẽ luôn ở bên em. Cái tên Kha Tiêu Tiêu này đã là quá khứ, Châu Châu mới là tên của em, biết chưa?"
Châu Châu cười nói: "Mãn Chi, chị nói em là viên minh châu trên tay chị, nên muốn gọi em là Châu Châu. Em rất thích cái tên này."
Châu Châu nói thế cũng xem như khiến Cô Mãn Chi thả lỏng đôi chút. Cô ta vỗ vỗ vai Châu Châu, nói: "Không sai, em là bảo bối quý giá nhất của chị. Không có ai yêu em hơn chị hết."
Cùng lúc đó, Cô Mãn Chi bất ngờ nảy ra một ý hay.
Thái độ của Châu Châu đối với Hà Tình Tuyết không được bình thường lắm, là bởi vì Hà Tình Tuyết quen biết Châu Châu, nhưng thế thì đã sao? Châu Châu vốn không phải người thường, dù không là xác sống nhưng tuyệt đối cũng không phải dị nhân bình thường. Như vậy, Châu Châu sẽ không có tam quan và nhận thức của người thường.
Châu Châu thích Hà Tình Tuyết. Nếu thế thì chẳng phải càng có khả năng khiến Châu Châu chủ động xuống tay với Hà Tình Tuyết hay sao?
Vừa rồi chỉ là lần đầu gặp được người quen, quá kích động nên chưa nghĩ đến điều đó thôi. Quả nhiên, quái vật này không có trí thông minh, vẫn cần mình nhắc nhở mới được.
Suy nghĩ Cô Mãn Chi xoay chuyển, cô ta nói với Châu Châu: "Châu Châu, nếu Hà Tình Tuyết biết em, quan hệ của hai người lại còn thân thiết như thế thì không hay nhốt cô ta vào địa đàng của em đi, để cô ta mãi mãi là người nhà của em, thế nào?"
Vứt dứt lời, ánh mắt hiền hòa của Châu Châu đã lập tức xuất hiện biến đổi lạ thường. Cô ta nhìn sang Cô Mãn Chi, không đáp lời vấn đề vừa rồi mà hỏi ngược lại: "Mãn Chi, chị thật sự yêu em sao?"
Cô Mãn Chi thật không biết nói gì: "Đương nhiên. Em còn muốn chị phải nói bao nhiêu lần nữa?"
Cô ta thật muốn bật lại Châu Châu một câu 'có yêu hay chẳng lẽ trong lòng cô không nghiệm ra được à'. Đáng tiếc, bây giờ không thể hung hăng với Châu Châu như thế.
Châu Châu tựa vào vai Cô Mãn Chi, miệng cười hạnh phúc: "Mãn Chi, chị tốt quá."
Cô Mãn Chi lại thấy hơi mệt lòng. Thật con mèo khó chơi, xem ra Châu Châu không quá muốn căm nhốt Hà Tình Tuyết. Mà điều tệ nhất chính là những ký ức kia của Châu Châu dường như đang có dấu hiệu sống lại. Vừa rồi, khi Hà Tình Tuyết đến, rõ ràng cô ta chưa hề gọi tên Hà Tình Tuyết một lần nào nhưng Châu Châu vẫn bỗng miệng thốt ra câu 'Tiểu Tuyết'...
Thật hỏng bét. Nếu ký ức của Châu Châu phục hồi thì đến lúc đó, Châu Châu có còn cam tình nguyện để cô ta sai phái nữa hay không? Cô ta còn là người quan trọng nhất trong lòng Châu Châu nữa không?
Cô Mãn Chi càng lúc càng phiền muộn, chẳng những vì Châu Châu mà còn vì phía phòng thí nghiệm hạt giống bên kia vẫn chưa tìm được Thành Mãn. Tại sao lại thế?!...
...
Khi nhận được tín hiệu từ Lữ Viên Viên thì Hà Vĩ Sương đang ở nhà trông bếp lò sưởi ấm.
Lữ Viên Viên tiếc nuối nói cho cô hay không chụp được ảnh, nhưng hình như em gái cô có biết người này. Cô ta thuật lại một lượt những gì Hà Tình Tuyết đã nói, Hà Vĩ Sương thở dài một tiếng, cất lời: "Không cần chụp nữa, tôi biết là ai rồi."
Lữ Viên Viên thật sự rất tò mò: "Mọi người ai cũng hết à?"
Hà Vĩ Sương nói: "Đúng vậy, bọn tôi ai cũng biết. Tiểu Tuyết đã gặp mặt cô ta, cô có biết thái độ của họ thế nào không?"
Lữ Viên Viên đáp: "Tôi chỉ biết thái độ của Hà Tình Tuyết, không rõ Châu Châu thế nào, không tận mắt nhìn thấy."
Hà Vĩ Sương bên nói: "Vậy thôi đi, chuyện này dừng ở đây được rồi. Lại nói, phía Triềnh Phách Tường sắp xếp sao rồi?"
Lữ Viên Viên: "Bên kia đã móc nối với Phó Thị trưởng Trần rồi, cơ mà... Ai da, để tôi kêu chị Tường tự nói với cô vậy."
"Cũng được."
Sau đó, Lữ Viên Viên ngắt bộ đàm.
Bạch Thiến đang giặt quần áo, nghe vậy bên nói: "Tiểu Sương, em quên nhờ cô ta giúp mình chuẩn bị một con gà rồi."
Con mèo đột béo ú thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, lại không nhận được thù lao. Biết phải đợi một thời gian thì Bạch Thiến mới mang gà đến cho mình được, nó đã hung hổ một phen.
Nhưng mà ở tình cảnh này, muốn mua gà thật không phải dễ. Nếu nhờ lão Dư mua giúp thì chắc chắn anh ta lại tặng không.
Đương nhiên, chém Triềnh Phách Tường và chém dân thường là hai việc khác nhau, Bạch Thiến không hề có áp lực tâm lý.
Hà Vĩ Sương cười cười, nói em quên mất, không mấy ngày nữa chúng ta dạo chợ, xem có mua được đồ gì cho chó con ăn hay không. Lấy những thứ đồ bọn họ mang đến cho chó ăn thì hơi bị sang quá, hơn nữa phần lớn trong đó là thực phẩm đóng gói, nhiều dầu nhiều muối, không tốt cho động vật.
Nhắc đến chó con, giờ chúng đang chơi với Mễ Nhạc Nhạc, ằng ằng gâu gâu hết sức náo nhiệt.
Đột nhiên, cửa bị gõ vang, Ngụy Vân Lang ra mở, thấy lão Dư mang đồ đến. Trong tay lão Dư xách một cái lồng sắt, bên trong là sáu con chuột và một con thỏ. Ngoài ra, anh ta còn mang những vật dụng mà Thành Mãn yêu cầu như kính lúp các thứ.
Đặt đồ đá xuống hết, lão Dư lại móc ra một món cuối cùng.
"Đây là món quà bọn tôi tặng cô Tang... không đúng, là tặng cho cô Lục Lộ!"
Ngụy Vân Lang nhận lấy gói thử, vui vẻ nói: "Tinh dầu dưỡng kiếm đâu ra thế?"
Tang Lộ: "..."
Lão Dư cười tủm tỉm nói: "Ai da, không phải hôm kia thấy cô Lục Lộ không đội mũ, tóc lại rối, nghĩ chắc mấy thứ khác mọi người cũng không thiếu gì, nên bên kiếm món này đưa đến. Không ăn, cũng chẳng mặc được, không phải thứ gì quý giá, cứ nhận đi."
Hà Vĩ Sương hành động tương đối chậm, vừa chống gậy đứng dậy nói tiếng cảm ơn với lão Dư thì đã nghe thấy lão Dư bên kia chạy thình thịch xuống lầu - sợ Ngụy Vân Lang một hai phải đưa tinh thạch cho mình.
Ngụy Vân Lang xách một lồng chuột cùng đồ đá linh tinh, dở khóc dở cười: "Vậy cũng nhiệt tình quá. Ồ, sao lại không nghĩ đến chuyện kiếm quà tặng cho em nhỉ?"
"Không thì... cho em mượn tinh dầu xài tí nhể?"
Ngụy Vân Lang ngửa mặt thổi thổi phần tóc mái mấy tháng không tỉa, giờ đã dài, nói: "Đừng, vậy thì không cần đâu."
Ai bảo đầu tóc Tang Lộ thật sự hơi rối làm chi?
Những thứ khác, Ngụy Vân Lang xách vô nhà, lọ tinh dầu dưỡng tóc kia thì dúi vào tay Hà Vĩ Sương.
Nắm chiếc lọ nhỏ trong tay, Hà Vĩ Sương đột cười cười, lại đưa cho Tang Lộ: "Người ta tặng chị này. Lộ Lộ, vui không?"
Tang Lộ nhận lấy chiếc lọ đựng tinh dầu, thật không hiểu lắm. Có vui hay không cũng không vì thế mà được khơi dậy. Nhưng Hà Vĩ Sương đang cười, hẳn là vui vẻ, vậy nên cô cũng đáp một tiếng vui.
Hà Vĩ Sương chống gậy, lộc cốc bước đến nhà vệ sinh lục lạo, lại lấy thêm cái chậu, hứng nước ấm nấu trên bếp lò, cùng Tang Lộ ngồi ở băng ghế, chuẩn bị giúp chị xử lý mái tóc.
Đúng như những gì Tang Lộ đã nói, cô muốn chăm sóc cho Hà Vĩ Sương thật tốt, mà thực tế thì cô cũng đã làm được. Khi Hà Vĩ Sương cảm thấy bất tiện vì không thể nhìn thấy, Tang Lộ luôn đưa tay giúp đỡ kịp lúc. Dần dần, năng lực sinh hoạt của Tang Lộ ấy vậy mà đã không khác gì người bình thường. Không ai nghĩ Tang Lộ không biết làm việc gì nữa. Tương tự, điều đó có nghĩa là khi Tang Lộ không làm chuyện gì đó, ấy là vì cô không muốn chứ không phải không biết.
Nhưng trái ngược với Tang Lộ, từ sau khi bị mất đi thị giác, sự chú ý của Hà Vĩ Sương dành cho Tang Lộ lại bị buộc phải hạ xuống. Cô không nhìn thấy vết bẩn trên quần áo chị, không nhìn thấy mái tóc chị bị gió thổi rối, cũng không nhìn thấy biểu cảm chị hoặc lạnh lùng hoặc ấm áp. Cô không thể để ý đến Tang Lộ một cách toàn diện, từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn. Chăng chỉ chia cho chị được một chút quan tâm sau đã cố gắng chăm sóc tốt bản thân.
"Chị xem, người ta còn phát hiện tóc chị bị rối."
Hà Vĩ Sương bảo Tang Lộ nằm lên đùi mình, dùng tay khát nước ấm giúp đối phương gội đầu.
"Mà em lại không."
Nhưng thực ra dù có nhìn được đi chăng nữa thì Hà Vĩ Sương cũng sẽ không vì thế mà cố tình đi kiếm một lọ tinh dầu dưỡng tóc. So sánh với những người vì giữ khoảng cách với Tang Lộ nên không biết bản chất thật sự của chị như lão Dư thì mấy người ở gần thật ra đã quen với cái kiểu của Tang Lộ. Bọn họ biết rõ tóc Tang Lộ thoạt trông như tóc nhưng thực tế lại là một thứ khác. Bọn họ cũng biết Tang Lộ trước kia không để ý chuyện này. Chị không thích gò bó, không bị quan niệm thẩm mỹ thông thường của con người trời buộc. Chị như thú dữ mặc sức sinh trưởng giữa đất trời, tư duy và quan niệm đều khác với người thường.
Nhưng lão Dư bất ngờ đưa lọ tinh dầu dưỡng tóc này đến, đột giật mình, Hà Vĩ Sương phát hiện trong lúc mình không nhìn thấy, dường như ngày càng Tang Lộ đã càng "bình thường" hơn.
Mọi người đều biết rõ chị khác thường, nên vào những lúc mà người khác cảm thấy nên đối xử bình đẳng thì đôi khi bọn họ lại bỏ qua.
Như vậy không tốt lắm... Chuyện này không liên quan đến ý kiến chủ quan của Tang Lộ mà là khi mọi người càng lúc càng quen với việc bỏ qua như thế, bất giác nó sẽ biến thành xa lánh, dù đó chỉ là vô tâm, dù mọi người không thật sự muốn xa lánh chị.
Hà Vĩ Sương biết rõ, mâu thuẫn giữa quái vật và con người là nào hoàn toàn hòa giải. Trên thực tế, Tang Lộ không để ý mấy người Bạch Thiến, cũng không tỏ ra quan tâm bọn họ, nên họ có sờ sẩy Tang Lộ cũng là hết sức bình thường, hồn hụ, họ cũng không phải hoàn toàn không quan tâm. Nhưng cô thì không được.
Hà Vĩ Sương chỉ muốn tự cảnh tỉnh bản thân. Không quan thái độ của người khác như thế nào, chỉ quản chính mình.
Hà Vĩ Sương làm ướt tóc Tang Lộ, không tránh khỏi việc sái nước lên đùi mình. Tang Lộ muốn tự làm. Tóc chị uốn éo như vô số con rắn đang bơi lội, tự tạo bọt, tự gội sạch. Hà Vĩ Sương đưa tay lùa vào thì cảm giác như bị bao quanh bởi bầy giun, xúc cảm vô cùng quái dị. Song, cô vẫn không rút tay về. Khi thị giác không nhìn thấy thì cảm nhận Tang Lộ bằng xúc giác cũng khá tốt.
Từ khi Hà Vĩ Sương bị mù, năng lực tự chăm sóc bản thân của Tang Lộ cũng tăng nhảy vọt. Vẫn nằm trên đùi Hà Vĩ Sương nhưng Tang Lộ lại có thể tự xối nước, múc nước mới, lau tóc, lại giúp cho khô.
Hà Vĩ Sương dở khóc dở cười phát hiện từ khi Tang Lộ muốn làm, cô đã chẳng thể nào nhuộng tay.
Mái tóc Tang Lộ xóa khắp bốn phía như tia nắng mặt trời, rồi lại đột nhiên quay vù vù, biến thành cái quạt, vừa giúp khô vừa vẩy nước.
"A, chị Lộ Lộ, chị vây nước trúng Gấu Trúc rồi!" Mễ Nhạc Nhạc vội ôm lấy Bé Tim và Gấu Trúc chạy đi.
Bạch Thiến mắt chữ O miệng chữ A: "Cho dù không bị rụng tóc thì cũng đâu làm được vậy chứ." Rồi cô nhanh chóng ôm số quần áo vừa vắt khô thoắt ra ban công.
Thành Mãn giờ giấc điên đảo mơ màng đẩy cửa bước ra: "Hình như tôi nghe thấy tiếng chuột kêu... Quấy rầy, tạm biệt, không cần rửa mặt giúp tôi đâu."
Hà Vĩ Sương: "..."
Tang Lộ khô, Hà Vĩ Sương lại ướt.
Tang Lộ dừng lại, ngồi trước mặt Hà Vĩ Sương. Hà Vĩ Sương cẩn thận mở nắp lọ tinh dầu dưỡng tóc, rót ra lòng bàn tay một ít, sau đó giúp Tang Lộ vuốt tóc, bôi tinh dầu thơm. Cô dùng lược, nhẹ nhàng chải đầu cho chị, cảm nhận sự mượt mà nơi lòng bàn tay, ngửi mùi hoa hồng thoảng qua chóp mũi, không khỏi nở nụ cười.
"Em thích mùi này à?" Tang Lộ nghĩ thế, nên cũng muốn bôi ít tinh dầu cho Hà Vĩ Sương.
Hà Vĩ Sương không từ chối. Cô lũm mũ xuống, để Tang Lộ giúp mình dưỡng tóc. Cô cảm nhận được rằng hình như Tang Lộ có thể tìm được niềm vui lạ thường từ việc chăm sóc cho mình.
"Không phải vui vì mùi thơm."
Tang Lộ nghi ngờ bật ra một tiếng: "Hở?"
Hà Vĩ Sương nói: "Người ta quan tâm chị, chị có vui không?"
Tang Lộ ngẫm nghĩ rồi đáp: "Không biết, không chú ý."
Hà Vĩ Sương lại cười cười, gằng cằm lên vai Tang Lộ, bàn tay nắm mái tóc chị, nói: "Nhưng em lại rất vui, bởi vì trên thế giới này, không chỉ có em ở đây yêu quý chị."