Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách
Chương 38: Sự Trở Lại
Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đằng trước là Tang Lộ vung ra từ hồ nước. Đằng sau là xác sống rượt dí sát theo. Hạ Vị Sương không kịp nghĩ nhiều, lập tức kéo Ngụy Vân Lang tiến về phía trước, vừa chạy vừa hỏi: "Có ý gì? Cậu biết chị ấy à?"
Ngụy Vân Lang áp úng: "Cũng không xem như biết. Chỉ là lúc trước đi trên đường có gặp qua một lần."
Khi đó, Ngụy Vân Lang dựa theo tinh tưởng chỉ lối mình quan sát thấy ban đêm mà di chuyển, bất cận lọt vào giữa bầy xác sống. Cậu ta trốn đi, cho rằng mình kiểu gì cũng phải chịu chút đau khổ mới có thể thoát thân. Nhưng đột nhiên bên ngoài vang lên những tiếng thi thể ngã xuống bịch bịch. Ngụy Vân Lang lặng lẽ thò đầu ra từ chỗ nắp, thấy được cảnh Tang Lộ tàn sát bốn phương.
Cảnh tượng ấy để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc, đáng thương của Ngụy Vân Lang, khiến cậu ta mãi vẫn không thể quên được. Thậm chí, khi đó cậu ta còn từng cho rằng tai tinh mình muốn tìm chính là Tang Lộ.
Nhưng hành động tàn sát xác sống của Tang Lộ lại làm cậu ta bối rối, không thể chứng thực suy đoán của bản thân. Hơn nữa, không lâu sau, vị trí của tai tinh mà cậu ta phỏng đoán lại nảy sinh biến đổi, Ngụy Vân Lang cũng đẩy Tang Lộ qua một bên.
Nhưng ai ngờ, lần này lại là cô ta...
Hạ Vị Sương không nghĩ nhiều, chạy đến bên hồ nước mới buông Ngụy Vân Lang ra. Cô nắm cổ, xoay người ngồi xuống, lưu loát quét ngang cổ chân xác sống.
Xác sống ngã phiếch xuống đất, giãy giữa một chút rồi lặng im.
Nguyên nhân chết không phải do một cú của Hạ Vị Sương, mà là Tang Lộ ra tay.
Hạ Vị Sương muốn tiếp tục đi lên. Ngụy Vân Lang rốt cuộc không nhịn được mà gọi lại: "Đừng qua đó!"
Hạ Vị Sương quay đầu, kinh ngạc nhìn cậu ta: "Sao vậy?"
Trước có Tang Lộ, sau có xác sống, đầu lưỡi Ngụy Vân Lang đắng chát, cảm giác mình không sống được bao lâu: "Tính ra vị trí của tai tinh... ở ngay trên ngọn núi này."
Không cần biểu đạt quá nhiều, Hạ Vị Sương vừa nghe đã hiểu ẩn ý trong câu nói đó. Ánh mắt cô lập tức trầm xuống: "Ngụy Vân Lang, người trưởng thành thì phải chịu trách nhiệm cho lời nói của mình."
Ngụy Vân Lang bối rối liếm môi: "Tôi không lừa chị, cũng không cần phải lừa chị."
Đằng sau, một xác sống bỗ nhiên nào tới. Ngực nó mở toang hoác, ấy thế mà lại có cánh tay thứ ba mọc ra!
Đây là một xác sống biến dị đáng sợ, tra trộn giữa đám xác sống bình thường, đến giờ mới chịu ra tay.
"Cẩn thận!"
Hạ Vị Sương tung một cước đá bay Ngụy Vân Lang, khiến cậu ta lăn một vòng trên mặt đất. Ngụy Vân Lang nhanh nhẹn nương trọn đứng dậy, vừa định nói tiếng cảm ơn thì bỗng dưng phát hiện... Không đúng nhạ, xác sống kia cũng không nhắm vào cậu ta, còn cách xa lắm mà, căn bản không cần trốn như thế!
Bà chị này, rõ ràng là mượn chuyện báo thù riêng, cũng quá nhỏ mọn!
Mà mục tiêu của con quái vật ba tay biến dị kia vừa không phải Ngụy Vân Lang, Hạ Vị Sương, cũng không mấy người Hạ Tình Tuyết, mà là Tang Lộ!
Xác sống biến dị da tâm bừng bừng, cơ bắp phiình to. Từ một gã quech chẳng gì nổi bật thọang cái đã biến thành vận động viên thể hình. Lực lượng cuồn cuộn, nứt toạc cả áo. Nó rống ô ô trước mặt Tang Lộ, bắt chước tinh tinh mà đấm thụp vào ngực, còn là ba tay cùng lúc.
Cảnh tượng thần kỳ ấy không chỉ khiến mấy người Hạ Vị Sương mắt chữ O mồm chữ A mà ngay cả Tang Lộ cũng phải ngơ ngác nhìn như bị huýt giật mình.
Thế nhưng, con người có năng lực lý giải cảm thấy kinh ngạc, buồn cười vì cảnh đó. Còn xác sống không đầu óc sẽ không vì thế mà ngừng đuổi giết. May mà Tang Lộ phản ứng rất nhanh. Cô dùng tay chống tảng đá, chống nhẹ một cái, cả người cứ thế mà linh hoạt ngồi lên tảng đá tròn trịa phủ đầy rêu xanh kia. Tiếp sau đó, tay phải Tang Lộ đột nhiên biến hình, chợt cánh tay thứ ba của xác sống biến dị thuật trở vào. Cuối cùng là cướp lấy tinh thạch của nó.
Tang Lộ giải quyết xác sống biến dị bằng tốc độ cực nhanh. Vừa quay người lại bắt đầu tàn sát những con khác.
Áp lực phía Hạ Vị Sương nhẹ hẳn. Cô bèn nhướng mày với Ngụy Vân Lang: "Được tai cứu cảm giác thế nào?"
Ngụy Vân Lang có một gương mặt trắng trợn, đáng yêu. Đối với vấn đề này, cậu ta mặt dày nói: "Không phải đã nói là tính toán của tôi chỉ có độ chính xác chừng bảy tám phần trăm rồi đó sao?"
Vì thế, Hạ Vị Sương hài lòng thu mắt, xoay người chạy về phía Tiểu Tuyết, giúp họ giải quyết xác sống. Đành chịu. Dù sao Tang Lộ cũng chỉ lo cho mỗi cô. Cô ở đâu, chị sẽ đánh xác sống chỗ đó.
Nhưng điều Hạ Vị Sương không thấy được chính là khi cô xoay người chạy hướng Hạ Tình Tuyết thì sau lưng cô, Ngụy Vân Lang lại lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng.
Phải, không sai, kết quả tính toán của cậu ta không chắc trăm phần trăm. Nhưng để xác định phương hướng của tai tinh, gần như ngày nào cậu ta cũng phải tính một lần. Hôm kia, hôm qua, hôm nay... Cả ba ngày cậu ta đều được kết quả rằng tai tinh sẽ xuất hiện ở chỗ này.
Thời gian thì không thể chắc chắn, chỉ biết là khoảng gần đây. Có thể là ai cũng không cách nào xác định. Cho nên cậu ta mới có ý định trốn đâu đó rình...
Sẽ là Tang Lộ sao?
Sẽ là cô gái đáng sợ giúp họ tiêu diệt xác sống, có thể xem như đã cứu mạng họ này ư?
Ngụy Vân Lang không thể nào xác định. Cậu đành phải tự nhủ với bản thân rằng tạm thời cứ nhẫn nại, quan sát nhiều hơn một chút, đừng nói lung tung, nhưng tuyệt đối cũng không thể lơ là cảnh giác.
Đến lúc này, những xác sống đuổi theo lên núi chẳng còn mấy con có thể nhục nhĩ. Nữ yêu ngồi trên tảng đá tàn sát từng con quái vật với thế như che chở. Mọi người không kiềm được mà phấn chấn hẳn lên. Tang Lộ đánh xác sống trông như tiện lợi nhưng thực ra lại có để ý không cho xác sống làm ô nhiễm đến hồ nước mà mình thích. Xác quái vật đều bị cô bỏ xa xa.
Con quái vật xác sống cuối cùng bị mọi người hợp lực giết chết. Hạ Vị Sương mệt đến mức chống cán cổ mà thở dốc. Cô nhận ra Tang Lộ hôm nay hình như im lặng đến lạ thường.
Đương nhiên, Tang Lộ vốn cũng không thích nói chuyện. Nhưng sự im ắng này là xuất phát từ cảm xúc. Chị vẫn luôn nhìn cô, lại hết như đang suy tư một vấn đề gì đó đặc biệt rối rắm, đặc biệt quan trọng, nên trông chị cứ như đang nhìn cô mà thất thần.
Hạ Vị Sương quay đầu nói với Ngụy Vân Lang: "Có cần tính lại lần nữa không?"
Ngụy Vân Lang đáp: "Mỗi ngày một lần là đủ rồi. Tính nữa cũng chẳng đúng hơn được."
Hạ Vị Sương ngẫm nghĩ, cảm thấy đã mạo hiểm một phen thì chẳng thể nào không có kết quả. Cô thấy hơn hai mươi cái xác nằm la liệt quanh hồ nước, hoàn toàn bất động lại bắt đầu thối rữa, hết sức ghê tởm, bèn nói: "Chúng ta đốt hết xác đi. Chúng ở quá gần nguồn nước, cứ để đó sẽ làm ô nhiễm con suối."
Còn ô nhiễm cả cái hồ nhỏ mà Tang Lộ thích ngâm mình nữa.
Những người khác đương nhiên không có ý kiến, nhanh chóng bắt đầu hành động. Hạ Vị Sương thì bước đến trước mặt Tang Lộ, ngồi xuống rửa sạch tay.
Trên người con cá quái vật nằm chết ngay đường nước hồ đổ ra đã còn không bao nhiêu thịt nữa. Phần lộ ra phía trên mặt nước cũng bị rua, tôm trong hồ rỉa gần hết, chỉ còn một bộ xương trắng khổng lồ, trông cũng sạch sẽ. Tang Lộ hẳn là không ngại bộ xương này, Hạ Vị Sương cũng mặc kệ. Cô rửa sạch mồ hôi và bụi bẩn trên tay, sau đó đứng dậy, nhẹ nhàng giúp Tang Lộ vuén mái tóc dài: "Chị nghĩ thế nào?"
Vốn cô định nói với chị rằng đêm nay trở về với em được không, nhưng nhìn đến cặp mắt kia, Hạ Vị Sương nhận thấy Tang Lộ đang suy ngẫm, thế là cô lại hỏi ra miệng.
Mà lần này, Tang Lộ cũng đưa ra đáp án.
"Nghĩ... A Sương."
Hạ Vị Sương thảng kinh ngạc.
Trong quá khứ, sau khi đã trở thành người yêu, xưng hô Tang Lộ gọi Hạ Vị Sương thường là Sương Sương thân mật. Nhưng khi chị muốn bàn luận chuyện gì tương đối đứng đắn hoặc những lúc nghiêm túc, tức giận, chị sẽ gọi cô A Sương. Nghiêm trọng hơn nữa là gọi cả họ tên. Trong khi đó, Hạ Vị Sương lại quen với việc gọi tên đầy đủ của Tang Lộ, chỉ những lúc thân mật mới gọi Lộ Lộ. Khi đối mặt Tang Lộ, cô thường rất dễ ngượng ngùng. Trong mối quan hệ này, Tang Lộ là phía chủ động nhiều hơn.
Nhưng sau khi Tang Lộ đi, Hạ Vị Sương thường cảm thấy hối hận vì điều đó. Cô hối hận vì sao đã không bộc lộ nội tâm nhiều hơn lúc Tang Lộ còn sống, vì sao không khiến Tang Lộ cảm nhận được càng nhiều tình yêu?
Con người luôn buồn cười như thế. Sau khi mất đi hết thảy mới bắt đầu hối hận vì mình đã không làm tốt.
Vì thế, đến khi Tang Lộ trở lại, Hạ Vị Sương nghĩ cô sẽ không bao giờ để Tang Lộ phải chịu ức uất, không bao giờ che giấu tình yêu hay ngại ngùng biểu lộ nữa.
Hạ Vị Sương bèn hỏi tiếp: "Nghĩ em? Nghĩ em thế nào?"
Ánh mắt Tang Lộ trở nên mờ mịt, xuất hiện cảm xúc phức tạp hiếm thấy. Cô đáp đúng sự thật: "A Sương... phải làm sao mới có thể... chỉ thuộc về chị... chỉ thích chị... chỉ nhìn chị?"
Hạ Vị Sương cười khẽ một tiếng, vừa bất đắc dĩ vừa ngọt ngào: "Chẳng lẽ em như bây giờ còn chưa đủ sao?"
Lần này, Tang Lộ lại rất kiên quyết: "Không đủ, không đủ, không đủ."
Chị lặp lại những ba lần. Tuy chưa chắc đã biết vụ "chuyện quan trọng phải nói ba lần" nhưng rõ ràng, Tang Lộ đang biểu đạt thái độ của bản thân một cách hết sức trịnh trọng.
Về phương diện này, đối mặt với một Tang Lộ cố chấp khăng khăng như thế, Hạ Vị Sương cũng không có cách nào khá hơn. Cô nghĩ kỹ rồi, sau khi giải quyết xong những chuyện rắc rối này, cô sẽ dọn ra riêng với Tang Lộ. Có lẽ thế, Tang Lộ sẽ càng có cảm giác an toàn.
Có điều, chắc chắn là cô không thể nào thờ ơ, lạnh nhạt với Tiểu Tuyết được. Cả Nhạc Nhạc nữa, cô nhóc Nhạc Nhạc này đi hay ở cũng là vấn đề còn cần suy xét thêm.
"Em đủ thích chị rồi." Cứ mãi bị hoài nghi tình cảm, Hạ Vị Sương cũng có phần buồn bực. Cô nắm mặt Tang Lộ véo véo, oán trách: "Thích chị. Vô cùng, vô cùng thích chị. Vậy mà còn chưa thỏa mãn. Thật tham lam."
Tang Lộ ngậm miệng, khóe môi cũng chẳng còn cong cong. Cô mở to hai mắt nhìn Hạ Vị Sương, như đã chìm vào một đợt suy nghĩ mới.
Hạ Vị Sương hết cách, đành phải nói: "Chị từ từ nghĩ đi, em đi giúp bọn họ trước đã."
Cô góp một tay chặt cây, sau đó tạo vành đái cản lửa, miễn cho chốc nữa đốt lửa rồi lại cháy lan ra cả khu rừng.
Cách đó không xa, Kha Tiểu Tiểu đang nhặt củi gần một khe núi. Bỗng nhiên, cô ta như bị thứ gì dưới miệng khe rộng cỡ một người kia làm hoảng sợ. Kha Tiểu Tiểu hét lên một tiếng, rồi liên tục lui về sau, cuối cùng vấp phải một nhánh cây, ngã ngửa.
Hạ Vị Sương đang ở gần, tiến đến đỡ cô ta dậy.
"Cẩn thận. Em thế nào?"
Kha Tiểu Tiểu túm lấy cánh tay Hạ Vị Sương mà đứng dậy, vẫn chưa định hồn. Cô ta nói: "Mới rồi hình như em thấy dưới khe núi có cái gì động..."
Giọng nói đột nhiên im bặt. Lông tơ sau lưng Kha Tiểu Tiểu nháy mắt dựng ngược.
Bởi vì một cái xúc tua nhạt màu đột nhiên chen vào giữa cô ta và Hạ Vị Sương. Nó lướt qua cổ Kha Tiếu Tiếu, lặng lẽ, dứt khoát.
"Tang Lộ...?" Hạ Vị Sương thảng nghi ngờ, bèn quay đầu nhìn về phía Tang Lộ.
Tang Lộ chậm rãi đứng dậy từ tảng đá đầy rêu xanh. Dường như đã suy nghĩ cẩn thận xong điều gì đó, ánh mắt cô từ mờ mịt chuyển sang kiên định. Bờ môi đỏ thắm lại một lần nữa nhếch cao. Cô nở một nụ cười với Hạ Vị Sương.
Tang Lộ nói: "Không có... lần sau."
Giây tiếp theo, Kha Tiểu Tiểu đã bị cái xúc tua nhạt màu kia quất văng ra ngoài mà không thể chống đỡ dù chỉ một chút. Nhẹ tênh như lá cây phất phơ trong gió, chỉ trong khoảnh khắc, cô ta đã biến khỏi bên cạnh Hạ Vị Sương, nặng trịch ngã sang một phía.
Lực đánh khổng lồ khiến thân thể Kha Tiểu Tiểu không ngừng trôi nổi. Cô ta khàn khàn kêu đau một tiếng, nôn ra mấy ngụm máu, rồi lăn đến bên khe núi vừa rồi.
Kha Tiểu Tiểu thiếu chút nữa đã bị Tang Lộ quất gãy lưng. Nhưng dù không chết ngay tại chỗ, e là cũng bị thương không nhẹ.
Biến đổi bất ngờ phát sinh khiến tất cả mọi người có mặt tại hiện trường kinh sợ. Không ai ngờ Tang Lộ nói đánh là đánh, chẳng một chút báo trước. Như thể trong mắt cô, con người và xác sống không có gì khác nhau.
Nếu nhất định phải nói ra điểm khác biệt, thì nó nằm ở chỗ Hạ Vị Sương.
Tại khoảnh khắc đó, Hạ Vị Sương không biết mình cảm thấy gì. Cô chỉ biết rằng, dường chỉ trong nháy mắt, cô đã bước từ mùa hè oi bức sang tháng mười hai lạnh đậm. Không kịp ngẫm nghĩ, không kịp suy xét, Hạ Vị Sương thấy Kha Tiểu Tiểu run rẩy thì thào, như thể giây sau sẽ chết đi. Cô ta nói chị Sương Sương, cứu em, cứu em với... Hạ Vị Sương cảm thấy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng dâng trào như muốn nhấn chìm cả người.
Không đúng. Không nên như thế. Không nên...
Hạ Vị Sương tiến lên một bước, muốn đi cứu Kha Tiểu Tiểu. Nhưng bỗng nhiên, có sợi tơ trắng muốt to bằng ngón cái phọt ra từ khe núi, soa dính lên vai Kha Tiểu Tiểu. Một con nhện khổng lồ cao bằng nửa người vụt qua, lôi cô ta đi. Cái chân sắc như dao đâm xuyên qua lồng ngực Kha Tiểu Tiểu.
Cuối cùng, Kha Tiểu Tiểu phát ra một tiếng cười thê lương. Cô ta buông thõng tay, bị con nhện kéo vào sâu trong khe núi, biến mất tăm.
Không một ai kịp cứu Kha Tiểu Tiểu. Quá nhanh. Tất cả chuyện này xảy ra quá nhanh.
Hạ Vị Sương cứu được Kha Tiểu Tiểu lần một, lại không thể cứu cô ta lần thứ hai.
Cô cứng đờ đứng đó, bỗng nhiên cảm thấy những gì đang diễn ra trước mắt quá hư ảo. Cô thậm chí còn cười một tiếng, cảm giác như tất cả chỉ là một giấc mơ.
Thế giới này đang yên lành, sao lại xuất hiện xác sống? Hoang đường! Tang Lộ đã chết, sao có thể trở lại? Vớ vẩn! Người yêu kéo cô ra khỏi bóng tối, sao lại làm chuyện thế này? Không thể nào!
Không thể nào.
Không thể nào.
Hạ Vị Sương quay lại nhìn Tang Lộ như cầu sự giúp đỡ. Đến tận giây phút này, cô vẫn còn hy vọng Tang Lộ sẽ nói cho cô biết tất cả những chuyện này đều là giả.
Nhưng Tang Lộ chỉ nhanh nhẹn bước mấy bước đến trước Hạ Vị Sương, nâng mặt cô, từ trên cao nhìn xuống. Ngập tràn trong mắt là nỗi khao độc chiếm mãnh liệt cùng thứ "tình yêu" tàn khốc.
_____________
Here we go.
30 chương nha ץ‿ץ
Nhưng đây là 30 chương đặc sắc nhất truyện, theo quan điểm cá nhân của toi 🫰🫰