86. Chương 86: Lời tạm biệt và tấm lòng

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách

Chương 86: Lời tạm biệt và tấm lòng

Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi những mầm non đầu tiên mọc lên sau cơn mưa, cũng là lúc nhóm người đầu tiên quyết định rời khỏi tòa nhà phụ của khách sạn Chấn Hoa, họ cùng nhau hướng đến căn cứ còn sót lại trong thành phố B.
Họ đều từng bị thương, đặc biệt là mấy người thiếu hẳn vài ngón tay—những vết thương trông thật thảm khốc. Nhưng nhờ ý chí kiên cường vượt qua nô dịch, áp bức, đối mặt với những xác sống như đội cảm tử, sức mạnh và nghị lực của họ vô cùng phi thường, chỉ thiếu chút tinh tế trong cách ứng xử mà thôi.
Sau này, Tang Lộ dẫn về thêm vài người lành lặn, giúp họ hỗ trợ lẫn nhau. Các mảng của một đội nhóm nhỏ dần trở nên hoàn chỉnh hơn.
Trước khi lên đường, họ đến chào tạm biệt, nói rằng trong tòa nhà phụ còn một số đồ đạc không thể mang đi, muốn để lại cho mấy người Hạ Vị Sương như tấm lòng cảm tạ. Kỳ thực chẳng phải đồ quý giá gì, chỉ là vài món vũ khí dài, giáp bảo vệ ngôi nhà di động tự chế, không tiện đem theo mà thôi. Người đến nói để lại mấy món đồ ấy cũng e ngại lắm, nhưng họ nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy nên nói cho biết. Lòng thành là chuyện của mình, còn Hạ Vị Sương có xem trọng hay không lại là chuyện của người ta.
Biết nhóm người này đã quyết định sáng mai lên đường, Hạ Vị Sương thản nhiên bước đến vỗ vai cô gái học sinh cấp ba, bình tĩnh nói: "Muộn chút nữa em đến đây một chuyến. Chị có thứ này cho mọi người."
Thật ra khi vỗ cô gái, Hạ Vị Sương đã dùng dị năng, nhìn thử xem trên đường đi, nhóm người này có gặp nguy hiểm tử vong không thể đối phó hay không. Món quà Hạ Vị Sương muốn tặng họ, chính là bản đồ đường đi.
Vị trí của khách sạn Chấn Hoa nằm ngoài thành phố A. Đồng hành đến căn cứ còn sót lại ở thành phố B, nếu may mắn thì không bao lâu sẽ tới. Lần trước Bạch Thiên mang sách từ hiệu sách về, trong đó cũng lẫn không ít bản đồ. Hạ Vị Sương lấy một tấm, dùng bút đỏ vẽ lên.
Chờ đến khi cô gái trở lại, cô liền chỉ vào bản đồ, nói: "Căn cứ còn sót lại của thành phố B ở đây. Cứ đi dọc theo quốc lộ này là đến. Có điều khi rời khỏi thành phố A, mọi người phải chú ý một chút. Chỗ này có một đám xác sống khổng lồ phải tránh. Còn chỗ này, trong cống thoát nước trốn một con xác sống biến dị có tốc độ rất nhanh, rất mạnh, tốt nhất là nên vòng qua."
Xác sống biến dị đó từng xuất hiện trong hình ảnh tiên tri của Hạ Vị Sương. Nếu đi vòng qua khu này thì hẳn là có thể tránh được mối nguy ấy.
Hạ Vị Sương nói tiếp: "Chỗ này có một trạm xăng dầu đã hỏng. Cửa hàng nhỏ ở đó nhìn như bị cháy nhưng bên trong hẳn là vẫn còn ít đồ…"
Kết hợp với những điều mình từng biết trong chuyến đi đến và rời khỏi thôn Thúy Sơn lần trước, cùng với hình ảnh thấy được trong cảnh tiên tri, Hạ Vị Sương nói hết cho cô gái kia. Còn thật sự lên đường sẽ xảy ra chuyện gì thì cũng chỉ có thể trông vào cách ứng đối của chính bọn họ.
Cô gái học sinh cấp ba hết sức kinh ngạc, bởi vì sau khi bị nhốt, cô và bạn trai chỉ riêng việc kiếm đồ ăn để sống sót qua ngày thôi đã khó khăn lắm rồi. Ngay cả hoàn cảnh chung quanh chỗ ẩn thân, họ cũng không thể nhận là hiểu biết, càng không cần phải nói đến tình huống trên đường đi: "Chị, sao chị biết nhiều dữ vậy?"
Hạ Vị Sương đáp: "Tụi chị thường ra ngoài thu thập vật tư, cho nên biết nhiều hơn một chút."
Cô gái có vẻ thắc mắc: "Lại nói, các chị nhìn đã biết là lợi hại lắm rồi, vì sao vẫn ở chỗ này mà không đi đến căn cứ?"
Hạ Vị Sương không muốn biểu hiện có vẻ âu trì như Ngụy Vân Lang, bèn đáp: "Bởi vì tụi chị còn muốn tìm người thân thất lạc."
Nhưng nào ngờ chỉ một lý do nói bừa thế thôi mà đã khiến đứa nhỏ này cảm động đến mức nước mắt tuôn trào.
"Chị, mọi người thật sự quá kiên cường, quá lương thiện. Vì tìm kiếm người thân mà lựa chọn ở lại, còn tiện tay cứu nhiều người như tụi em… Huhu! Ở hiền gặp lành, mọi người nhất định sẽ thành công!"
Hạ Vị Sương dở khóc dở cười, vội gấp bản đồ lại dúi vào túi cô gái: "Nhớ kỹ hết rồi đúng không? Đừng khóc, coi chừng lem. Được rồi, về chuẩn bị đồ đạc đi."
Cô gái đi xa một chút, Hạ Vị Sương dõi theo, loáng thoáng nghe thấy cô nức nở khóc với người bạn trai đến đón: "Em nhớ ba mẹ."
"Anh cũng nhớ mẹ anh… Đừng khóc, không chừng bọn họ đều đang đợi chúng ta ở căn cứ thì sao!"
"Ưm!"
Không biết người thân trôi giạt giờ đang ở phương trời nào. Có lẽ chỉ cần chưa nhìn thấy là có thể tự nhủ rằng mình vẫn còn hy vọng.
_____________
Ưa chương này có nhiều thế đó.