Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách
Chương 91
Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong một giờ, Tang Lô chế tạo ra tám quả cầu sắt hai tầng, càng lúc càng bóng loáng, càng lúc càng nhanh chóng. Mỗi quả cầu đều bỏ một khối xác đã châm lửa vào. Hạ Vĩ Sương ôm một đồng cầu dùng xác làm nhiên liệu sưởi ấm, tâm trạng hết sức phức tạp.
Tang Lô ném quả cầu vào ổ chăn. Chỉ lát sau, ổ chăn đã trở nên ấm áp. Hạ Vĩ Sương chui vào, định đi ngủ thì Tang Lô cũng đã chui theo.
Hạ Vĩ Sương: "... Chị ngủ đi. Em qua bên kia."
Đứng trước lựa chọn khó khăn, Tang Lô đành phải rục trong ổ chăn, chia cho Hạ Vĩ Sương bốn quả cầu, không ép buộc đối phương phải chung chăn gối với mình nữa. Chẳng qua chờ đến khi Hạ Vĩ Sương ngủ, cô lại lặng lẽ kéo chiếc giường nhích qua một chút. Khe hở ở giữa biến mất, hai chiếc giường đơn biến thành một chiếc giường đôi.
Tang Lô hết sức hài lòng.
Hạ Vĩ Sương chắc chắn cũng rất hài lòng. Vì lúc tỉnh ngủ, em cũng chỉ nhìn thoáng qua chứ chẳng hề tỏ vẻ bất mãn, phải không?
Tâm trạng Hạ Vĩ Sương quả thật có thể xem như khá tốt, vì hôm nay còn đau bụng nữa. Trước kia, cơn đau bụng kinh thường kéo dài đến ba bốn ngày, giờ chỉ phải chịu dựng một hôm đã xong, điều đó khiến cô vô cùng mừng rỡ.
Hưởng hồ, Hạ Vĩ Sương còn phát hiện khối xác của gã có cánh có ưu thế rất lớn ở phương diện làm nhiên liệu. Từ lúc châm lửa tối qua đến tận bây giờ ước chừng đã sáu đồng hồ nhưng vẫn chưa tắt. Ngọn lửa cứ cháy âm ỉ, khối xác bên trong tỏa ra mùi thịt nướng thoang thoảng, trông lại không giống thịt nướng tí nào. Cháy suốt một đêm, giờ nó đã như một viên đá quý với ruột màu đỏ sẫm và lớp ngoài ánh sắc xanh lục.
Mặt trời vừa lên, Tang Lô đã lập tức xốc chăn, nằm ườn dưới ánh mặt trời mà phơi nắng. Hạ Vĩ Sương còn thấy trong tầm mắt chị có đặt một chậu nước, chốc chốc lại dùng tay múc một vốc nước hắt lên người, thỏa mái hưởng thụ.
Chặc, cái người này cũng thật biết lo cho bản thân, cũng không quần áo ướt dính lên người khó chịu.
Hạ Vĩ Sương đặt bốn quả cầu sắt lên bàn, định quan sát xem chúng có thể cháy trong bao lâu, sau đó lại cầm bốn quả của Tang Lộ bước ra khỏi phòng ngủ, trút khối xác vào bếp lò nấu nước, nấu cơm, tiết kiệm năng lượng.
Trên sàn phòng khách vẫn còn rải rác những mảnh xác của Lưu Khải Đần. Ngụy Vân Lang quét chúng gom thành một đồng, không biết Tang Lộ còn dùng không, nên dẹp hay cứ để. Hạ Vĩ Sương tìm một cái thùng sắt có nắp, đựng hết mấy khối xác vào. Ngụy Vân Lang bấy giờ mới đi gõ cửa phòng Bạch Thiện, nói ra được rồi.
Mễ Nhạc Nhạc vội chạy ra, tò mò nhìn ngó chung quanh, rất muốn biết tối qua ở đây đã xảy ra những chuyện gì. Tiếc là mấy người lớn hết như đã bàn bạc từ trước, nhất quyết không nói cho em nghe.
Hạ Vĩ Sương vỗ vỗ thùng sắt, nói: "Trong này chứa đồ, đốt rất lâu, là nguồn năng lượng chất lượng cao. Cái này tốt nhất nên sử dụng tiết kiệm một chút, cũng đừng nói cho ai khác biết. Dù sao thì nguồn gốc của nó cũng không được chính đáng lắm."
Nếu để người ngoài biết, muốn đánh Tang Lộ thì phải làm sao?
Tang Lộ thì không sợ bị đánh rồi, sợ chỉ là sợ đám người kia có mạng tới mà không có mạng về thôi.
Ngụy Vân Lang tiếp tục lách cách lang cang mà máy móc cái máy sưởi của cậu ta. Bạch Thiện thì dạy học cho Mễ Nhạc Nhạc. Cục Than ở gần đó như không nghe thấy tiếng Ngụy Vân Lang hét gọi mà tự chơi đuôi hết sức vui vẻ.
Hạ Vĩ Sương mặc áo khoác, lên lầu xem vườn rau nhỏ, tối trở về ôm quả cầu sưởi ấm, xác định thứ này gần như có thể cháy suốt cả ngày.
Cuộc sống bình mà yên ổn. Dù cho thời tiết lạnh lẽo đến di thường thì mấy người túm tụm bên nhau cũng chưa đến mức chịu không nổi. Khi Ngụy Vân Lang thành công lắp đặt hệ thống sưởi thì mấy người bên tòa nhà phụ cũng đến biệt Hạ Vĩ Sương, nói rằng định đi.
Bọn họ không có quá nhiều người, một chiếc xe đã chứa đủ. Xe là tự tìm được bên ngoài. Trời càng ngày càng lạnh, họ sợ một nữa nữa tuyết sẽ rơi, đến khi đó đường sá lại càng khó đi.
Hạ Vĩ Sương tuân theo lệ cũ, lặng lẽ tiên tri giúp bọn họ một lần, sau đó vung tay vẽ một tấm bản đồ đường đi xem như quà đưa tiễn. Khi tiên tri, cô thế mà lại thấy được một cảnh tượng thần kỳ. Sau khi ngẫm nghĩ một lúc, cô nhắc bọn họ mấy câu, cũng đưa tặng vài viên thuốc trị cảm.
"Tôi nhớ dấu hiệu của dị nhân trước khi xuất hiện dị năng chính là sốt cao. Chờ đến căn cứ rồi, mọi người có thể nghiên cứu xem để kích hoạt dị năng."
Cũng không có ý gì, chỉ là Hạ Vĩ Sương thấy được hình ảnh một người trong số họ bùng nổ tiềm năng, xuất hiện dị năng sau khi bị hoảng sợ thôi. Mà tiếp theo đó, người này sốt cao bất tỉnh. Sợ như những người khác tưởng anh ta là người lây nhiễm mà vứt bỏ, Hạ Vĩ Sương bèn âm thầm nhắc nhở đôi câu.
...
Rau trong vườn đã lớn hơn một chút, nhưng suy cho cùng vẫn bị đông lạnh nên không được tươi tốt lắm. Hạ Vĩ Sương phát hiện mấy cộng rau biến dị bị dỏi ra riêng kia là lớn lên nhanh nhất, khỏe nhất. Bừng bừng sức sống, vừa nhìn đã cảm thấy có mưa gió gì chúng cũng không sợ.
Hạ Vĩ Sương rút vài cây cải trắng, lại hái thêm ít hành lá, rau xà lách, lát nữa cơm trưa có thể ăn. Xong đâu đấy, cô đột nhiên nghĩ đến số hạt giống biến dị lúc trước mình lửa ra riêng, định mang đi thiêu hủy. Hình như để trên sân thượng rồi quên bẻ đi mất, đến giờ vẫn chưa thiêu.
Cô vội bước lên sân thượng, tìm được mấy bọc hạt giống nhỏ ở dưới bàn. Vì được đựng trong túi kín nên số hạt giống bên trong không bị ẩm.
Nếu thứ những hạt giống biến dị này trồng ra không phải thực vật biến dị có tính công kích mà là loại thực vật biến dị có sức sống càng khỏe mạnh thì nói không chúng sẽ có tác động rất lớn. Cô cất kín số hạt giống, sau đó xách rau củ xuống lầu cùng nấu cơm với cả bọn.
Từ khi nhiệt độ hạ xuống, Tang Lộ đã chuyển sang trạng thái im lặng, lười biếng hơn trước kia nhiều. Cho dù hiện giờ trong phòng đã gắn máy sưởi, nhiệt độ vẫn duy trì ở mười bảy, mười tám độ thì chị vẫn cứ lười như thế, cứ như mãi không tỉnh ngủ.
Đêm đến, Tang Lộ luôn sẽ cố ý hay vô tình mo qua, hông dán lên cơ thể ấm áp của con người. Lúc này, Hạ Vĩ Sương sẽ lập tức ném quả cầu sưởi ấm vào ổ chăn của Tang Lộ, để chị tránh xa cô một chút. Vì dù có quả cầu sưởi ấm, Tang Lộ vẫn xinh đẹp, lạnh lẽo hệt kem que.
Bản thân Hạ Vĩ Sương thì không sử dụng quả cầu giữ ấm nữa. Sau khi nhiệt độ phòng trở nên ổn định, tinh thần cô còn tỉnh táo hơn cả Tang Lộ.
Suy cho cùng thì thùng xác kia số lượng có hạn, vẫn nên sử dụng tiết kiệm một chút thì hơn.
Cũng lúc đó, mấy hôm nay, vì đồ đá trong nhà càng lúc càng nhiều, cuộc sống ngày một dễ chịu, mọi người trở vừa thỏa mái vừa lười nhác. Hoạt động mỗi ngày ngoài rèn luyện thân thể ra thì chính là dạy Mễ Nhạc Nhạc học.
Bạch Thiện vinh dự đảm nhiệm vai trò giáo viên Ngữ văn. Hạ Vĩ Sương vinh dự đảm nhiệm vai trò giáo viên Tiếng Anh. Ngụy Vân Lang vinh dự đảm nhận chức giáo viên Toán học. Ba người đầy lòng nhiệt tình, việc đọc sách làm bài tập là nhiệm vụ, lấy việc giáo dục Mễ Nhạc Nhạc làm mục tiêu.
Một thời gian sau, ngoài Mễ Nhạc Nhạc ra thì ba người lớn thế mà đều trở nên có da có thịt hơn. Dù sao tâm trạng thư thái, thoải mái lên cân.
Mễ Nhạc Nhạc: Ha ha.
Tuy nhiên, trên đời làm gì có ngày lành nào kéo dài mãi. Cho dù vẫn luôn trốn trong nhà thì kẻ thù bên ngoài cũng không chịu dễ dàng buông tha.
Đêm khuya, Hạ Vĩ Sương chợt giật mình tỉnh giấc. Cô mơ ác mộng, đã rất lâu rồi tình huống này không xảy ra. Cuộc sống tương đối an nhàn, không có gì nguy hiểm khiến cô tha lỏng theo bản năng, nào ngờ đêm nay lại bị dị năng làm hoảng sợ.
Đó không phải ác mộng. Đó là tiên tri.
Hạ Vĩ Sương cau mày, ngồi định uống nước. Ly nước đặt trên máy sưởi, tuy lạnh nhưng vẫn có thể uống được.
Cô vừa cử động, Tang Lộ cũng đã xoay người theo, lại còn hiếm khi mở miệng hỏi: "Sao vậy em?"
Câu hỏi đơn giản, bình thường đến mức nếu là trước kia thì đã chẳng thể nào khiến cô lăn tăn sóng gió thế này, trong khoảnh khắc, thiếu chút nữa đã khiến Hạ Vĩ Sương quên mất người bên cạnh là một quái vật khát máu, ghê rợn.
Bởi vì quá mức bình thường, quá giống một con người.
Bàn tay cầm ly của cô hơi buông lỏng. Chiếc ly ngã nghiêng, nước sài ra ngoài.
Vươn hai tay đón lấy phần nước bị đổ, Tang Lộ nhích người đè lên đùi Hạ Vĩ Sương, ngẩng mặt nở nụ cười lười nhác, lại hỏi: "Sao vậy?"
"... Không sao." Hạ Vĩ Sương lại cắm chắc ly, cúi đầu nhìn Tang Lộ, thấy đôi mắt buồn ngủ đến suýt nữa đã không nhường nổi của chị.
Nụ cười chị lười nhác mê hoặc, thực ra là đang buồn ngủ đắp mắt, ngược lại khiến nét cười vốn cứng đơ, âm trầm nửa phần "con người" sinh động.
"Tang Lộ."
"Ừm?"
"Tang Lộ..." Hạ Vĩ Sương hỏi, "Gần đây chị... cảm thấy thế nào?"