Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách
Chương 94: Kẻ địch bất ngờ
Bạn Gái Quái Vật - Hữu Tình Khách thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hưng đông, các Thân vẫn chưa về. Bách Thiện đứng bên cửa sổ, không khỏi lo âu.
Hạ Vị Sương cau mày bước đến bên cạnh, không biết nên nói gì. An ủi thì hình như không đúng, vì chính cô cũng đồng ý để các Thân đi. Mà không an ủi thì cũng sai, vì nguyên nhân dẫn đến chuyện này là do hình ảnh tiên tri của cô.
Hạ Vị Sương còn chưa nghĩ ra nên nói gì thì Bách Thiện đã lên tiếng trước: "Chờ chút nữa đi."
Chị không trách cứ gì, chỉ cười trêu cho chọc: "Bất chị phát hiện, đôi khi năng lực tiên tri cũng không phải vạn năng. Cơ mà vẫn còn may, đã tránh được kết cục nguy hiểm ban đầu."
Hạ Vị Sương cười khô một tiếng, nói: "Quả vậy. Tiên tri không phải vạn năng. Không ai dám đảm bảo con đường mới khác với quỹ đạo đã định sẵn thì sẽ tuyệt đối không có bất trắc."
Không những thế, nói không chừng nó còn dẫn đến kết quả càng tệ hơn. Chi tiết quyết định thành bại. Cảnh tiên tri lại không nói cho Hạ Vị Sương biết toàn bộ chi tiết.
Mười giờ sáng, các Thân vẫn chưa trở về.
Hôm nay ngoài trời không có tuyết rơi, lộ rõ vẻ vắng vẻ, cô liêu. Lớp tuyết mỏng trên mái nhà và ngọn cây tan đi đôi chút khi mặt trời lên, lôp đôp nhỏ ướt mặt đất. Trong bóng râm, nơi ánh mặt trời không chiếu đến, tuyết vẫn chưa tan, khiến cho tất cả sự vật trước mắt tụ thành một khung cảnh ẩm ướt, nhơ nhuốc.
Với trạng thái hiện tại của Tang Lộ, sức chiến đấu phe ta đột ngột giảm sút nghiêm trọng. Ngụy Vân Lang mang hai tấm chắn cánh côn trùng ra lau, lại kiểm tra một lần những món vũ khí trong tay mọi người, đảm bảo súng nào cũng có đạn. Hạ Vị Sương thì trở về phòng, hấp thụ một viên tinh thạch, sau đó hít sâu, thử phát động di năng lần nữa.
Giờ đây, để không bị mệt thì giữa hai lần sử dụng di năng, tốt nhất vẫn là đợi 48 tiếng. Nếu ngắn hơn, cô sẽ cảm thấy gắng sức, đau đầu. Khoảng cách càng ngắn thì lại càng ảnh hưởng lớn đến tinh thần. Nhưng chỉ thu ngắn chút thôi thì cô vẫn còn chịu đựng được. Trước kia cũng đã từng như vậy rồi.
Chỉ là, con người thì vẫn luôn thay đổi. Tâm thái đã khác đi thì cũng không thể đánh đồng. Cô lúc trước không thúc ép bản thân, cũng mấy gì muốn sống thì đương nhiên là sao cũng được. Giờ ngược lại, đã yêu quý bản thân hơn, nên bình thường nếu không cần thiết thì sẽ không dùng đến di năng.
Di năng này của cô không giống như những loại khác. Những gì vận mệnh đã định khiến người ta buộc phải cảm thấy kính sợ với thứ mà sức người không thể chạm đến. Nếu bây giờ hỏi cô còn vô thần nữa không, Hạ Vị Sương hẳn là sẽ không trả lời được.
Song, cô vẫn muốn thử dùng di năng nhìn xem các Thân có gặp nguy hiểm không, nhìn liệu có tìm được lời giải đáp thích hợp. Tuy nhiên, còn chưa kịp vào trạng thái thì Hạ Vị Sương đã bị một trận đập cửa dồn dập phá hoại dự định.
"Tiểu Sương, em nhìn bên kia!"
Bên ngoài?
Hạ Vị Sương vội nhẩy dậy trông ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy có ba chiếc xe đang chạy hướng đến khách sạn Chấn Hoa từ phía cuối con đường. Đám người này thế mà lại chủ động đến đây, quả nằm ngoài dự kiến của Hạ Vị Sương.
Tang Lộ còn đang tựa vào máy sưởi phơi nắng, vẻ mặt lười biếng như đã hết ham muốn sống thục. Hạ Vị Sương cũng không biết có trông cậy vào Tang Lộ được không, b đẩy đẩy người, gấp giọng nói:
"Tang Lộ, chị tỉnh lại trước đã. Có kẻ địch đến đây!"
Từ "kẻ địch" này kích thích đến Tang Lộ. Cô choàng mở to mắt. Đòng mắt tím thẫm chứa đầy sự cảnh giác cùng ham muốn chiến đấu lạnh lẽo. Theo ánh mắt Hạ Vị Sương, cô nhìn ra cửa sổ. Khi bàn tay chạm đến lớp kính lạnh lẽo, Tang Lộ hơi khùng lại một chút, rồi lặng lẽ rút tay trở về.
Hạ Vị Sương: "Chạy!"
Cái đồ xui xẻo này, bình thường hung hăng là thế, giờ lại bị dính trạng thái xấu dài hạn. Chỉ có thể nói về phương diện nào đó thì ông Trời vẫn rất công bằng.
Hạ Vị Sương lôi Tang Lộ ra khỏi phòng ngủ, giúp chị thêm quần áo giữ ấm. Mấy chiếc xe kia đã đến gần cổng.
"Chúng ta xuống lầu đi." Ngụy Vân Lang nói, "Ở trong phòng này thì không phát huy được." Chỗ gần cửa sổ trong phòng khách đã bị cái phòng tắm của cậu ta chiếm rồi. Hơn nữa, trong phòng ấm áp biết nhường nào, cậu ta không muốn làm vỡ cửa kính đâu. Chằng những khiến cả phòng gió lạnh lùa mà còn phải dọn dẹp chiến trường.
Cả nhóm nhanh chóng xuống lầu năm. Tang Lộ vẫn xem như khá cố gắng. Dưới sự kích thích của kẻ địch, cô không có ngã ngay khi mới ra cửa mà ngoan cường gắng gượng để Hạ Vị Sương túm xuống lầu.
Mấy người Hạ Vị Sương bước vào phòng, trông ra đường cái bên ngoài. Gian phòng này không lắp bếp lò, bên trong chẳng có chút ấm áp nào. Tang Lộ quần áo lông vũ thật dày, cả người tựa vào Hạ Vị Sương.
Khi cả nhóm xuất hiện trước cửa sổ thì ba chiếc xe dưới lầu cũng dừng bánh, đối diện các cô.
Để đảm bảo an toàn, Mễ Nha Nha không được tiến lên. Tay trái em cầm con dao găm, tay phải cầm bình xịt, bên hông gắt một khẩu sục lục. Tấm chắn cánh côn trùng tạm thời không có đây, cho mấy người lớn mưa mất rồi.
"Mình đứng ngay đây thật à?" Bách Thiện thầm giọng nói, "Nhỡ họ lái xe tông vào thì làm sao đây?"
"Vậy chịu. Nếu họ lái xe tông vào thì tụi mình có xuống lầu cũng không ngăn được." Hạ Vị Sương nói như thế, "Hướng hồ, súng ống, đạn dược trong họ nhiều hơn ta. Nếu đối đầu trực tiếp thì bất lợi cho mình. Ở trên lầu cao còn trốn được chút."
Chiều hôm qua, các cô đã tạm sơ tán bày meo ở tại lầu một, cũng cầu thang lầu một lên lầu hai. Mấy hành động đó có tác dụng không quá lớn, nhưng nếu đám người này thật sự xông vào thì cũng có thể cầm chân được một lúc.
Ba chiếc xe dưới lầu hình như cũng không định đâm thẳng, thậm chí dừng xe rồi còn im lặng mất một lúc. Ngụy Vân Lang cau mày, nói: "Chắc chắn là họ thấy chúng ta rồi. Đây là định làm gì? Đánh đồng tâm lý sao?"
Hạ Vị Sương vừa đỡ Tang Lộ để chị không đến nỗi ngủ chết giấc, vịn vách tường, nói: "Rất có thể. Địch bất động, ta bất động. Cùng lắm thì căng thêm một lúc nữa."
Trong thời gian giằng co, Hạ Vị Sương vẫn không ngừng cho Tang Lộ, kiên nhẫn hỏi đối phương giờ thấy sao rồi, có được động tác không. Mắt Tang Lộ hí lại thành một đường, ngả vai Hạ Vị Sương, cả người mềm nhũn như một đồng bùn.
May mà giờ sức Hạ Vị Sương đã mạnh hơn trước khá nhiều nên mới không bị Tang Lộ đè sụp.
Người ở dưới lường như cũng không định giằng co mãi. Chỉ lát sau, đã có mười người lục túc bước xuống xe. Ai nấy đều cầm súng, ngắm hướng mấy người Hạ Vị Sương.
Ngụy Vân Lang nhỏ giọng chửi tục một câu, nói: "Ngay cả phép 'Tiên lễ, hậu binh' cũng không biết. Rác rưởi! Sao giờ? Trông chúng khó xơi đấy." Tuy nói trong tay cả nhóm cũng có súng, còn từng huấn luyện qua mấy lần nhưng độ chính xác và hỏa lực vẫn thua xa đối phương.
Hạ Vị Sương chịu đựng nói: "Nhiều Tang Lộ không ổn, e là không trông cậy được rồi. Ngụy Vân Lang, em ra cửa sổ hỏi xem họ có mục đích gì. B giờ họ đã phát hiện chúng ta nhưng vẫn không trực tiếp nổ súng. Chị nghĩ chắc họ cũng muốn nói chuyện."
Bách Thiện nấp sau tường. Ngụy Vân Lang cũng ép sát chân tường mà đến gần cửa sổ. Vừa kéo mở cửa, một luồng khí lạnh lập tức ủa vào, khiến gian phòng lại càng thêm phần giá rét. Tang Lộ không nhịn được mà run lập cập. Mi trên, mi dưới dính chặt vào nhau, mở không ra.
Hết cách. Hạ Vị Sương đành phải đỡ Tang Lộ sang cái sô pha gần đó để chị nằm nghỉ ngơi trước. Ở chỗ này thì nếu bên ngoài có nổ súng, hẳn là cũng không lan đến.
Ngụy Vân Lang cao giọng, nói vang xuống dưới lầu: "Người tới là ai? Mấy người có mục đích gì?!"
Hạ Vị Sương đứng ở bên đối diện với Ngụy Vân Lang, cũng ép sát chân tường. Cô trông ra ngoài, phát hiện đám người bên dưới cơ bản có thể chia làm hai nhóm. Một nhóm tương đối khuôn phép, nhóm kia thì có vẻ tùy ý hơn. Nếu nhớ không lầm thì ba người tùy ý kia chính là di nhân. Hạ Vị Sương nhớ rõ, một người trong số đó hẳn là có di năng dịch chuyển tức thời, một người khác có lẽ là di năng cường hóa thân thể, người còn lại không rõ di năng.
Hơn nữa, ngoài những người vừa bước xuống ra thì trên xe vẫn còn người khác. Mấu chốt là giờ các Thân vẫn chưa xuất hiện, không ai biết hiện tại nó ra sao.
Một người đàn ông cầm súng, còn che chắn khắp người nói: "Các vị ra đi. Chúng tôi là người của căn cứ, giờ muốn trưng dụng khách sạn. Mời mọi người phối hợp hành động, ra nghe theo sự sắp xếp."
"..." Ngụy Vân Lang quay đầu trào phúng với Bách Thiện một câu, "Có phải họ nghĩ tụi mình ngu vậy không?"
Bách Thiện gật gật đầu: "Chị thấy chắc vậy rồi."
Quay đầu trở lại, Ngụy Vân Lang cười hì hì nói với dưới lầu: "Ông anh, mọi người như vậy tụi tôi sợ lắm, không dám hành động đâu."
Người đàn ông kia gỉm súng, nghiêm túc nói: "Đừng có đùa cợt! B giờ mà còn ở lại thành phố, có mưu đồ gì? Nói, các người đang làm gì?!"
Hạ Vị Sương cười khẽ: "Còn bẻ ngược lại. Da mặt cũng đủ dày đấy."
Ngụy Vân Lang nghiến răng: "Không có ý tốt. Nếu chúng ta xuống thì sẽ hoàn toàn mất quyền chủ động."
Hạ Vị Sương nói: "Thật ra giờ cũng không có quyền chủ động gì. Chỉ là họ còn kiêng dè chúng ta nên không hành động thôi."
Cô xoa xoa huyệt Thái Dương, mặt lộ vẻ nghi ngờ: "Em nghĩ mãi không ra, rốt cuộc chúng ta đụng chạm đến họ chỗ nào."
Mục đích của đám người này là gì? Đến vì đâu? Rốt cuộc do ai sai phái?
Ngụy Vân Lang tiếp tục nói chuyện với người dưới lầu: "Tụi tôi là công dân lương thiện bị kết lại đây có được không? Ông anh, tôi thấy các người mới có vấn đề đó. Có phải là giả mạo người của căn cứ, định cướp bóc tụi tôi không? Tôi không tin quân đội mà ngang ngược, vô lý như thế đâu! Nhớ hồi xưa, quân giải phóng của tụi tôi còn từng dùng câu 'Không lấy cái kim, sợi chỉ của nhân dân' làm khẩu hiệu..."
Ngụy Vân Lang không ngừng đứng bên cửa sổ bô lô ba la, dây dưa kéo dài thời gian với người dưới lầu. Nhưng ai cũng biết, chuyện đó chỉ là phi công.
Đúng lúc này, Hạ Vị Sương bỗng nhiên nhìn thấy chiếc xe ở giữa mở mui. Một giọng nói quen thuộc mang vẻ ngạo cùng mất kiên nhẫn vang lên.
"Đủ rồi. Hạ Vị Sương, tôi biết cô có ở đó. Bảo tên này câm miệng đi. Cô bước ra, tôi có lời muốn nói với cô."
Cố Mãn Chi thong thả nâng lên từ cửa sổ trên nóc xe. Đằng sau là một vệ sĩ đang đứng. Trong lòng cô ta ôm một con mèo đen.
Nhìn đến chú mèo đen kia, mặt Hạ Vị Sương lập tức sa sầm. Chú mèo nằm im lặng như đã chết, nhưng xem động tác Cố Mãn Chi vuốt ve nó thì hình như lại không phải thi thể.
Cô áy này chắc vẫn chưa biến thái đến mức ấy. Nhưng chú mèo đen kia, chính là các Thân.
Ngụy Vân Lang chưa gặp Cố Mãn Chi bao giờ, thảng ngạcc nhìn sang Hạ Vị Sương: "Người quen của chị hả?"
Hạ Vị Sương cười khô một tiếng, nói: "Miễn cưỡng xem như người quen đi."
Rồi, thớt trông thì quan hệ không được tốt lắm.
Bách Thiện đã gặp Cố Mãn Chi rồi, còn biết cô áy này không phải người lương thiện, dễ đối phó: "Sao lại là cô ta nư"? Cô không nhịn được mà nhìn chăm chú chú mèo đen trong lòng Cô Mãn Chi, mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
Hạ Vị Sương giơ tay ra hiệu, để Ngụy Vân Lang và Bách Thiện tạm thời đừng manh động: "Chuyện hôm nay vốn là em liên lụy mọi người. Cô áy Cố Mãn Chi này không dễ ăn. Em chỉ sợ hôm nay không được yên ổn. Có điều, chắc là cô ta chỉ nhắm vào em thôi... Tang Lộ nữa. Đến khi thấy tình hình không ổn thì mọi người dẫn Nha Nha lui trước nhé."
Sợ hai người này không chịu bỏ đồng đội mà rời đi, Hạ Vị Sương còn cười cười, ra vẻ thảnh thơi nói: "Không sợ nói thật cho mọi người biết. Hồi xưa cô ta với em là tình địch. Vậy nên đừng lo, chỉ cần có Tang Lộ thì cô ta không dám làm gì đâu. Hơn nữa, tương lai em còn phải nhờ mọi người đến cứu nữa cơ mà."
Bách Thiện tắc lưỡi, quăng cho Hạ Vị Sương một ánh mắt tự hiểu: "Bớt bớt đi em. Đừng dông dài mấy lời vô nghĩa đó nữa. Em yên tâm. Chị không ngu ngốc đến mức phải một hai ở lại chết chung với em đâu."
Bách Thiện không ngốc thì còn ai ngốc? Hoặc nên nói, những người đang có mặt ở đây, ai mà chẳng vì quá ngốc nên hôm mới tề tụu bên nhau?
Hạ Vị Sương cầm tấm chắn cánh côn trùng trong tay, bước lên trước một chút, lộ mặt ra cửa sổ.
"Cố Mãn Chi, sao cô biết tôi ở đây?"
Không thể để đối phương hoàn toàn chiếm quyền chủ động, đặc biệt là khi còn chưa biết rõ chi tiết của đám người này.
Cố Mãn Chi nhún vai: "Chuyện đó không quan trọng. Đâu phải mỗi mình cô áy bên cạnh cô là có di năng."
Cô áy bên cạnh? Hẳn là chỉ Bách Thiện.
Cố Mãn Chi đột nhiên cười xoa xoa cằm: "Cô hỏi tôi câu đó, thật ra tôi cũng muốn hỏi cô xem, làm sao các người biết tôi dẫn người đến đường Tây Kinh?"
Hạ Vị Sương bình tĩnh nói: "Cô cũng nói người bên cạnh tôi có di năng rồi."
Cố Mãn Chi "ồ" một tiếng: "Kheo vậy à? Tôi vừa đến đã bị các người phát hiện. Hạ Vị Sương ơi là Hạ Vị Sương, cô thật sự khiến tôi thất vọng quá đấy. Cô muốn gặp tôi thì tự mình đến chẳng phải được rồi sao? Bảo một con mèo tới làm gì chứ?"
Nói đoạn, cô ta túm đôi các Thân, giơ nó giữa không trung mà huơ huơ. Các Thân khẽ run rẩy.
"Cơ mà cũng hay." Cố Mãn Chi cười lạnh, "Cô không cho nó đến thì tôi cũng không biết chắc nên ra tay lúc nào."