Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc
Chương 79: Ngoại truyện 4
Bạn Học Số 7 - Nam Tri Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc sống hôn nhân vẫn ngọt ngào, bình yên như thuở yêu đương nồng nàn, thậm chí còn có thêm nhiều điều thú vị mới.
Chẳng hạn như Trần Tây Phồn có thói quen dậy sớm tập thể dục. Dù có ngủ muộn đến mấy, anh vẫn thức dậy đúng giờ giấc, bởi đó vừa là yêu cầu nghề nghiệp, vừa là cách anh tự rèn luyện bản thân.
Nhưng Tất Hạ thì khác, thời đi học cô ghét nhất là giờ thể dục, đi làm rồi lại càng không tự giác rèn luyện. Trần Tây Phồn từng đề nghị sáng sớm cùng nhau chạy bộ, nhưng Tất Hạ buồn ngủ đến mức không mở mắt ra nổi, nên anh cũng chẳng ép cô nữa.
Tuy nhiên, thói quen kiên định này đôi khi cũng bị phá vỡ.
Như sáng hôm đó, trời lất phất mưa phùn. Trần Tây Phồn vẫn thức dậy như thường lệ và xuống nhà để chạy bộ.
Tất Hạ dụi mắt, ngồi dậy theo anh.
"Anh đánh thức em rồi à?"
Tất Hạ lắc đầu: "Không."
Cô bấm điều khiển kéo rèm cửa sổ, bên ngoài là một màu xám xịt, ánh sáng ban mai cũng thật mờ nhạt.
"Ngoài trời đang mưa, anh đừng chạy bộ nữa."
Trần Tây Phồn quen chạy ngoài trời, không thích máy chạy bộ trong phòng gym. Anh thay đồ thể thao xong, liếc nhìn ra ngoài trời rồi nói: "Không sao, mưa nhỏ thôi."
"Nhỏ cũng là mưa mà." Tất Hạ kiên quyết nói, "Đừng đi nữa."
"Thay đồ xong rồi, em ngủ tiếp đi."
Thấy anh định đi, chẳng hiểu sao trong lòng cô bỗng nóng vội, bật dậy, lao đến bám chặt lấy lưng anh.
Trần Tây Phồn không kịp phản ứng, vội vàng dừng bước, hơi khom lưng xuống, hai tay đỡ lấy chân cô, sợ cô bị ngã.
Tất Hạ cũng khéo léo vòng tay ôm cổ anh, giọng nũng nịu: "Đừng đi nữa."
"Không muốn anh đi đến thế sao?"
"Vâng." Tất Hạ giải thích: "Em sợ anh dính mưa rồi cảm lạnh đấy."
Tính cả thời gian trước khi cưới, họ sống chung cũng khá lâu, thói quen của nhau đều hiểu rõ, nên sự quan tâm này rất đỗi tự nhiên.
Nhưng Trần Tây Phồn phải thừa nhận, anh vẫn sẽ vui vì một câu nói của cô.
Anh đứng im lặng đỡ cô, trêu chọc: "Vậy phải làm sao? Anh muốn vận động."
"Phòng gym trên tầng thượng."
"Máy chạy bộ ở đó anh không quen."
Tất Hạ hơi tức giận, vỗ vai anh: "Đúng là đầu gỗ, cứ nhất quyết muốn chạy bộ dưới mưa sao? Vậy anh đi đi, em không quản nữa."
Cô trượt xuống khỏi lưng anh, quỳ trên giường, chậm rãi trở về chỗ nằm.
Đột nhiên, hai cánh tay vòng qua eo siết chặt lấy cô.
Hơi thở nóng hổi của Trần Tây Phồn phả sau gáy, thổi nhẹ vào tai cô: "Thực ra, anh không đi cũng được."
"Đúng thế, bỏ tập một ngày có sao đâu."
Nhưng Trần Tây Phồn không có ý đó, anh kéo dây áo ngủ của cô, vừa hôn vừa lẩm bẩm nói: "Làm 'vận động' khác nhé?"
...
Thấm thoắt lại một năm nữa sắp qua. Tết đầu tiên sau cưới, họ về đảo Ất Châu, còn năm nay thì ở lại Bắc Kinh.
Trần Tây Phồn có việc vào đêm giao thừa, Tất Hạ ăn bữa tất niên với Bà nội Trần tại hẻm Bạch Tháp.
Dù ít người nhưng không hề lạnh lẽo.
Ăn xong, Tất Hạ cùng Bà nội Trần ngồi trước ti vi vừa xem Táo Quân vừa gói bánh chưng.
Bà nội Trần hỏi dò: "Hạ Hạ, hai cháu đăng ký kết hôn gần hai năm rồi nhỉ?"
"Dạ vâng."
"Hai cháu có tính đến chuyện có em bé chưa?" Bà nội Trần giải thích: "Không phải thúc giục đâu, chỉ là... có dự định gì chưa?"
Tất Hạ giật mình, không biết trả lời sao.
Có lẽ vì cuộc sống vợ chồng quá đỗi ngọt ngào, cả hai đều không nhắc đến chuyện con cái, mỗi lần gần gũi đều dùng biện pháp an toàn.
Thấy Tất Hạ im lặng, Bà nội Trần tưởng mình đã làm cô sợ, vội nói: "Bà biết, thời đại khác rồi, giới trẻ bây giờ nhiều người không muốn có con cái, các cháu không muốn cũng được, bà không phải người cổ hủ đâu, chỉ hỏi thôi, đừng bận tâm."
"Không sao ạ." Tất Hạ lấy lại bình tĩnh, "Chúng cháu không phải là không muốn có con, chỉ là thuận theo tự nhiên thôi."
"Vậy cứ thuận theo tự nhiên."
Dù nói vậy nhưng chuyện sinh con trong lòng Tất Hạ vẫn gợn sóng.
Thành thật mà nói cô không ghét trẻ con, đi siêu thị thấy phụ huynh dẫn con nhỏ đôi khi cũng mơ mộng đến cảnh nhà đông con. Nhưng con cái không phải đồ vật, nghĩ đến chuyện nuôi dạy, Tất Hạ lại hơi do dự.
Nếu con cô nghịch ngợm thì sao? Liệu có quản được không?
Đến khi thức khuya xong về phòng ngủ, Tất Hạ vẫn miên man suy nghĩ.
Hôm sau có họ hàng đến chúc Tết, Tất Hạ dậy từ sớm.
Xuống nhà chào hỏi người lớn, phát lì xì cho mấy đứa nhỏ rồi chuẩn bị ăn sáng. Đúng lúc Trần Tây Phồn về.
Hôm qua vừa có tuyết, anh đẩy cửa bước vào, mang theo hơi lạnh mùa đông.
Trần Tây Phồn đặt vali ở cửa, vừa thay dép xong thì Tất Hạ đã ra đón.
"Không phải nói tối mới về sao?" Tất Hạ đến gần, cầm áo khoác anh cởi ra để treo, phủi tuyết trên tóc.
Trần Tây Phồn ôm eo cô, cúi xuống hôn một cái: "Tuyết lớn quá, chuyến bay hủy rồi."
"Ăn sáng chưa?"
"Chưa."
Tất Hạ kéo anh vào nhà trong: "Vậy đúng lúc, cùng ăn đi."
Lúc này trong nhà đông người, người lớn trong phòng trà bàn chuyện đầu tư, chứng khoán, trẻ con ở phòng khách xem ti vi, chơi game.
Chào hỏi xong xuôi, Trần Tây Phồn và Tất Hạ ngồi vào bàn ăn, dì Vương mang đồ ăn sáng ra.
Tất Hạ bóc cho anh một quả trứng luộc, nói: "Ăn xong anh lên lầu nghỉ một lát..."
Bọn trẻ phòng khách quá ồn, Trần Tây Phồn không nghe rõ: "Gì cơ?"
Tất Hạ nói to hơn: "Em bảo, anh lên nghỉ một lát đi."
Đằng sau, lũ trẻ ồn ào không ngừng.
"Trứng Kinder này của tôi là bản giới hạn, cậu có tiền cũng không mua được."
"Cậu khoe khoang gì thế? Ai mà chẳng có đồ giới hạn, tôi có giày giới hạn, kẹp tóc giới hạn, cả cặp sách giới hạn nữa."
"Các anh nhỏ tiếng thôi, em không nghe rõ game rồi."
"Không nghe rõ thì đeo tai nghe vào."
Ngày Tết, lợi dụng người lớn không quản lý, năm sáu đứa trẻ ồn ào không chịu nổi.
Đúng lúc đó, Trần Tây Phồn đặt đũa xuống, ánh mắt quét qua một lượt, trầm giọng: "Ngoài trời vừa có tuyết, không muốn ra ngoài chơi à?"
Mọi người nhìn lại, thời gian như ngưng đọng lại, lũ trẻ im phăng phắc, ánh mắt sợ hãi.
"Ngoài trời lạnh, không... không muốn."
Trần Tây Phồn ngả người ra sau: "Thật không muốn?"
"Muốn."
"Đi thôi."
Lũ trẻ tản ra hết.
Phòng khách yên tĩnh trở lại, hai người tiếp tục ăn sáng. Tất Hạ hỏi: "Anh vừa rồi... có hơi nghiêm khắc quá không?"
"Nghiêm khắc chỗ nào?" Trần Tây Phồn không cho là vậy, "Chúng nó ồn quá."
Tất Hạ tò mò: "Sau này chúng ta có con, anh cũng sẽ nghiêm khắc thế sao?"
"Con của chúng ta?" Trần Tây Phồn nhướng mày, suy nghĩ nghiêm túc một lát rồi nói: "Không hẳn, trừ khi nó làm sai. Sao đột nhiên hỏi vậy?"
"Không có gì, tối qua bà hỏi chúng ta khi nào có con."
"Em trả lời sao?"
"Em nói thuận theo tự nhiên."
Trần Tây Phồn gật đầu: "Ừm, thuận theo tự nhiên."
Ăn sáng xong, Tất Hạ và Trần Tây Phồn về nhà.
Dưới chung cư có ông bố dẫn con gái chơi đắp người tuyết, người mẹ đứng bên cạnh chụp ảnh quay phim, bé gái tóc buộc hai bên chạy nhảy líu lo.
Ánh mắt Trần Tây Phồn và Tất Hạ không tự chủ mà nhìn về phía họ.
Về đến nhà, Trần Tây Phồn nghe điện thoại công việc, còn Tất Hạ tắm rửa xong thì lên giường lướt điện thoại.
Đúng lúc Hứa Ấu Phỉ nhắn tin: [Các chị em, mai có rảnh không? Hẹn hò một bữa nhé?]
Tất Hạ trả lời: [Tớ có thể.]
Hình An Á: [Tớ cũng ok]
Hứa Ấu Phỉ: [Hạ Kiêu tặng tớ một chiếc du thuyền, tiếc là giờ chưa phải mùa, hè này dẫn các cậu ra biển chơi.]
Chưa kịp nhắn xong, Trần Tây Phồn đã vào phòng ngủ, Tất Hạ bàn với anh: "Phỉ Phỉ bảo mai đi ăn cùng, Hạ Kiêu tặng cô ấy du thuyền, định hè này dẫn tụi em ra biển."
Trần Tây Phồn cười: "Em ghen tị à?"
"Em ghen tị gì chứ?"
"Du thuyền."
Tất Hạ bĩu môi: "Cũng không hẳn."
Thứ đó không thiết thực, chỉ là để chơi cho mới lạ thôi.
Trần Tây Phồn đột nhiên đến gần, véo nhẹ cổ cô: "Vậy anh cũng tặng em một chiếc nhé, coi như quà năm mới."
"Không cần." Tất Hạ từ chối, "Em đâu biết lái."
Trần Tây Phồn nói: "Vậy tặng em một hòn đảo?"
Im lặng một lát, Tất Hạ ôm chặt anh, giọng điệu cảnh cáo: "Trần Tây Phồn, đừng tiêu tiền lung tung."
Trần Tây Phồn giữ lời hứa, từ sau khi kết hôn, quyền quản lý tài chính gia đình chuyển sang tay Tất Hạ. Chỉ là cô không giỏi đầu tư nên anh thuê chuyên gia, lúc rảnh anh cũng tự mình quản lý, không để cô phải lo nghĩ.
Trần Tây Phồn cười khẽ: "Ừm, tiền của anh đều ở trong tay em, muốn gì cứ tự mua."
"Không cần đâu, anh muốn tặng quà thì tặng thứ khác đi."
Trần Tây Phồn suy nghĩ một chút: "Cũng được, vậy anh tặng bản thân mình cho em vậy."
Địa điểm hẹn là biệt thự ngoại ô, hôm sau Tất Hạ và Trần Tây Phồn cùng đến. Khi tới nơi thì mọi người đã đông đủ.
Trời lạnh, mọi người bàn nhau cùng ăn lẩu. Tất Hạ xắn tay áo định xuống bếp giúp một tay, Trần Tây Phồn ngăn lại: "Anh làm được."
Tất Hạ không nói gì, cùng hai cô bạn thân cuộn tròn trong phòng khách xem phim, vừa xem show vừa tán gẫu.
Hứa Ấu Phỉ và Hạ Kiêu đã bên nhau, nghe nói mấy hôm trước mới gặp phụ huynh, năm sau có thể sẽ cưới. Trong ba người chỉ còn Hình An Á độc thân.
"An Á, tạp chí của tớ có anh chàng chất lượng, giới thiệu cho cậu nhé?"
Hình An Á chống cằm thở dài: "Thôi đi, dạo này tớ không muốn yêu đương, mệt lắm."
"Sao thế?"
Hình An Á kể về trải nghiệm xem mắt kỳ lạ: "Mấy hôm trước tớ đi xem mắt, cháu trai của một đồng nghiệp. Ngoại hình cũng được nhưng keo kiệt. Lần đầu gặp ở quán cà phê, tớ gọi một ly cà phê một phần bánh ngọt, anh ta bảo không cần gọi nhiều thế, phí tiền."
Hứa Ấu Phỉ nhíu mày: "Thứ vớ vẩn gì thế, chút đồ đó mà phí sao?"
Tất Hạ cũng thấy khó tin.
"Còn kỳ hơn nữa, sau đó tớ bảo tự trả tiền, anh ta hỏi tớ có phải lúc nào cũng tiêu tiền phung phí thế không? Tháng trước tớ đi chơi, ở cửa hàng miễn thuế mua túi Celine, hôm đó vừa đeo nó đi, anh ta bảo tiết kiệm là đức tính tốt, tớ tức đến muốn chết."
Tất Hạ lắc đầu: "Tiền mình làm ra thì mình tiêu, liên quan gì đến anh ta, đúng là keo kiệt!"
"Đúng vậy, không phải đàn ông nào cũng hào phóng như cơ trưởng Trần, sẵn sàng bỏ trăm triệu cho cậu xem mưa sao băng."
Nhắc đến chuyện này, Tất Hạ vẫn thấy đau lòng.
Hứa Ấu Phỉ phẫn nộ: "Không sao, tớ giới thiệu cho cậu người không keo kiệt."
"Thôi thôi." Hình An Á mặt lạnh như tiền nói, "Giờ tớ dị ứng với đàn ông rồi, với lại độc thân sướng lắm."
Hứa Ấu Phỉ đồng tình: "Ừm, nhìn tớ với Hạ Kiêu bây giờ yêu đương đấy, nhưng thi thoảng vẫn nhớ thời độc thân, tự do tự tại, sướng chết đi được."
Hai người nhìn sang Tất Hạ: "Còn cậu? Có nhớ thời độc thân không?"
"Hả?" Tất Hạ ngập ngừng, thành thật nói: "Không."
Thành thật mà nói, từ khi yêu Trần Tây Phồn, chỉ số hạnh phúc của cô tăng vọt. Tất Hạ thấy mỗi ngày đều tràn đầy vui vẻ, không chỉ vậy, công việc cũng thuận lợi hơn, nên cô thực sự không nhớ thời độc thân.
Hứa Ấu Phỉ: "Không phải chứ? Hai người cưới nhau bao lâu rồi, không chán sao?"
Hình An Á: "Thôi đi, đối diện với soái ca như cơ trưởng Trần, làm sao chán được?"
"Chỉ có các cậu thấy anh ấy đẹp trai thôi, trong mắt tớ bình thường lắm."
Tất Hạ cười: "Ai bảo, anh ấy vốn rất đẹp trai, tớ ngắm cả ngày không chán."
"Aiiii..." Hai cô bạn chịu không nổi, "Sắp ăn cơm rồi, đừng rắc cơm chó."
"Nhân tiện, hai người tính khi nào có em bé?" Hình An Á nói: "Vị trí mẹ đỡ đầu tớ đăng ký trước nhé."
Hứa Ấu Phỉ cũng giơ tay: "Tớ làm mẹ đỡ đầu số 2."
"Gì chứ, cậu là cô mà."
Một lúc sau, Trần Tây Phồn gọi mọi người ăn cơm. No nê xong, vì trời tuyết không có hoạt động ngoài trời, mấy người chơi bài cả ngày.
Đánh bài mệt đầu óc, tối về nhà Tất Hạ đã buồn ngủ.
Trần Tây Phồn đặt cô xuống giường, Tất Hạ cựa quậy: "Phải tắm."
"Buồn ngủ thì ngủ trước đi."
"Không được, không tắm không ngủ được." Cô giơ tay, "Anh bế em đi."
Trần Tây Phồn cởi áo len cho cô rồi bế vào phòng tắm. Mấy ngày Tết tiếp khách nhiều, hai người lâu không gần gũi, tắm rửa xong, tự nhiên họ lao vào "chủ đề chính".
Tối nay Trần Tây Phồn hơi thô bạo, như biến thành người khác, đè Tất Hạ trong bồn tắm, tiếng nước và hơi thở hòa lẫn vào nhau.
Đang dở dang, Tất Hạ mơ màng như thường lệ, với tay mở ngăn kéo cạnh bồn tắm.
Nhưng ngăn kéo trống rỗng, Tất Hạ kinh ngạc.
Hết rồi?
Cô nhớ tuần trước mới mua mà?
Tốc độ tiêu hao này có hơi nhanh không?
Trần Tây Phồn nhịn không nổi, chậm rãi cọ xát vào cô, giọng khàn đặc: "Bảo bối..."
Mồ hôi lăn trên trán, lúc cao trào, anh áp sát tai cô thì thầm.
Tất Hạ nghẹn ngào, ôm chặt anh, giọng mềm mại: "Anh có muốn nuôi thêm một em bé không?"