Bạn trai tôi – Tống Sách – bỗng dưng đổi hình nền điện thoại thành một bức ảnh chụp chung với cô trợ lý nhỏ nhắn, đáng yêu. Trong ảnh, cô ta cười ngọt lịm, tựa vai vào anh, tay giơ cao tạo dáng chữ "yeah" như thể đang ăn mừng một chiến thắng. Tôi chất vấn, anh chỉ khẽ nhếch mép, bình thản đến lạnh lùng: “Chỉ là hình phạt vì thua trò chơi thôi.” “Một tấm hình nền, có gì mà phải để ý?” Thế nhưng, ngày qua ngày, hình nền ấy vẫn không đổi. Dù tôi nhắc bao nhiêu lần, anh đều thờ ơ: “Lười đổi. Chẳng qua chỉ là cái hình nền mà thôi.” Cho đến một ngày, anh bắt gặp tôi âu yếm, thân mật với một người đàn ông khác. Tống Sách tức giận tột độ, gằn giọng chất vấn tôi tại sao. Tôi mỉm cười, bình thản nhìn anh, thong thả đáp: “À, vì em… chăm chỉ hơn anh.” “Chỉ là đổi bạn trai thôi mà~” Lần này, ai mới là người chơi trò mà không biết mình đã thua?