Lời chất vấn bất ngờ

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Lời chất vấn bất ngờ

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự thẳng thắn bất ngờ của Nghiêm Tài Quân khiến Lâm Hạ đỏ bừng mặt.
Cô cảm thấy tim mình đập dồn dập như trống diễu hành, hai tai nóng ran và... một sự kháng cự yếu ớt trỗi dậy.
Cô biết, cô đã rung động rồi. Nhưng mỗi khi cô nảy sinh ý nghĩ yêu đương với hắn, một giọng nói từ sâu thẳm tâm trí lại nhắc nhở, khuyên nhủ cô: [Không thể.]
[Không thể rung động với Nghiêm Tài Quân.]
[Không thể nói lời yêu với hắn.]
[Không thể... nhớ lại ký ức trước đây.]
Thật ra, Lâm Hạ mơ hồ nhận ra việc ba cô bị vướng vào vòng lao lý... phần lớn có liên quan đến cô.
Nhưng cô không dám hồi tưởng, mỗi lần có ý nghĩ đó, đầu cô lại đau nhói như bị hàng trăm chiếc búa gõ mạnh.
Lời nói của Nghiêm Tài Quân kéo cô thoát khỏi mớ suy nghĩ rối bời.
Cô đưa tay quạt nhẹ, xua đi hơi nóng trên mặt, im lặng không nói thêm lời nào.
Nghiêm Tài Quân cũng im lặng, không gian trong xe chìm vào sự lúng túng, ngại ngùng.
Đúng lúc Lâm Hạ cảm thấy đứng ngồi không yên thì tiếng gõ cửa xe vang lên.
Nghiêm Tài Quân ấn nút hạ cửa sổ xe xuống. Người bên ngoài liếc nhìn Lâm Hạ, có chút do dự.
Nghiêm Tài Quân: “Không sao, cứ nói.”
“Đội phó Nghiêm, Triệu Mai đã tỉnh. Bây giờ chúng ta nên sắp xếp thế nào?”
Nghiêm Tài Quân và Lâm Hạ nhìn nhau. Hắn nói: “Đưa về đi, trước tiên cứ ghi chép lại quá trình, còn những chuyện khác tính sau.”
“Đã rõ.” Người kia đồng ý sau đó rời đi.
Nghiêm Tài Quân cùng Lâm Hạ xuống xe, một lần nữa vào nhà của Triệu Thành.
Lần này Triệu Mai không còn kháng cự, chỉ nhỏ giọng hỏi: “Cô Lâm ơi, em còn hai đứa em gái, em sợ…”
Lâm Hạ hiểu ý Triệu Mai, cô bé lo lắng khi mình đi, hai đứa em gái nhỏ sẽ không có ai chăm sóc.
Cô nhìn về phía Nghiêm Tài Quân, hắn cũng không biết phải làm sao.
Quá trình thẩm vấn, lấy lời khai cùng với thời gian di chuyển, nhanh nhất cũng phải mất ba ngày.
Trong ba ngày này, hắn quả thật chưa nghĩ ra cách sắp xếp thỏa đáng cho hai đứa em gái của Triệu Mai.
Lâm Hạ nghĩ ngợi, lôi điện thoại ra gọi Thẩm Chấp Hòa.
Phải mất một lúc đối phương mới nhấc máy.
Giọng nói dịu dàng vang lên: “Hạ Hạ, có chuyện gì vậy em?”
Lâm Hạ không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: “Anh Chấp Hòa… em có chuyện muốn nhờ anh giúp.”
Thẩm Chấp Hòa: “Khi Chủ tịch Lâm còn sống đã nhờ anh chăm sóc em, chuyện của em cũng là chuyện của anh, đâu cần phải nói giúp đỡ hay không giúp đỡ.”
Lời vừa dứt, Lâm Hạ đã thấy Nghiêm Tài Quân tối sầm mặt.
Không hiểu sao cô hơi chột dạ, muốn che loa điện thoại đi nhưng như lời ông bà ta “càng che càng lộ”, cuối cùng cô vội vàng kể chuyện của Triệu Mai.
Sau khi Thẩm Chấp Hòa hiểu rõ, anh ấy nói: “Về chuyện này, chúng ta có thể thành lập viện phúc lợi rồi đưa ba chị em vào đó. Anh có thể sắp xếp người chăm sóc, sau đó trợ cấp học phí cho các em. Em thấy thế có ổn không?”
Lâm Hạ vui mừng khôn xiết: “Được ạ! Đương nhiên là được rồi! Anh Chấp Hòa ơi, anh giỏi quá!”
Thẩm Chấp Hòa cười hỏi: “Vậy khi nào thì em về?”
Nghe vậy, Lâm Hạ cẩn thận liếc nhìn “hũ giấm chua” Nghiêm Tài Quân, trả lời nhỏ xíu: “Chờ em xong chuyện của học sinh đã, em sẽ về ngay.”
Thẩm Chấp Hòa dặn dò: “Vậy em phải chú ý vết thương trên người đấy, cẩn thận kẻo bị lây nhiễm hay nhiễm trùng.”
Lâm Hạ dạ dạ rồi nhanh chóng cúp máy.
“Đã có biện pháp rồi sao?” Giọng điệu Nghiêm Tài Quân hạ thấp đến độ âm.
Lâm Hạ chột dạ không dám nhìn hắn, liền bỏ đi tìm Triệu Mai.
Cuối cùng, cô lại không thể hiểu nổi tâm trạng của mình. Cô và Nghiêm Tài Quân vốn dĩ là người dưng nước lã, đã định sẵn không có quan hệ gì, sao tự nhiên lại thấy chột dạ?
Cô không dám nghĩ tiếp, gạt bỏ những cảm xúc khó hiểu ấy sang một bên, sau đó ngồi xuống hỏi Triệu Mai.
“Cô đã tìm được người chăm sóc cho các em gái của con, cũng để các em được cắp sách đến trường. Con và các em gái có muốn đi cùng cô và cảnh sát Nghiêm không?”
Hai mắt Triệu Mai lập tức đỏ hoe, gật đầu lia lịa: “Đội ơn… Đội ơn cô Lâm nhiều lắm, cảm ơn cảnh sát Nghiêm.”
Lâm Hạ và Nghiêm Tài Quân dẫn mấy chị em Triệu Mai lên xe, chuẩn bị trở về thị trấn.
Mọi người im lặng suốt dọc đường, cho đến khi đến cửa bệnh viện, xe mới dừng lại.
Không ngờ, Nghiêm Tài Quân lại bất ngờ hỏi cô: “Lâm Hạ, nếu như… anh không xuất hiện, em sẽ ở bên Thẩm Chấp Hòa sao?”