Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Canh Bạc Sinh Tử
Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Hạ cảm thấy như bị ngàn mũi kiếm đâm xuyên, đầu óc quay cuồng muốn nổ tung.
Nàng nhìn quanh, thấy những gương mặt xa lạ đến đáng sợ, dường như cả cuộc đời nàng chỉ toàn sự lừa dối.
Yết hầu Nghiêm Tài Quân khẽ động, cuối cùng chỉ thốt ra được một lời: “Thật xin lỗi.”
Lời xin lỗi không phải vì đã bắt cha nàng, mà là vì đã lừa dối, lợi dụng tình cảm của nàng…
Có lẽ Nghiêm Tài Quân tự trách mình vì đã nhận ra tình cảm dành cho nàng quá muộn màng, để lời yêu đến trễ, phụ cả Lâm Hạ lẫn chính bản thân y.
Đến nước này, y cuối cùng cũng hiểu vì sao cha y lại muốn Lâm Hạ phải có mặt ở đây.
Bởi vì Lâm Hạ chính là người Tần Hoài đã chọn.
Ngay cả khi cha y không chọn nàng, Tần Hoài cũng sẽ sai khiến kẻ khác mang nàng đến đây bằng được.
Đám người khốn kiếp đó, vẫn luôn lấy Lâm Hạ làm tiêu chuẩn để chọn phụ nữ mang đi bán.
Đám anh Đao kia đã sớm biết chuyện bên phía Tần Hoài, nên mới buộc Lâm Hạ phải chọn một trong hai, coi đó như một thú vui tàn độc của chúng.
Dù sao thì điều Tần Hoài muốn chính là khiến Nghiêm Tài Quân phải nếm trải cảm giác bị mọi người xa lánh, chết trong tuyệt vọng.
Nghiêm Tài Quân siết chặt nắm đấm: “Ngươi muốn ta thế nào cũng được, hãy thả hai người họ đi.”
Tần Hoài khinh bỉ trào phúng, giương cung nhắm thẳng vào Nghiêm Phương Niệm: “Nào. Hay là mày tự rạch mình một nhát dao đi.”
Nghiêm Tài Quân nắm chặt con dao trong tay, trầm giọng hỏi: “Ngươi hận ta đến mức đó sao? Chỉ vì vài ba mối làm ăn liên quan đến chuyện phạm pháp?”
“Tao không có thời gian nói nhảm với mày. Tao đếm đến ba, nếu mày không động thủ thì tao đành phải động đến con em gái thân yêu của mày đấy.”
Đầu óc Nghiêm Tài Quân quay cuồng suy nghĩ, gân xanh trên trán nổi rõ.
Tần Hoài không cho y cơ hội suy nghĩ: “Ba. Hai.”
“Được.” Nghiêm Tài Quân chấp thuận, không chút do dự đâm mạnh con dao vào đùi mình.
“Nghiêm Tài Quân!”
“Ca ca!”
Lâm Hạ và Nghiêm Phương Niệm vội vã chạy lại đỡ y.
Nghiêm Tài Quân che miệng vết thương, sắc mặt tái nhợt nhìn Tần Hoài: “Chỉ cần ngươi tha cho hai người họ, muốn ta làm gì cũng được.”
Nụ cười của Tần Hoài không chạm đến đáy mắt: “Trước đây mày sống đường hoàng, chính nghĩa lẫm liệt lắm mà.”
“Nếu không phải vì mày, cô Lâm cũng sẽ không bị cuốn vào trò chơi này.”
Hai mắt Nghiêm Tài Quân đỏ ngầu: “Tần Hoài, chúng ta làm bạn bè nhiều năm như vậy… vì sao ngươi lại hận ta đến thế?”
“Chẳng lẽ chỉ vì chuyện của cha ngươi?”
Sắc mặt Tần Hoài biến đổi: “Câm mồm!”
Hắn ta giương cung, lần này nhắm thẳng vào Lâm Hạ.
Mũi tên bay xé gió, lao thẳng đến trái tim Lâm Hạ.
Nghiêm Tài Quân mặc kệ cơn đau buốt ở đùi, theo bản năng đứng chắn trước mặt nàng, ôm nàng vào lòng bảo vệ!
Trong cuộc chiến giữa lý trí và con tim, trái tim chưa bao giờ chịu thua.
“Phập!”
Lâm Hạ trơ mắt nhìn mũi tên ghim sâu vào lưng Nghiêm Tài Quân.
Lồng ngực nàng thắt lại, hai tay Lâm Hạ run rẩy chạm vào lưng y.
Bàn tay nàng nhuốm đỏ, màu máu đỏ tươi ấy như đang tràn ngập hai mắt nàng.
“Nghiêm Tài Quân…” Nàng nghẹn ngào, nước mắt không kìm được mà tuôn trào.
Nghiêm Phương Niệm cũng khóc ướt đẫm mặt: “Ca ca!”
Nghiêm Tài Quân khó khăn nuốt khan, nhưng trong miệng chỉ toàn mùi máu tanh: “Hạ Hạ, trước đây em từng hỏi anh, trong ba năm đó có lời nào là thật lòng….”
Y ho khan, máu tươi từ ngực và miệng trào ra như suối: “Mỗi một lời yêu em đều là thật lòng.”
Tim Lâm Hạ như bị ai đó xé toạc ra hết lần này đến lần khác, hai mắt nàng sưng húp: “Đừng nói nữa! Em xin anh, Nghiêm Tài Quân, đừng nói nữa…”
Nghe giọng nói run rẩy của nàng, Nghiêm Tài Quân khẽ cười: “Chúng ta đánh cược một lần nhé, nếu cả hai chúng ta đều an toàn trở về…”
“Em hãy cho anh một cơ hội, chúng ta làm lại từ đầu…”
Nước mắt Lâm Hạ tuôn rơi như mưa, nàng nghẹn ngào khóc không thành tiếng.
“Được không em?”
Lâm Hạ nghẹn ngào. Nàng chưa kịp đáp lời, Nghiêm Tài Quân đã kéo nàng đến bên vách núi.
“Đây là… con đường sống duy nhất mà anh có thể nghĩ ra.”
Nói xong, y dùng hết sức lực cuối cùng đẩy Lâm Hạ xuống vực sâu.