Lời Nói Dối Và Sự Thật

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Lời Nói Dối Và Sự Thật

Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghiêm Tài Quân phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn. Hắn nghiêng đầu né cú đấm như xé gió của Thẩm Chấp Hòa, rồi vươn tay tóm chặt lấy cánh tay anh: “Anh có biết hành hung cảnh sát sẽ phải chịu hậu quả gì không?”
Thẩm Chấp Hòa không tài nào kiềm chế được cơn giận: “Nghiêm Tài Quân, uổng công anh là…”
Lâm Hạ nghiêm giọng ngắt lời: “Anh Chấp Hòa, đủ rồi!”
Thẩm Chấp Hòa còn muốn nói thêm, nhưng vì lo lắng cho Lâm Hạ nên đành nén giận, thu tay về.
Lâm Hạ nhìn thẳng vào gương mặt thanh tú của Nghiêm Tài Quân, bước đến trước mặt hắn rồi vươn tay: “Một năm trước tôi đã tặng anh một sợi đồng tâm kết, làm ơn trả lại cho tôi.”
Tay Nghiêm Tài Quân vô thức đưa lên che ngực, nơi sợi đồng tâm kết vẫn luôn được cất giữ.
Khi cô trao nó cho hắn, Lâm Hạ từng nói: “Ba em bảo đây là bùa mẹ em đã cầu nguyện ở miếu khi mang thai em, có thể giữ bình an đấy.”
“Bây giờ em tặng lại cho anh, mong Bồ Tát sẽ phù hộ anh một đời bình an.”
Nghiêm Tài Quân im lặng, từ trong vạt áo lấy ra sợi đồng tâm kết đưa cho cô.
Lâm Hạ không ngờ hắn vẫn giữ nó bên mình, cô sững sờ mất vài giây rồi mới đưa tay ra đón lấy.
Nào ngờ, chưa kịp chạm vào, trong một thoáng hoảng hốt, Nghiêm Tài Quân lại buông lỏng tay.
“Lạch cạch”, bùa bình an từ tay hắn rơi xuống đất.
Tim Lâm Hạ thắt lại, cô vội vàng ngồi xổm xuống nhặt lên. Nhưng sợi đồng tâm kết bên trong túi bùa bình an… đã bị hỏng.
Đây là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho cô…
Nghiêm Tài Quân thấy tấm lưng cô khẽ run lên, yết hầu hắn khẽ động: “Lâm Hạ…”
Lâm Hạ ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ngập tràn bi thương.
“Đồ đã trả rồi, tôi và đội phó Nghiêm từ nay cũng chẳng còn nợ nần gì nhau nữa.”
Nói rồi, cô đứng dậy quay bước.
Nghiêm Tài Quân nhìn theo bóng lưng cô, trái tim như bị một vật nặng đè nén.
Thấy Thẩm Chấp Hòa đuổi theo sau, khóe môi mỏng của hắn khẽ nhếch lên.
Lâm Hạ siết chặt sợi đồng tâm kết.
Trước đây, cha cô lo cô hậu đậu, sợ làm hỏng di vật của mẹ nên mới bỏ sợi đồng tâm kết vào trong túi bùa.
Nào ngờ dù cẩn thận đến thế, nó vẫn bị rơi hỏng.
Chóp mũi Lâm Hạ cay xè, tim cô như bị dao cứa từng nhát.
Là do cô đã tin lầm người, không thể bảo vệ kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho mình…
Thẩm Chấp Hòa kết thúc cuộc gọi với Tần Hoài, quay lại liền thấy Lâm Hạ im lặng siết chặt sợi đồng tâm kết.
Anh đến trước mặt cô, ngồi xuống: “Hạ Hạ, Tần Hoài nói ngày mai em có thể đi cùng cậu ta đến cục cảnh sát.”
Mi mắt ướt át của Lâm Hạ khẽ run lên: “Thật sao?”
“Anh sẽ không bao giờ lừa em.” Thẩm Chấp Hòa đứng dậy: “Anh còn có việc cần giải quyết, ngày mai không thể đi cùng em được. Nếu có chuyện gì thì gọi anh, đêm nay em cứ nghỉ ngơi cho thật tốt.”
Nói rồi anh vội vã rời đi.
Sáng hôm sau.
Lâm Hạ mang theo rất nhiều đồ dùng hằng ngày và trái cây, muốn nhờ Tần Hoài mang vào cho cha.
Nào ngờ lại bị Nghiêm Tài Quân ngăn lại: “Đồ vật từ bên ngoài không được phép mang vào.”
Lâm Hạ nhìn về phía Tần Hoài, anh ta đã đi vào bên trong nhà giam.
Đúng lúc này, giọng Nghiêm Tài Quân vang lên bên tai cô: “Ngoài những đồ vật sắc nhọn ra, cô còn muốn mang thứ gì cho Lâm Thế Hán không?”
Lâm Hạ hiểu ý hắn, vội vàng lục tìm trên người.
Nhưng cô đi quá vội, chẳng mang theo thứ gì.
Bên mình cô chỉ có duy nhất tấm ảnh gia đình…
Cô nhìn tấm ảnh, mắt đỏ hoe đầy vẻ không cam lòng. Sau đó, cô cắn răng, run rẩy cẩn thận từng chút một xé đôi tấm ảnh gia đình.
Lâm Hạ đưa phần có mặt mình cho Nghiêm Tài Quân: “Phiền anh đưa cho ba tôi, nói tôi sống rất tốt, cảm ơn.”
Nửa còn lại, cô cất kỹ như báu vật.
Nghiêm Tài Quân gật đầu nhận lấy, định nói thêm điều gì đó.
Đằng sau lưng, tiếng Nghiêm Phương Niệm vang lên: “Anh trai! Ba mẹ gọi anh về nhà ăn cơm tối!”
Lâm Hạ cứng đờ người, không thể tin nổi, cảm thấy chuyện này thật hoang đường.
“Cô ấy gọi anh là anh trai? Hai người… là anh em sao?”
Nghiêm Tài Quân không hề phủ nhận.
Một lần nữa, cảm giác bị lừa dối lại cuồn cuộn dâng lên, đầu Lâm Hạ ong ong: “Nghiêm Tài Quân, những lời anh nói với tôi trong suốt những năm qua, có câu nào là thật không?”
Nghiêm Tài Quân trầm mặc: “Có.”
Lâm Hạ giật mình.
Sau đó, cô nghe Nghiêm Tài Quân thờ ơ nói: “Lời bảo cô quên tôi đi, là thật.”