Với trái tim nhiệt thành đủ sức làm tan chảy cả băng sơn, Lâm Tri Dạng đã dốc hết tình cảm, cẩn thận chuẩn bị cho lời tỏ tình. Nhưng đáp lại cô, chỉ là cánh cửa kính xe lạnh lùng khép lại, và bóng dáng người ấy vụt đi không một lời từ biệt. Cho đến ngày hai tiếng "chia tay" vang lên, nhìn gương mặt tái nhợt của Úc Triệt, Lâm Tri Dạng lại cảm thấy một vị ngọt kỳ lạ, như thể khoảnh khắc đó mới chính thức công nhận mối quan hệ chưa từng được định danh của họ. *** Úc Triệt chưa bao giờ dám phủ nhận sức hút mãnh liệt của Lâm Tri Dạng. Mỗi lần đẩy cô ra xa, là một lần nàng tự hành hạ chính mình. Chẳng ai hiểu được, một tảng băng phải cần bao nhiêu dũng khí để tiến gần ánh dương ấm áp. Để có thể hấp thụ chút hơi ấm ấy, nàng cam tâm uống rượu độc giải khát, không mong tình yêu nồng cháy, chỉ cầu một sự gắn bó dài lâu. Khi Lâm Tri Dạng rời đi, giấc mộng hạnh phúc cùng sự say mê vô lo lập tức tan vỡ. Lúc ấy, Úc Triệt mới bàng hoàng nhận ra, tình yêu đã ăn sâu vào trái tim nàng tự bao giờ.