Chương 23

Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm đó Lâm Kình tan làm đúng giờ, tình cờ gặp quản lý Chu vừa từ bên ngoài trở về. Cô ôm cục tức, lờ đi những lời chỉ đạo của đối phương.
Cảm giác khó chịu như một khối uất ức nghẹn lại trong lồng ngực, mãi không tan đi.
Cô vừa về đến nhà, bạn trên WeChat đã gửi tin vui. Đoạn phim ngắn về kiến thức khoa học về thú cưng mà họ hợp tác làm đã được một người sở hữu tài khoản thú cưng có dấu tích xanh đăng lại trên Weibo, và lượt xem đã đạt hơn mười triệu lượt.
Người bạn tên Tiểu Vũ là chủ kênh trên một nền tảng đăng tải video. Các video cô ấy đăng thường có thời lượng khá dài, và bản thân cô ấy chưa tìm được lối đi riêng, cũng chưa thể bứt phá. Giờ đây, lượng người xem tăng lên đáng kể, cô ấy đã có thêm mấy chục ngàn người theo dõi.
Lâm Kình thực lòng vui mừng cho bạn: [Hay quá, cậu nhất định phải kiên trì nhé, chúc mừng cậu.]
Tiểu Vũ: [Sao chỉ chúc mừng tớ thế, cũng là công sức của cậu mà.]
Lâm Kình gượng cười: [Là cậu làm video.]
Tiểu Vũ: [Nhưng cậu cho tớ ý tưởng và kịch bản, bản gốc là đáng giá nhất, sao cậu có vẻ không vui thế?]
Lâm Kình do dự một lát, có lẽ cũng muốn tìm người để chia sẻ nỗi lòng mình, vậy là cô kể hết với bạn. Nói xong, cô ngả đầu xuống bàn ăn, xoa xoa đôi mắt nhức mỏi.
Tiểu Vũ: [Dễ gặp sếp ngu ngốc như vậy lắm. Nghỉ việc đi, cứ mạnh dạn đi một chút. Trong xã hội bây giờ, chỉ cần cậu không quá lười biếng thì sẽ không chết đói đâu.]
Lâm Kình vừa cười vừa nhắn: [Tớ còn có thể làm gì chứ?]
Tiểu Vũ: [Làm video với tớ.]
Lâm Kình từ chối khéo: [Thôi đi, số tiền ít ỏi của cậu còn chưa nuôi nổi thân mình, tớ không nhịn đói cùng cậu đâu.]
Tiểu Vũ: […Cút đi, cút đi.]
Thật ra Tiểu Vũ không chịu được chuyện thao túng tâm lý ở chỗ làm. Theo lời cô ấy nói, sếp ngu thì khách hàng cũng ngu, bà đây không thèm hầu hạ. Đương nhiên làm việc tự do phải gánh vác rủi ro, chẳng hạn như không có thu nhập ổn định, không có bảo hiểm xã hội, ba mẹ phản đối… Chỉ có bản thân cô ấy mới biết rõ.
Lâm Kình vào phòng làm việc lấy máy tính, lại bấm vào video, xem một cách say mê.
Tiếng mở cửa phát ra sau lưng, mười giây sau, Tưởng Nhiên mang dép lê bước vào.
Đầu tiên anh vào bếp rửa tay, xoa xà phòng. Lâm Kình vẫn chăm chú nhìn vào máy tính. Anh bước đến, đứng sau lưng cô một lát, nói: “Cứ nhìn gần thế, mắt sẽ dính chặt vào màn hình đấy.”
Lâm Kình giơ tay bấm dừng, sau đó ngẩng đầu nhìn anh: “Anh mới bị hút vào ấy chứ.”
Hôm nay anh mặc áo sơ mi xám nhạt cổ đứng đơn giản, kiểu dáng rất thoải mái. Chỉ có cổ đứng nhỏ nhắn thôi mà cũng tôn lên đường nét cổ và yết hầu tuyệt đẹp của anh, trông rất đẹp trai.
Cùng với làn da trắng trẻo, sạch sẽ và đường nét gương mặt sắc sảo, trông anh rất giống công tử bước ra từ tạp chí.
“Đang xem gì thế?”
Tưởng Nhiên đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng xoa bóp. Cảm giác tê dại truyền đến khiến cơ bắp cô thả lỏng. Lâm Kình chưa kịp phản ứng, anh đã ngồi xuống sau lưng cô, trên cùng một chiếc ghế.
Lâm Kình chỉ ngồi một phần tư chiếc ghế, chừa lại một khoảng trống lớn phía sau. Tưởng Nhiên tận dụng hết, thân mật chen sát vào cô.
Anh gác một tay lên lưng ghế, tay kia gõ gõ bàn ăn. Ngón tay thon dài của anh áp lên mu bàn tay cô, bấm chuột vào nút tạm dừng.
“Đây là video quảng bá mà em làm à?” Anh hỏi.
Lâm Kình hơi xấu hổ: “Cũng không hẳn là video quảng bá.”
Thân thể của Tưởng Nhiên áp sát vào lưng cô, anh thân mật ôm cô, tựa cằm lên vai cô, coi cô như một điểm tựa thoải mái.
Anh kéo video về điểm bắt đầu để xem.
Anh luôn có sự hiện diện rất mạnh mẽ. Nếu Lâm Kình giãy dụa một chút, lọn tóc sau tai sẽ chạm vào làn da của anh. Trái tim cô đập loạn xạ, cô đành phải ngồi bất động, xem bản thân là quả lắc đồng hồ chết lặng.
Tư thế ôm từ phía sau thế này giống như hai chiếc muỗng chồng lên nhau, hoặc là giống như hai ngôi sao đáng yêu kề cận nhau để sưởi ấm.
Video kết thúc, cô mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Cái này là cho trẻ con xem.”
Tưởng Nhiên ngẩng đầu khỏi vai cô, bình thản nói: “Thấy rồi.”
Lời này kích thích lòng hiếu thắng của Lâm Kình, cô lập tức bất mãn: “Anh có biết video này được một tài khoản Weibo có dấu tích xanh nổi tiếng đăng lại, thu hút được mấy chục triệu lượt xem không?”
Tưởng Nhiên hỏi: “Em kích động như vậy làm gì? Anh chỉ nói anh thấy video này là cho trẻ con xem, đâu có nói nó không hay.”
Tính cách trẻ con của Lâm Kình hiện rõ mồn một, cô chột dạ, đành phải đánh trống lảng sang chuyện khác: “Em chỉ muốn nói với anh là video này được lan truyền rất rộng rãi.”
Tưởng Nhiên gật đầu, đánh giá tích cực: “Nếu như mọi phim ngắn kiến thức khoa học trên thế giới đều đơn giản và thú vị thế này, việc học của trẻ con cũng không còn khó khăn nữa.”
Lâm Kình tinh nghịch nói: “Anh đánh giá cao sự kiên nhẫn của trẻ con quá. Chẳng hạn như hồi em còn nhỏ, những gì giúp truyền đạt kiến thức thì em đều không thích, bởi vì học tập là quá trình đòi hỏi sự chờ đợi lâu nhất để thấy kết quả.”
Nhưng cái gì càng khó, khả năng nhận được thành quả càng cao. Giống như đọc sách, trong mấy tiếng hoặc mấy ngày ngắn ngủi đã có thể dễ dàng gặt hái được những điều mà người ta phải mất mấy năm trời để học hỏi.
Tưởng Nhiên nhanh chóng bắt được sóng với cô: “Tiếc quá, hồi nhỏ anh không biết nhiều về em. Nếu sau này khả năng tập trung của con mình có vấn đề, có lẽ là do em đấy.”
Lâm Kình vừa định mở miệng phản bác, Tưởng Nhiên đã xoay người cô, hôn cô.
Anh vừa hôn vừa cắn, khiến cô nghẹt thở. Lưng Lâm Kình đột ngột căng cứng, dựa vào bàn, hơi gấp gáp. Cô nghiến chặt răng, nhưng ngón trỏ và ngón cái của Tưởng Nhiên giữ chặt cằm cô, lập tức phá vỡ lớp phòng vệ cuối cùng.
Lâm Kình duỗi đầu lưỡi, thuận theo nhịp điệu, quấn quýt lấy anh.
Hai mươi phút sau mới kết thúc, Lâm Kình ngồi trên đùi anh, vùi mặt vào cổ anh, xấu hổ đến mức không dám ngẩng lên.
Giống như trẻ con e thẹn nép vào lòng ba, không dám gặp người lạ.
“Có đói không?” Tưởng Nhiên bình thản cài chiếc nút áo đã bị cô cởi ra.
Lâm Kình né tránh ánh mắt của anh, cố tình không nhìn động tác này, lại vờ vĩnh nói: “Em đang định nấu cơm, bị anh cắt ngang đấy chứ.”
Tưởng Nhiên nhéo má cô, lại tiếp lời: “Cũng tại anh không kiểm soát được bản thân, làm em không được phát huy tài nấu nướng.”
Lâm Kình mặt dày mày dạn nói: “Cho nên phải phạt anh dẫn em ra ngoài ăn ngon.”
*
Từ bên ngoài trở về, bỗng dưng Tưởng Nhiên nhớ ra một chuyện: “Ngày mốt anh đi Quảng Châu, nhưng hôm đó lại là sinh nhật của ba em.”
Lâm Kình nhấn mạnh: “Em còn không nhớ sinh nhật của ba em, sao anh lại nhớ rõ thế?”
Tưởng Nhiên siết chặt ngón tay cô, khiến cô hơi đau. Bàn tay đàn ông to lớn, khớp xương lại cứng, Lâm Kình kêu lên một tiếng.
“Em không nhớ, không phải là nên tự kiểm điểm bản thân sao?”
Lâm Kình ngồi xuống sofa, khoát tay với anh: “Biết rồi, anh phải đi công tác thì cứ đi đi. Em về nhà ăn cơm với ba mẹ là được rồi.”
Tưởng Nhiên đứng trước cửa phòng ngủ, tháo thắt lưng, chuẩn bị đi tắm. Nghe thấy lời này, anh quay lại dặn dò Lâm Kình: “Em chọn cho ba quà tốt một chút, xem ba thích rượu gì thì mang sang bên đó.”
Lâm Kình đi đến tủ rượu giữ nhiệt bên cạnh phòng ăn. Trong đó chứa toàn rượu đỏ và rượu ngoại, được sắp xếp ngăn nắp đằng sau lớp kính đen. Còn có mấy loại ly chân cao, rực rỡ sắc màu, trông cao cấp lại đẹp mắt.
Tưởng Nhiên không thích uống rượu, nhưng lại có đam mê sưu tầm, có mấy chai là được tặng, thỉnh thoảng anh cũng mang đi tặng người khác.
Cô nhìn một lượt, cuối cùng chọn hai chai Mao Đài duy nhất: “Thế này thôi, bình dân.”
Tưởng Nhiên gật đầu: “Nhớ mua quà cho ba, đúng là cao thủ lừa gạt.”
Nghe vậy, Lâm Kình liếc anh. Anh đang chế giễu chuyện cô tặng cua lông second-hand cho nhà cô ruột của anh sao?
Cảm thấy liếc thôi là chưa đủ, cô còn chạy đến đánh anh một cái. Tưởng Nhiên đã bắt đầu cởi quần áo để đi tắm, anh nhướng mày với cô.
Còn khiêu khích hơn.
Vậy là Lâm Kình hoảng sợ bay đi như con ong vàng trốn khỏi căn phòng bí mật.
*
Mấy ngày sau, Tưởng Nhiên đi công tác.
Lâm Kình đi làm, suốt ngày phải gặp quản lý Chu. Mặc dù không thích tranh cãi với người khác, nhưng cô cũng không dễ bị bắt nạt. Chị Triệu nói phải nịnh nọt ông ấy, cô cũng không nghe lời, cô đâu có làm gì sai.
Nhìn thấy quản lý Chu, cô cứ vờ như không thấy, coi như người vô hình.
Tính tình cứng nhắc của Lâm Kình làm chị Triệu bó tay. Nhưng dù sao cô cũng có chồng làm chỗ dựa, không phụ thuộc vào công việc này để nuôi gia đình.
Quản lý Chu quan sát mấy ngày, thấy Lâm Kình vẫn làm việc đúng khuôn phép, không gây ra rắc rối, nhưng cũng không còn quan tâm đến ông ấy. Ông ấy có cả đống công việc giấy tờ trong tay, không có ai làm giúp. Dù sao một lãnh đạo nhỏ bé của bộ phận quản lý tài sản cũng không xứng đáng có thư ký.
Làm ra vẻ ta đây thì thoải mái trong chốc lát, nhưng sau đó sẽ bận tối mắt tối mũi.
Ông ấy muốn đi tìm Lâm Kình mấy lần, nhưng gặp phải ánh mắt lạnh như băng của cô, ông ấy đành phải lùi bước.
Hôm đó Lâm Kình về nhà ăn sinh nhật ba. Cô mang theo rượu, còn có một chiếc thắt lưng mà cô mua cho ba, chất lượng rất tốt, nhưng thương hiệu lại không quá nổi tiếng.
Ba rất thích, ông lập tức cầm vào phòng ngủ thắt thử, điều chỉnh theo vòng eo của mình, còn đứng trước gương ngắm nghía.
“Ừm, mắt nhìn của con gái ba tốt quá.”
Lâm Kình đang nằm trên sofa chơi điện thoại, Thi Quý Linh ngồi bên cạnh nhéo cánh tay cô một cái: “Vừa về nhà là nằm chơi điện thoại rồi.”
Lâm Kình: “Vậy con ngồi chơi điện thoại nhé?”
Thi Quý Linh: “Mẹ nói chuyện nghiêm túc với con đấy, con không nói cho Tưởng Nhiên biết hôm nay là sinh nhật của ba con à? Sao nó không đến?”
Lâm Kình nói: “Anh ấy biết hôm nay là sinh nhật ba, còn nhắc con mua quà. Nhưng mấy ngày này anh ấy đi công tác, bận rộn lắm.”
Thi Quý Linh đảo mắt, không tin lắm: “Bận rộn vậy sao? Hôm nay là sinh nhật năm mươi tuổi của ba con mà.”
Lâm Kình nói: “Cái đó là năm mươi tuổi mụ. Mà sao mẹ yêu cầu cao thế, nếu phải chọn giữa một hợp đồng hai mươi triệu và sinh nhật của ba vợ, mẹ sẽ chọn cái nào?”
Đáp án quá rõ ràng.
Thi Quý Linh không biết có nên tin hay không.
Thật ra bà ấy nhạy cảm không phải là vì yêu cầu cao với Tưởng Nhiên, mà chỉ là vì sợ con rể không xem trọng và quan tâm đến con gái.
Bà ấy im lặng một lát: “Mẹ đâu có yêu cầu cao? Bây giờ chúng ta là người một nhà, nói một chút cũng không được.”
Lâm Kình mỉm cười trêu chọc mẹ: “Được rồi, đợi anh ấy trở về, con sẽ báo là mẹ có ý kiến với anh ấy.”
“Con bé này, nói năng kiểu gì thế, con đứng về phe ai?” Mẹ vội vàng che miệng Lâm Kình, nói: “Không được nói gì hết, có nghe không? Không thì người ta sẽ nghĩ nhà chúng ta làm ra vẻ, vợ chồng con hòa thuận là quan trọng nhất.”
Lâm Kình nhìn mẹ, phát hiện người ta bước vào độ tuổi bốn mươi vẫn chưa hết hoang mang, năm mươi vẫn chưa biết mệnh trời, cả đời mãi là trẻ con.
Lúc ăn cơm, ba hỏi dạo này công việc của cô thế nào. Lâm Kình cảm thấy hẳn là người cha làm trong doanh nghiệp nhiều năm của mình rất có tầm nhìn xa trông rộng, vậy là cô kể hết đầu đuôi chuyện giữa mình và quản lý Chu, muốn tìm lời khuyên.
Cô vất vả hoàn thành công việc, không những không được khen thưởng mà còn bị cấp trên nói bóng nói gió, thật bực mình.
Lâm Hải Sinh lên tiếng giải thích: “Cái tên Chu Kiến này, anh rể của ông ấy là giám đốc dự án của Bất động sản Nghiễm Hằng. Ông ấy cũng không hẳn là bất tài, nhưng vẫn chưa đủ sức đảm đương những trọng trách lớn, cho nên đã mắc kẹt ở vị trí quản lý của bộ phận quản lý tài sản mấy năm nay, dù sao cũng đủ sống qua ngày.”
Lâm Kình nghĩ, thì ra là vậy, ngày nào cũng thấy ông ấy uống trà, đọc báo, chơi điện thoại, sống một cuộc đời rất nhàn nhã.
Lâm Hải Sinh lại nói: “Ông ấy có thể ở đó lâu như vậy, nói đúng ra thì cũng có một chút năng lực, con đừng xem nhẹ.”
Lâm Kình: “…Mấy lời ba nói tối nay đều làm con sợ.”
Lâm Hải Sinh nói: “Kình Kình, con làm tốt công việc của mình là được, không cần phải nghĩ nhiều. Trong công việc của con, đấu đá nội bộ không bằng có thành tích thực tế. Công việc nào cũng là quá trình tích lũy cả về chất và lượng. Dù cho ba có là chủ tịch tập đoàn, nếu ba đề cử con làm giám đốc, con có dám nhận không?”
Lâm Kình nói: “Nếu ba là chủ tịch, con sẽ nằm ở nhà.”
Thi Quý Linh múc canh cho cô, nghe ra điều gì đó, bà ấy lập tức cảnh cáo Lâm Kình: “Con lại nghĩ đến chuyện nghỉ việc à?”
Lâm Kình cầm đũa, đầu ngón tay tê dại, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Thi Quý Linh nói: “Trước khi con kết hôn, mẹ không cho con chuyển việc thì đúng là hơi áp đặt. Nhưng bây giờ mẹ khuyên con nên cẩn thận, trước khi tìm được việc khác thì đừng nghỉ việc một cách mù quáng, không thì khoảng thời gian trống giữa hai công việc sẽ rất khó khăn.”
Lâm Kình hoang mang nhìn mẹ: “Tại sao ạ?”
Thi Quý Linh nói: “Con vừa kết hôn đã nghỉ việc, thu nhập của con và chồng con chênh lệch ra sao, đâu cần mẹ phải nói đúng không? Tưởng Nhiên sẽ nghĩ về con thế nào? Dù cho đàn ông nói chuyện có hay đến mấy, hứa sẽ nuôi con, cho con cảm giác an toàn, dỗ dành con sinh em bé, nhưng một khi con thật sự nghỉ việc và làm nội trợ toàn thời gian, khả năng cao đàn ông sẽ thay đổi thái độ. Con ở nhà mấy năm, không theo kịp tốc độ phát triển của nó thì con chỉ là một bảo mẫu không hơn không kém, nó sẽ xem thường con. Phụ nữ phải có năng lực làm việc, độc lập về kinh tế.”
Lâm Kình hoài nghi mẹ đặt một chiếc máy quay trong nhà mình, đúng là Tưởng Nhiên đã nói cô cứ nghỉ việc, anh có thể nuôi cô.
Nhưng lần này, cô đồng tình với mẹ.
Ba yêu thương mẹ như vậy, chiều chuộng mẹ như nàng công chúa nhỏ, nhưng cả đời Thi Quý Linh chưa từng làm nội trợ toàn thời gian.
Thi Quý Linh nói: “Còn có cô của Tưởng Nhiên. Lần trước mẹ gặp bà ấy, bà ấy ra sức thuyết phục mẹ tham gia hội thúc giục con sinh em bé, lúc đó mẹ muốn trở mặt không quen biết bà ấy. Bà ấy chỉ biết nói cho sướng miệng, lời nào cũng nhẹ tênh. Sinh ra đứa nhỏ rồi thì ai nuôi? Bà ấy sao? Tưởng Nhiên bận rộn công việc, chắc chắn là không chăm sóc được, cũng sẽ chỉ biết vung tiền ra, không phải lúc đó áp lực sẽ đổ lên người con sao?”
Lâm Kình nhìn sắc mặt căm phẫn của mẹ, không cảm thấy buồn cười. Khoang mũi cô cay xè, lồng ngực căng cứng như thủy triều dâng, nước mắt suýt trào ra khỏi hốc mắt.
Mẹ suy nghĩ rất nhiều vì cô, mặc dù thỉnh thoảng bà ấy cũng thực dụng, cứng nhắc, lạnh lùng.
Nhân lúc ba mẹ không để ý, Lâm Kình cố tình ngửa mặt uống nước, cố nén nước mắt.
Cô mỉm cười hỏi mẹ: “Lúc con chưa kết hôn, không phải mẹ cũng nói như vậy sao, còn bảo con phải sinh em bé sớm, vậy con hỏi mẹ, bây giờ sinh hay không sinh?”
Thi Quý Linh nhéo cô: “Vẫn phải sinh.”
Lâm Kình: “Không phải như vậy là hy sinh sự nghiệp sao?”
Thi Quý Linh làu bàu oán trách: “Con bị ngốc à? Khi con sinh em bé, mẹ sẽ nghỉ hưu, chăm sóc đứa nhỏ cho con. Dù sao con cũng không có mẹ chồng, sao có thể để con gánh vác áp lực một mình được chứ?”
Buổi tối, Lâm Kình về nhà, đột nhiên có rất nhiều cảm xúc, và bừng tỉnh.
Mãi đến khi kết hôn rồi mới phát hiện mình hiểu lầm ba mẹ rất nhiều.
Cô nhắn tin cho Lộc Uyển: [Chị em ơi, nói cho cậu biết, tớ hiểu ra rồi.]
Lộc Uyển: [Lúc lâm trận cũng có thể tỉnh ngộ, tớ phục cậu rồi đấy, nói đi.]
Lâm Kình: [Cút, ai lâm trận chứ?]
Lộc Uyển: [Giờ này không lâm trận thì còn giờ nào nữa, sếp Tưởng bất lực thật à?]
Lâm Kình: [Tưởng Nhiên đi công tác rồi, được chưa?]
Lộc Uyển: [Được rồi, cậu hiểu cái gì?]
Bị Lộc Uyển cắt ngang, Lâm Kình mất hứng, tạm thời không thể diễn đạt hết ý mình, đành phải nói chuyện công việc gần đây với Lộc Uyển.
Lộc Uyển gọi cho cô: “Tớ đã biết đây là con đường cậu phải đi. Trước đây cậu chọn con đường sự nghiệp, ai cũng còn trẻ, chỉ muốn làm xong việc, tập trung hết sức lực vào một chỗ. Nhưng công ty lớn vàng thau lẫn lộn, trong lòng ai cũng có tính toán riêng, khẩu hiệu nào cũng chỉ là hình thức. Cậu phải học cách vượt qua những chướng ngại, tìm nhịp điệu trong công việc của mình.”
Lâm Kình thở dài: “Bây giờ tớ đã hiểu cậu bảo tớ ngốc là có ý gì, bây giờ tớ muốn mắng chửi người khác quá.”
Lộc Uyển nói: “Nếu cậu không vui, tớ sẽ mắng chửi cùng cậu! Không được thì cậu có thể trả cho tớ một ngàn tệ, tớ sẽ biểu diễn tướng thanh đơn khẩu (*) cho cậu.”
(*) Tướng thanh (còn được gọi là tấu nói hoặc tấu hài) là một trong các loại hình biểu diễn của Trung Quốc, dùng câu nói vui, hỏi đáp hài hước để gây cười. Các hình thức biểu diễn tướng thanh gồm có: tướng thanh đơn khẩu (tấu hài đơn), tướng thanh đối khẩu (tấu hài đôi), tướng thanh quần khẩu (tấu hài nhóm).
Lâm Kình mỉm cười thở dài: “Ngày mai lại phải đi làm.”
Là bạn thân, Lộc Uyển rất hiểu Lâm Kình, biết điểm mạnh và điểm yếu chí mạng của cô.
Cũng giống như Lâm Kình hiểu cô ấy rất rõ.
Cô ấy chợt nói với Lâm Kình: “Nếu cậu có một tương lai tốt đẹp hơn, tớ ủng hộ cậu nghỉ việc. Nhưng nếu chỉ vì cậu chán ghét đồng nghiệp thì không cần phải nghỉ việc. Cậu hoàn toàn có khả năng phản công, chỉ là hai năm qua cậu gặp một vài thất bại, sự tự tin bị mai một.”
“Nhiều lúc chủ nhiệm Thi nói chuyện khó nghe, nhưng lời của người từng trải nhất định có lý lẽ. Chúng ta đều đã trưởng thành, có thể phân biệt đúng sai. Nền tảng hôn nhân của cậu và Tưởng Nhiên không ổn định, mặc dù vợ chồng phải tin tưởng lẫn nhau, nhưng cậu nhất định phải giữ đầu óc tỉnh táo. Anh ấy không phải ân nhân cứu mạng trong thời kỳ khó khăn của cậu, hiểu chưa?”
“Hiểu rồi.”
Lâm Kình cúp máy, cảm xúc dâng trào, bỗng dưng lại tràn đầy năng lượng.
Cô có cảm giác mình giống như một con báo trẻ. Lúc đi lên lầu, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Năng lượng tuổi trẻ hừng hực, rồi lại lười biếng, buông thả, tất cả đều được thể hiện rõ ràng trong cô.