Bánh Gừng Mùa Đông
Chương 24
Bánh Gừng Mùa Đông thuộc thể loại Khác, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Kình bước vào thang máy, đúng lúc gặp bà cụ Nhâm từ tầng chín đi ra, trên tay bà ôm một chú chó poodle nhỏ. Cô hỏi: “Bà nuôi chó sao ạ?” Bà cụ Nhâm đáp: “Chó của con gái tôi sinh con, tôi mang một bé về bầu bạn.” Chú poodle nhỏ nằm gọn trong lòng bà cụ, đôi mắt to tròn như hạt đậu sợ sệt nhìn xung quanh. Lâm Kình nhắc nhở: “Bà nhớ dùng dây dắt chó nhé, trong chung cư có nhiều chó lớn lắm ạ.” Bà cụ đang vội vã dắt chó đi dạo, vội vàng nói: “Biết rồi, biết rồi.” Lâm Kình thấy hơi bất lực, thầm nghĩ người già thường cố chấp và ít khi nghe lời người khác.
Về đến nhà, căn hộ tối đen như mực. Cô mở cửa, đèn cảm ứng trong hành lang lần lượt sáng lên dẫn lối đến cửa phòng ngủ, khiến tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn. Căn nhà rộng lớn hoàn toàn không có hơi người, Lâm Kình không muốn ở một mình trong không gian như vậy. Cô nghĩ đêm nay nên về nhà ba mẹ ngủ, sáng mai lại đến đây đi làm. Nhưng điều này lại mâu thuẫn với cuộc sống độc lập mà cô hằng mong ước. Suy cho cùng, cô đã quen với việc Tưởng Nhiên luôn có mặt mỗi khi cô về nhà muộn, hoặc là anh ngồi ngoài phòng khách xem tivi trong lúc làm việc riêng, hoặc là anh ngồi trong phòng làm việc, chỉ cần nghe tiếng Lâm Kình mở cửa là lại đi ra trêu chọc cô.
Chuyện gì thế này? Lòng người thật sự thay đổi theo thời gian, bây giờ cô giống như một con thiêu thân yếu ớt bị thu hút bởi ánh sáng, mong mỏi Tưởng Nhiên trở về bên cạnh mình. Công việc thì có thể tự mình cố gắng, nhưng cuộc sống thì có người bầu bạn vẫn là tốt nhất.
Đầu tiên, cô vào bếp uống một ly nước lớn, sau đó quay về phòng ngủ, đi tắm. Cô lấy iPad ra, ngồi trên giường, vừa bật máy lên thì điện thoại trên tủ đầu giường bắt đầu rung. Tưởng Nhiên: [Về nhà chưa?] Lâm Kình: [Về lâu rồi.]
Cô nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện, trên màn hình hiển thị đối phương đang soạn tin. Cô sốt ruột chờ đợi xem anh sẽ nhắn gì, nhưng một phút trôi qua, không những không có tin nhắn mà dòng chữ kia cũng biến mất. Cô đang buồn bực thì điện thoại đột ngột vang lên nhạc chuông độc quyền của Apple, rung rung trong lòng bàn tay. Giao diện thông báo cuộc gọi làm cô giật mình đánh rơi điện thoại xuống chăn.
Bên kia im lặng ba giây, Lâm Kình lên tiếng trước: “Sao tự dưng anh lại gọi cho em vậy?” Tưởng Nhiên nói: “Anh phát hiện ra một vấn đề. Lúc anh đi công tác, nếu anh không gọi thì em cũng chẳng gọi cho anh.” Anh đã hiểu lầm, Lâm Kình không có ý hỏi chuyện này, mà là hỏi tại sao anh lại chuyển từ WeChat sang gọi điện thoại thông thường. Cô cảm thấy mình chưa giải thích được nên cũng không giải thích, chỉ gượng gạo nói: “Quảng Châu có đẹp không anh? Em chưa từng đến đó bao giờ.”
Tưởng Nhiên nói: “Anh đến đây được ba ngày rồi, giờ em mới hỏi anh à?” Sau đó lại hỏi: “Hôm nay sinh nhật ba em thế nào?” Ngón tay Lâm Kình khẽ cong lại, cô nói với anh: “Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là cả nhà ăn cơm với nhau thôi. Sau đó mẹ em hỏi tại sao anh không đến.” Tưởng Nhiên hơi bất ngờ: “Em nói thế nào?” Lâm Kình đáp: “Nói thật.”
Tưởng Nhiên cười khẽ: “Chắc chắn ba mẹ em có nhiều ý kiến về chàng rể này rồi.” Lâm Kình hơi đắc ý: “Vậy anh gọi điện giải thích với họ lý do tại sao anh lại không có mặt trong một ngày quan trọng như sinh nhật lần thứ năm mươi của ba vợ đi.” Tưởng Nhiên đáp: “Anh không quen lắm.”
Lâm Kình luôn nghĩ Tưởng Nhiên rất hòa hợp với ba mẹ mình, lần nào gặp mặt cũng có thể trò chuyện. Cô hỏi: “Anh không thích bầu không khí trong nhà em sao? Ba mẹ em khó hòa hợp vậy à?” “Không phải, anh rất thích gia đình em.” Tưởng Nhiên hít vào một hơi. Lâm Kình không hiểu, mãi lâu sau cũng không tiếp lời.
Tưởng Nhiên: “Còn em thì sao? Mấy ngày nay thế nào rồi?” Cuối cùng cũng vào chủ đề chính. “Cũng ổn.” Lâm Kình không muốn kể những chuyện tệ hại trong công việc của mình với Tưởng Nhiên, bởi vì dù có kể thì anh cũng không giúp được gì, có khi còn khiến anh phải suy nghĩ nhiều. “Dạo này rất bận, nên có cảm giác nhịp điệu cuộc sống cũng hơi chậm lại một chút.”
Tưởng Nhiên nhìn đồng hồ: “Tắm chưa?” Lâm Kình đáp: “Vừa tắm xong, bây giờ đang nằm trên giường.” “Ừm, hôm nay em mặc váy ngủ nào?” Anh chợt hỏi. Lâm Kình vô thức xoa má, cảm giác một ngọn lửa đang thiêu đốt, nóng hầm hập. Anh nói năng mập mờ như vậy, cô chỉ có thể giả ngốc: “Ý anh là sao?”
Tưởng Nhiên đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng. Anh biết cô lại đang trốn tránh mình, anh bình thản hỏi: “Em treo bốn chiếc váy ngủ trong tủ quần áo, hôm nay em mặc cái nào?” “…” Lâm Kình không còn cách nào khác, mãi lâu sau mới nhỏ giọng nói: “Cái màu vàng kem.” Giọng điệu Tưởng Nhiên phóng khoáng, cuối câu còn hạ thấp giọng: “Cái hai dây à?” “Phải.”
“Ừ, anh cũng thích.” Mặc dù không thể nhìn thấy, nhưng anh cũng lục lọi hình ảnh cô mặc váy ngủ trong đầu. Lâm Kình cảm thấy mình quá ngây ngô, ngốc nghếch mới bị trêu chọc, cô quyết định lật ngược tình thế: “Anh thích thì em cho anh.” Tưởng Nhiên cười: “Anh chỉ thích nhìn em mặc thôi.”
Á! Lâm Kình vùi mặt vào chăn, giống như chú vịt con lông xù lặn xuống hồ nước. Á á á á, anh giỏi quá đi! Chịu không nổi thì phải làm sao bây giờ? Tưởng Nhiên nói với cô: “Đợi anh một chút.” Sau đó anh cúp máy. Lâm Kình không biết anh định làm gì, cứ nghĩ anh bận việc.
Cô lại xoa má, sau đó cắm sạc điện thoại. Chuẩn bị đi ngủ thì cô lại thấy anh gọi video call. Cô vén tóc, bắt máy. Tháp Quảng Châu cao vút giữa trời đêm đập vào mắt cô, thân tháp cong cong vươn mình vào bầu trời sao, như thể có thể kết nối với tia chớp trên trời. Dù rực rỡ sắc màu, nhưng cũng tràn ngập mùi vị xa hoa, lộng lẫy, khiến người ta khao khát.
Gương mặt Tưởng Nhiên xuất hiện, ánh mắt Lâm Kình vẫn còn say mê: “Đẹp quá, nhưng tự dưng anh cho em xem cảnh này làm gì?” Tưởng Nhiên nói: “Chẳng phải em hỏi anh là Quảng Châu có đẹp không à?” Lâm Kình mím môi: “Còn góc độ nào khác không?”
Vậy là Tưởng Nhiên điều chỉnh góc độ cho cô, quay một vòng. Lâm Kình phát hiện căn phòng anh ở rất rộng lớn, có cửa sổ sát đất hình vòm, là một căn phòng suite, hơi giống kiểu phòng khách sạn trong video quảng bá. Tưởng Nhiên rút điện thoại lại: “Thấy chưa? Khi nào mới đến lượt em?” Anh muốn nhìn váy ngủ của cô sao? Một dấu chấm hỏi lớn xuất hiện trong đầu Lâm Kình.
Giờ phút này, Tưởng Nhiên đứng trước lối vào của một khu vườn huyền ảo, vẫy cô vào, nói với cô rằng bên trong có trái cây ngọt. Tiếc là Lâm Kình không dám vào, bước chân cô luôn chần chừ. Cô bắt đầu lảng sang chuyện khác: “Anh chưa cho em xem phòng của anh mà.” “Xem phòng làm gì?”
Lâm Kình mỉm cười lém lỉnh: “Xem anh có giấu người nào trong đó không.” Cô lảng sang chuyện khác, Tưởng Nhiên cũng không vạch trần mà còn phối hợp với cô: “Có thể cho em xem, nhưng nếu không có ai thì em sẽ làm sao?” Lâm Kình: “Xem trước rồi nói, nhỡ đâu có thì sao?”
*
Sáng hôm sau, Lâm Kình mơ màng tỉnh giấc, lồng ngực hơi đau vì bị thứ gì đó đè lên. Cô chui ra khỏi chăn, thấy điện thoại đã rơi xuống giường, bị cô nằm đè lên. Tối qua đang gọi video call, cô cũng không biết tại sao mình lại ngủ quên mất. Sáng nay mở điện thoại lên mới phát hiện họ đã nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ. Thật đáng sợ. Hai vợ chồng càng lúc càng thân mật thường xuyên, liệu cô có lún sâu vào không? Nếu bạn đời chỉ nói dục mà không nói tình, người còn lại sẽ rất đáng thương. Ánh mặt trời ban ngày làm đầu óc người ta tỉnh táo hơn. Đẳng cấp của Tưởng Nhiên quá cao, Lâm Kình không muốn trở thành kẻ đáng thương, cho nên không thể lún sâu.
Lúc đi làm ngang qua Lô 15, cô lại gặp ngôi sao mạng kia. Lâm Kình nhớ tên thật của cô ấy là Tạ Vân Vân. Trên tay cô ấy có một sợi dây dắt chó, nhưng đầu kia lại rũ xuống đất. Cô ấy thả con chó golden retriever ra, để nó đi vệ sinh trên bãi cỏ. Lâm Kình đi đến nhắc nhở: “Chào cô Tạ, tốt nhất là cô đừng tháo dây dắt chó ra. Thế này không an toàn, buổi sáng người già thường dắt trẻ con ra ngoài đi dạo, nếu họ trêu chọc chó của cô thì không hay.”
Mà nhân viên quản lý tài sản không chỉ nhắc nhở Tạ Vân Vân giữ dây dắt chó vào sáng nay. Cô ấy cảm thấy thật phiền phức, lẽ nào tôn chỉ phục vụ của chung cư hạng sang là khiến chủ nhà ấm ức sao? Nhân viên bảo vệ đông như vậy để làm gì chứ? Chẳng phải họ nên bảo vệ cư dân hay sao? Cô ấy tức giận hỏi ngược lại: “Chẳng phải chung cư có bảo vệ sao? Lẽ nào họ không thể bảo vệ sự an toàn của chủ nhà?” Cô ấy muốn xem cô nhân viên quản lý tài sản bé nhỏ này còn nói được gì nữa không.
Lâm Kình nói: “Nhân viên bảo vệ của công ty chịu trách nhiệm tuần tra và đảm bảo an toàn chung cho chung cư. Nếu cô cần bảo vệ bản thân riêng thì vui lòng tự thuê người. Vì vậy, xin cô lưu ý một chút, nếu có sự cố xảy ra, sẽ không ai có thể chịu trách nhiệm được.” Lời tức giận của Tạ Vân Vân bị chặn lại, nhưng Lâm Kình nói không sai. Cô ấy chỉ biết hậm hực lên tiếng: “Biết rồi, biết rồi, nhân viên quản lý tài sản các cô còn phải nói bao nhiêu lần nữa chứ?”
Lâm Kình nở nụ cười vừa chuyên nghiệp vừa cứng rắn, nhìn cô ấy móc dây dắt chó vào vòng cổ của con golden retriever mới thỏa mãn rời đi. Trở về văn phòng, cô kể lại sự tình với đồng nghiệp. Có người lập tức phụ họa: “Mấy sáng trước tôi cũng nhìn thấy cô ấy, lúc nào cũng dắt chó đi vệ sinh lung tung, có khi còn tháo dây dắt chó ra nữa.”
Người khác lại nói: “Thật không hiểu chủ nhà nghĩ gì, nói không nghe, nghe cũng không làm. Đến lúc xảy ra chuyện lại trách bộ phận quản lý tài sản giám sát kém. Cạn lời đúng không? Chúng ta làm dịch vụ, đâu phải là nô lệ.” Mặc dù không phàn nàn cùng họ, nhưng Lâm Kình cũng cảm thấy vấn đề này rất nan giải. Bởi vì họ không phải cơ quan thực thi pháp luật, chỉ có thể hướng dẫn. Nếu bộ phận quản lý tài sản quá thận trọng thì chủ nhà sẽ không vui, có khi còn tố cáo họ xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.
Tạ Vân Vân lại sống trong khu vực mà cô phụ trách… Còn có bà cụ Nhâm ở Lô 16 cũng không phải người dễ tính. Nỗi lo của Lâm Kình hoàn toàn có cơ sở. Tám giờ tối, cô còn đang tăng ca ở văn phòng thì bà cụ Nhâm gọi đến. Bà ấy hét to, nói cô gọi bảo vệ: “Quản gia Tiểu Lâm, chó của tôi sắp bị cắn chết rồi!”
Lâm Kình hoang mang mất một giây, sau đó mới hoàn hồn. Cô hỏi có chuyện gì, bà cụ Nhâm kích động đến mức không nói rõ lời, chỉ nói mình đang đứng bên hồ nước. Nhưng hồ nước trong chung cư Khê Bình rất lớn… Lâm Kình bảo đối phương đi đến nơi an toàn, sau đó báo bảo vệ ra hồ nước tìm người.
Ban đêm, cứ cách nửa tiếng, bảo vệ của chung cư Khê Bình lại đi tuần tra quanh khu chung cư một lần. Như vậy đã là rất nghiêm ngặt, nhưng cũng không thể đảm bảo lúc nào cũng có người quan sát từng ngóc ngách. Kể từ khi vào làm, đây là lần đầu tiên Lâm Kình gặp sự việc nghiêm trọng như vậy. Cô cầm điện thoại, vội vàng chạy ra khỏi văn phòng.
Lúc Lâm Kình tìm thấy bà cụ Nhâm, bảo vệ vẫn chưa đến. Hai người, hai chó đang đứng cạnh hồ nước đen như mực. Người còn lại là Tạ Vân Vân. Ánh mắt Lâm Kình tuyệt vọng trầm xuống, hướng vào hồ nước. Con chó golden retriever của Tạ Vân Vân thoát khỏi sự kiểm soát của cô ấy, cắn chú chó poodle nhỏ rất mạnh. Chú poodle nhỏ kêu gào thê thảm hai tiếng, sau đó nằm bất động trên mặt đất như một tấm giẻ màu nâu. Con chó lớn ngậm nó lên, lắc lắc.
Cảnh tượng đó quá máu me, bà cụ Nhâm đau lòng muốn chết. Tạ Vân Vân trốn một góc kêu gào, thét chói tai: “Em trai, há miệng, há miệng! Á á á á!” Lâm Kình không khỏi đảo mắt một cái, nói: “Cô đừng hét nữa, sẽ kích động con chó đấy.” Vậy là Tạ Vân Vân không hét nữa.
Thấy không ai ngăn cản con chó lớn, bà cụ Nhâm lại muốn giật lấy chú poodle nhỏ từ trong miệng con golden retriever. Lâm Kình níu bà ấy lại: “Bà đừng đến gần, cẩn thận kẻo bị cắn, bảo vệ sẽ đến ngay thôi.” Bà cụ Nhâm hung dữ hét to với Lâm Kình: “Đây không phải chó của cô, đương nhiên là cô không quan tâm rồi!”
Lâm Kình: “…Con chỉ nghĩ cho sự an toàn của bà thôi.” Bà cụ Nhâm thoát khỏi tay Lâm Kình. Lúc Lâm Kình hoàn hồn và giữ lấy bà ấy, bà đã lao đến trước mặt con golden retriever, hung hăng đá nó. Con chó tru lên một tiếng. Golden retriever sẽ cắn người nếu bị kích động. Lúc con quái vật khổng lồ lao đến, bà cụ mới biết sợ.
Sau đó, bà ấy làm một chuyện mà cả đời này Lâm Kình sẽ không bao giờ quên. Bà ấy vô thức xem Lâm Kình như một hàng rào bảo vệ, đẩy cô về phía trước, còn mình thì trốn sau lưng cô. Thật ra lúc con chó cắn vào mắt cá chân của Lâm Kình, cô không thấy đau nhiều, cũng không kịp phản ứng. Nhưng khi cơn đau ập đến, dây thần kinh của cô sụp đổ, nước mắt to bằng hạt đậu từ từ chảy xuống, không thể ngừng lại.
Đồng nghiệp và bảo vệ nhanh chóng lao đến, đỡ Lâm Kình đứng dậy khỏi mặt đất. Bảo vệ mang theo dụng cụ, mấy người nữa hợp lực khống chế con chó, đá nó mấy cái, sau đó đẩy nó vào chuồng. Tạ Vân Vân gào khóc, tức giận mắng bảo vệ ngược đãi chó của cô ấy. Bà cụ Nhâm lại cảnh cáo Tạ Vân Vân, bà ấy sẽ ghi nhớ món nợ này, chờ hầu tòa đi.
Hiện trường hỗn loạn. Chỉ có chị Triệu đỡ Lâm Kình, lau nước mắt cho cô, hỏi con chó có làm cô đau ở đâu không. Nghe thấy hai chủ nhà cãi nhau, lòng chị ấy lạnh ngắt. Giống như đang đọc “Nhân Tính Xấu Xí” ngoài đời thực, quần áo đắt tiền và nhà cao cửa rộng cũng không thể che giấu được mùi tanh hôi của bản chất.
Nghe vậy, quản lý Chu chạy đến nhìn vết thương của Lâm Kình, nói với cô: “Nhanh lên, bây giờ tôi đưa cô đến bệnh viện tiêm ngừa, chuyện này không thể chậm trễ được.” Chị Triệu ngập ngừng: “Vậy phải xử lý hiện trường như thế nào?” Quản lý Chu trừng mắt, tức giận hét to, chỉ chó mắng mèo: “Người hay chó quan trọng hơn? Nhân viên quản lý tài sản chúng ta cũng là con người, có quyền con người! Đầu óc các người chứa não chó à? Mấy con chó này chết cũng không sao, có gì quan trọng chứ?”
Tạ Vân Vân và bà cụ Nhâm chợt im bặt.
——————–
Lời tác giả:
Lão Tưởng đâu có uổng phí ba mươi năm sống trên đời, không chọc ghẹo người ta thì không xứng làm nam chính, cho một tràng pháo tay!
PS:
1. Lần đầu gặp mặt thì không được sờ vào chó lạ, dù trông chúng có hiền lành, ngoan ngoãn thế nào, rất nguy hiểm.
2. Lâm Kình và quản lý Chu đối đầu nhau trong công việc, nhưng thật ra bản tính con người có rất nhiều góc độ. Lúc cùng đối mặt với khách hàng ích kỷ, chắc chắn họ sẽ ủng hộ đối phương.