Mười năm yêu nhau trong sáng nhất, tôi và Trần Minh đã hôn nhau giữa vang giận khán đài khi giành chức vô địch giải tranh biện Cúp Pháp Chính. Nhưng rồi khi con trai được chẩn đoán mắc bệnh tự kỷ, tình yêu trong veo ấy tan thành mây khói. Thời gian trôi qua, mười năm hạnh phúc dần trở thành mười năm oán hận. Chúng tôi từ cặp đôi đẹp như cổ tích trở thành đôi vợ chồng căm ghét nhau. Ngày sinh nhật năm tuổi của con, cơn bão oán hận lại ập đến giữa không gian chật hẹp của chiếc xe. Trước mặt con trai, những lời lẽ cay độc tràn miệng, rủa nhau phải chết đi. Giây tiếp theo, một chiếc xe tải mất lái lao về phía chúng tôi. Trần Minh làm trái bản năng, bẻ lái sang bên phải, nhưng cú va chạm kinh hoàng vẫn nuốt chửng tất cả. Khi tỉnh lại, chúng tôi trở lại ngày đó - ngày giành chức vô địch Cúp Pháp Chính. Lần này, giữa vang giận của cả khán đài, chúng tôi giả vờ như là người xa lạ.